Snack's 1967
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324754

Bình chọn: 8.00/10/475 lượt.

ông?”

“Ngại quá, chú mới lái xe, không quen đường lắm.”

Doãn Tiểu Mạt: “…”

Cô lau mồ hôi, nếu không phải sợ mất thời gian cô nhất định đổi xe khác. “Vậy để cháu chỉ đường cho chú”.

“Được được.”

Khó khăn lắm mới tới được địa điểm, Doãn Tiểu Mạt trả tiền xe xong liền chạy vào trong. Lúc leo cầu thang, cô tình cờ bắt gặp Ngũ Trác Hiên và mấy người nữa đang đi xuống. Cô luống cuống bước hụt một bước, lập tức tạo thành một thế quỳ gối trên mặt đất.

“Ủ ôi! Thỉnh an hoàng thượng đấy ư! Cô gái này thật biết lễ nghi!” Có người lên tiếng châm chọc trước nỗi đau của người khác.

Đầu gối Doãn Tiểu Mạt bị đập mạnh xuống đất, đau đến ứa nước mắt.

Chợt một giọng nói êm tai vang lên: “Bạn không sao chứ?”.

Một cánh tay chìa ra trước mặt cô, những ngón tay đẹp đẽ như tay của một nghệ sĩ dương cầm.

“Cảm ơn!” Doãn Tiểu Mạt cầm lấy bàn tay ấy mà đứng dậy, vừa mới đối diện mới ánh mắt người kia liền quên mất cả đau, chân lập tức nhảy ra xa như bị rút gân.

Ngũ Trác Hiên vờ buồn rầu: “Tôi đáng sợ đến thế sao?”. Nhìn kỹ một lúc, anh vui vẻ nói: “Hóa ra là bạn”.

Một giọng nói khác cùng lúc vang lên với vẻ kỳ quái: “Lại là cô!”.

Doãn Tiểu Mạt nhìn sang, chẳng phải là người đàn ông tên Thiên Vũ đã từng muốn gây rắc rối cho cô đấy ư? Lòng bàn tay cô đầy mồ hôi, vẫn đứng cách xa Ngũ Trác Hiên, không dám ngẩng đầu nhìn anh.

Ngũ Trác Hiên mỉm cười, vui vẻ rời đi.

Anh vừa đi khỏi, những người hâm mộ liền lao lên trước, Doãn Tiểu Mạt bị đám đông vây quanh hỏi tíu tít:

“Cầm tay Ngũ Trác Hiên có cảm giác đặc biệt không?”

“Hic… bạn thật may mắn!”

“Bạn là fan của Ngũ Trác Hiên à?”

Doãn Tiểu Mạt đương nhiên không dám nhận, nếu thừa nhận thì nhất định sẽ bị hỏi nick Weibo, đến lúc ấy thì chuyện mất mặt này của cô làm sao giấu được.

Doãn Tiểu Mạt hít sâu một hơi, hùng hồn nói: “Không phải, mình chỉ đi ngang qua đây thôi”.

“Quả nhiên, người qua đường có phúc hơn.”

“Cũng đúng, nếu tới tham gia hoạt động gặp gỡ fan thì đâu có đợi đến lúc kết thúc rồi mới đến chứ?”

Doãn Tiểu Mạt thẹn đến toát mồ hôi, không phải cô cố ý đến muộn mà!!!

Thấy cô đúng là chỉ đi ngang qua, mọi người đều mất hứng, nói vài câu rồi tản hết.

Doãn Tiểu Mạt vội vã chuồn khỏi hiện trường, hi vọng không có ai chụp được bộ dạng vấp ngã ban nãy của mình.

Trên đường, cô nhận được điện thoại của Lạc Lạc: “Cô Doãn, lúc nào cô tới nhà cháu? Cháu với cụ đều đói sắp chết rồi”.

Dù biết con bé chỉ nói quá nhưng Doãn Tiểu Mạt vẫn nâng tay lên nhìn đồng hồ, cười nói: “Giờ cô qua ngay đây!”.

Lập tức cô liền nghe được một tràng reo hò phấn khích của Lạc Lạc xen lẫn giọng nói già nua của bà cụ. Hai cụ cháu này thật sự khiến người ta không hỏi bật cười.

Doãn Tiểu Mạt đi mua đồ ăn rồi mới đến nhà họ, vừa vào cửa đã được Lạc Lạc nghênh đón như khách quý, đôi mắt cô bé tròn xoe nhìn cô với vẻ trông ngóng: “Hôm nay cô định làm món gì thế?”.

Doãn Tiểu Mạt bĩu môi: “Rất nhiều, nhưng cháu phải rửa rau giúp cô”.

“Không thành vấn đề!” Lạc Lạc nhanh chóng đáp ứng.

Thế nhưng, lý tưởng đẹp đẽ bao nhiêu thì hiện thực tàn khốc bấy nhiêu, sau khi Lạc Lạc đánh vỡ hai cái bát, xách giỏ rau lần thứ ba, làm vung vãi nước khắp nhà, Doãn Tiểu Mạt cuối cùng hiểu ra một đạo lý, có những người từ khi lọt lòng đã không có duyên với bếp núc. Cô đuổi Lạc Lạc ra ngoài, bất lực nói: “Lát nữa làm xong rồi cô gọi cháu”.

“Cháu đảm bảo sẽ không làm vỡ bát nữa!” Lạc Lạc trịnh trọng tuyên bố.

“Thôi xin cháu, cháu ra ngoài chơi với cụ đi!” Doãn Tiểu Mạt thật sự không dám để con bé lại trong này, có nó cô chỉ bận thêm.

“Thôi được rồi.” Lạc Lạc bất đắc dĩ nhún vai.

Doãn Tiểu Mạt bận rộn một hồi, làm được mấy món ăn, để sang một bên, sau đó chuẩn bị bổ khoai tây. Bất thình lình, từ đằng sau thò lên một cái tay, với tới đĩa thịt kho tàu. Doãn Tiểu Mạt chẳng kịp nghĩ ngợi, xoay người lại đánh vào mu bàn tay người kia: “Đồ tham ăn, rửa tay chưa?”.

Sau đó, hai người tròn mắt nhìn nhau.

“Sao lại là anh?” Doãn Tiểu Mạt tưởng Lạc Lạc ăn vụng, không ngờ lại là Ngũ Trác Hiên.

“Sao lại là em?” Ngũ Trác Hiên cứ nghĩ là người giúp việc, không ngờ lại là cô gái có duyên hai lần đụng mặt.

Doãn Tiểu Mạt ngơ ngác nhìn tay mình, cô vừa rồi dám đánh Ngũ Trác Hiên?

Anh cũng đang nhìn chăm chú vào tay cô, chỉ có điều anh nhìn vào cái tay đang cầm dao: “Có gì từ từ nói, đựng động thủ!”.

Doãn Tiểu Mạt bấy giờ mới chú ý tới bộ dạng đáng xấu hổ của mình, hai má ửng đỏ: “Xin… lỗi”.

=========== Quà cuối tuần nha ^^ ==========

Dịch: Sahara

Sau đó, hai người tròn mắt nhìn nhau.

“Sao lại là anh?” Doãn Tiểu Mạt tưởng Lạc Lạc ăn vụng, không ngờ lại là Ngũ Trác Hiên.

“Sao lại là em?” Ngũ Trác Hiên cứ nghĩ là người giúp việc, không ngờ lại là cô gái có duyên hai lần đụng mặt.

Doãn Tiểu Mạt ngơ ngác nhìn tay mình, cô vừa rồi dám đánh Ngũ Trác Hiên?

Anh cũng đang nhìn chăm chú vào tay cô, chỉ có điều anh nhìn vào cái tay đang cầm dao: “Có gì từ từ nói, đừng động thủ!”.

Doãn Tiểu Mạt bấy giờ mới chú ý tới bộ dạng đáng xấu hổ của mình, hai má ửng đỏ: “Xin… lỗi”.

Ngũ Trác Hiên gắp một miếng thịt kho tàu, nhai ngấu nghiến