àm sao bây giờ? Đi nghỉ đi." Phong Khải Trạch ra lệnh buộc cô đi qua một bên, còn mình tiếp tục đi.
Nhưng vì cô không yên lòng, cứ đi theo còn dìu anh, nói gì cũng không chịu đứng sang một bên, "Không phải em sợ, mà lo sợ cho anh có được hay không, bác sĩ nói phụ nữ có thai cần phải đi bộ nhiều, không nên giống cụ già không đi lại được. Vả lại chân của anh vừa mới lành lại, không nên đi quá nhiều, anh và em đi với nhau một chút cũng không sao."
"Trong khoảng thời gian này em ở trong bệnh viện với anh, không đi đâu hết, có thấy buồn không?" Anh dừng bước lại, không đi tiếp, mà dịu dàng nắm tay cô, nhìn cô trìu mến.
Trải qua mấy ngày nay, lúc nào cô cũng ở bên cạnh anh, chưa bao giờ rời xa, làm cho anh cảm thấy rất đau lòng.
"Đối với em mà nói, chỉ cần có anh ở đây, em mãi mãi sẽ không thấy buồn. Anh hiện giờ đã đi lại được không ít, không nên đi quá độ, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi." Cô đỡ anh đến ghế sa lon bên cạnh ngồi xuống, sau đó đi lấy nước cho anh, cẩn thận chăm sóc cho anh.
Nhìn bóng lưng của cô, lòng anh tràn ngập ấm áp, hạnh phúc trước mắt này làm cho anh mê luyến, anh muốn cả đời cứ đắm chìm trong cơn say như vậy.
Bất quá anh biết, có một số việc cần phải giải quyết cho xong, không thể tiếp tục kéo dài.
Tạ Thiên Ngưng vừa mới định đi lấy nước, tính mang nước uống sang cho Phong Khải Trạch, ai biết lúc này truyền đến tiếng gõ cửa, tiếng gõ cửa này khiến cho cô thấp thỏm. Bây giờ đã ba giờ chiều, chưa tới giờ ăn cơm chiều, cho nên không phải thím Chu tới đưa cơm, mà Đới Phương Dung hôm nay đi cùng những phu nhân khác đi dạo phố, nên sẽ không đến, người gõ cửa này, rất có khả năng là kẻ xấu.
Là ai chứ?
Phong Khải Trạch nhìn thấu sự lo lắng sợ hãi của cô, vì vậy trấn an cô, "Đừng sợ, trời sập xuống còn có anh chống đỡ, đi mở cửa xem có phải Hồng Thi Na hay Tạ Minh San tới không?"
Bất kể là ai tới, chỉ cần đến tìm anh gây sự, anh sẽ không bỏ qua cho kẻ đó.
"Được rồi, em đi mở cửa." Cô hít một hơi thật sâu, sau đó thở ra, giải tỏ khẩn trương trong lòng, sau đó đi mở cửa, chuẩn bị tâm lý xấu nhất, suy nghĩ sau khi mở cửa có thể sẽ nhìn thấy Hồng Thi Na hoặc là Tạ Minh San.
Nhưng sau khi mở cửa, nhìn thấy người đến làm cô hết sức kinh ngạc, "Ông ——" Đã không cần phải trốn tránh nữa rồi.
Hồng Thiên Phương xách theo một rổ trái cây, lễ phép chào hỏi, "Phong thiếu phu nhân, chắc cô cũng biết tôi rồi, tôi là ba của Thi Na, hôm nay tới để thăm Khải Trạch."
"A ——" Lần này Tạ Thiên Ngưng càng kinh ngạc hơn, thậm chí còn đờ người trương mắt ra nhìn. Khỉ con từng nói, Hồng Thiên Phương là người thâm sâu khó lường, dã tâm không nhỏ, nói vậy tới đây thăm hỏi là có mục đích khác.
Rốt cuộc ông ta muốn làm gì?
Phong Khải Trạch nhìn thấy Hồng Thiên Phương ở ngoài cửa, ngồi bất động, tà mị nói: “Ngọn gió nào lại thổi Đổng Sự trưởng Hồng tới đây vậy?"
"Đương nhiên là một trận gió lớn đem tôi thổi tới." Hồng Thiên Phương không mời tự vào, bước vào giơ lên giỏ trái cây, "Mang đến cho cậu chút trái cây tươi, hi vọng Phong Đại thiếu gia không vì hiềm khích xưa mà ghét bỏ."
"Hiềm khích thì không dám, nhưng tôi không thích ăn trái cây của người khác, xin lỗi."
"Trái cây này là do chính tay tôi mua, tôi đã dùng qua rồi, mới mang đến đây để cho Phong thiếu gia dùng." Hồng Thiên Phương đặt giỏ trái cây lên trên bàn, dường như không chút tức giận.
Nếu đổi lại là người khác, nghe những lời khinh miệt này, nhất định sẽ tức giận, thế nhưng ông lại không có tức giận, nói rõ ra lần này ông đến là có mục đích khác.
Phong Khải Trạch đã nhìn thấu điểm này, cho nên không quanh co lòng vòng, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Hồng Thiên Phương, mục đích hôm nay ông tới nơi này là có ý gì, nói thẳng ra đừng nên lãng phí thời gian của tôi, nếu ông cứ nói nhảm nữa, xin mời rời đi."
"Nếu phong Đại thiếu gia đã nói vậy, tôi cũng liền nói thẳng, tôi tới để hỏi cậu về chuyện Hắc Phong Liên Minh, không biết Phong Đại thiếu gia có thể nói rõ không?" Hồng Thiên Phương cũng không quanh co, nói thẳng ra mục đích lần này mình tới.
Tạ Thiên Ngưng vẫn còn kinh ngạc chuyện Hồng Thiên Phương xuất hiện, nhưng vừa nghe ông nhắc đến chuyện Hắc Phong Liên Minh, trong lòng liền lo, sợ rằng mọi chuyện đã bị bại lộ.
Nếu như không bại lộ, sao Hồng Thiên Phương lại tới hỏi chứ, rốt cuộc là vấn đề ở đâu? Hồng Thiên Phương trực tiếp hỏi vấn đề này, Phong Khải Trạch lập tức cảnh giác, nghiêm túc hỏi ngược lại ông, "Đổng sự trưởng Hồng hỏi vấn đề này có thấy kỳ quái không, sao ông lại lôi tôi vào chuyện của Hắc Phong Liên Minh chứ?"
Không có lửa làm sao có khói, chuyện này quả thật kỳ lạ, anh không thể không cẩn thận.
"Cậu thông minh liền hiểu, trực tiếp hỏi như vậy, nhất định Hắc Phong Liên Minh có quan hệ với cậu, xem ra Phong thiếu gia đã không chịu nói ra, có đúng không?" Hồng Thiên Phương không ngừng nói ‘ Hắc Phong Liên Minh ‘, chính là muốn hỏi về chuyện này tại đây.
Ông không trông mong Phong Khải Trạch sẽ nói thẳng với ông, cho nên trực tiếp hỏi là muốn chờ sau khi mình rời đi, hai người đề cập đến chuyện này, đến lúc đó ông mà có thể nghe l
