đạc, đập đến mệt mới dừng lại, một tay ôm ngực thở, nghĩ xem kế tiếp mình nên làm như thế nào?
Nếu như ông thỏa hiệp, làm theo Hồng Thiên Phương nói, tất sẽ chọc giận Phong Khải Trạch, đến lúc đó chức đổng sự trưởng khó mà giữ được. Nếu như ông không thỏa hiệp, Hồng Thiên Phương sẽ đem CD giao cho cảnh sát, đến lúc đó ông sẽ vào tù.
Hai kết quả này ông đều không muốn, ông nhất định phải nghĩ ra biện pháp vẹn cả đôi bên mới được. Còn có thời gian là hai tháng, ông không thể vội vàng lựa chọn, trong hai tháng này sẽ có cách để chuyển biến tình thế, ông không tin ông sẽ thua trên tay Hồng Thiên Phương.
Vậy thì cứ từ từ kéo dài.
Hơn nửa tháng đã qua, Phong Gia Vinh chỉ sống cuộc sống của riêng mình, không có nửa điểm động tĩnh, cũng không đi thăm Phong Khải Trạch một lần, chớ nói chi lấy cổ phần.
Với tiến độ công việc, Hồng Thừa Chí có chút nóng nảy, không nhịn được hỏi: "Cha, đã hơn nửa tháng, sao chẳng có chút động tĩnh nào Phong Gia Vinh, chẳng lẽ ông ta không thỏa hiệp sao? Nếu ông ta không thỏa hiệp, vậy chúng ta cứ cho ông ta đi ngồi tù đi."
Hồng Thiên Phương không nóng vội, liền trả lời, "Thừa Chí, con vẫn chưa bỏ được cái bệnh nóng lòng sao, đã nói không nên vội, vì sao con còn thế has? Nếu đẩyPhong Gia Vinh vào tù, chẳng phải là đáng tiếc sao, chưa đến phút cuối cùng thì ông ta vẫn còn có giá trị lợi dụng để cho chúng ta dùng, sau đó mới cho ông ta ngồi tù."
"Này cũng đã hơn nửa tháng, con có thể không nóng lòng sao?"
"Mới hơn nửa tháng mà thôi, ba cho Phong Gia Vinh thời hạn là hai tháng, thời hạn chưa tới không cần phải vội, có câu đừng dồn chó đến chân tường, con phải hiểu chứ, nếu chúng ta cứ ép Phong Gia Vinh, nói không chừng sẽ hoàn toàn phản ngược lại, cho nên không thể vội. Đúng rồi, Thi Na không phải đã bảo con đi tra người tên Đỗ Nguyên sao, con có tra ra được gì không?"
"Cái gì cũng không tra ra được, chỉ tra được Đỗ Nguyên là đường chủ của Hỏa Diễm Thiên Môn, ngay cả cách để liên lạc với hắn cũng không tra được, những thứ khác càng không cần nói tới. Cha, chúng ta không nên dính dáng vào người của Thiên Môn, nếu chọc tới Thiên Môn, chúng ta sẽ rất thảm ."
"Mặc dù Thiên Môn không dễ chọc, nhưng cũng không phải không biết nói đạo lý, chúng ta không có gây sự với Thiên Môn, chẳng qua chỉ điều tra một chút, con sợ cái gì, chẳng lẽ con đã làm chuyện gì sợ người Thiên Môn tìm đến con để gây sự sao?"
"Con đâu có làm chuyện gì, chẳng qua nghe mấy người bạn nói Thiên Môn rất đáng sợ, cho nên không muốn dính dáng quan hệ với bọn họ." Cùng Thiên Môn đối nghịch, đơn giản chính là tự tìm đường chết, khi đó hắn đã thấy, Thiên Môn còn đáng sợ hơn cả Phong Khải Trạch, dù sao Phong Khải Trạch là kẻ thù có thể nhìn thấy, còn Thiên Môn lại cứ ẩn mình trong bóng tối.
"Nếu không có làm, con sợ cái gì? Cũng được, nếu không tra được thì không cần tra nữa, tránh cho gây ra thêm chuyện phiền toái. Phong Khải Trạch có nhắc đến chuyện Hắc Phong Liên Minh không?" Hồng Thiên Phương đối với chuyện của Thiên Môn chuyện cũng không bận nhiều, chỉ muốn sớm tra ra chút bí mật của Hắc Phong Liên Minh.
Nếu không mau giải quyết vấn đề này sớm, cho dù ông có lấy được 60% cổ phần của Phong thị đế quốc cũng bị Hắc Phong liên minh khống chế, đến lúc đó chỉ sợ sẽ trắng tay thôi.
"Phong Khải Trạch cùng Tạ Thiên Ngưng nói chuyện không có đề cập đến chuyện Hắc Phong Liên Minh, con nghi ngờ bọn họ thật không biết gì đâu, cho nên chúng ta không cần lãng phí thời gian với họ nữa, hãy tìm biện pháp khác đi." Hồng Thừa Chí đã mất hết kiên nhẫn đến chuyện phải ngồi nghe lén, cho nên không muốn làm nữa.
Nghe hơn nửa tháng, ngọn trừ bọn họ lời ngon tiếng ngọt, cuộc sống ân ái, cái gì cũng không nghe được, bất kể là ai cũng sẽ cảm thấy phiền.
"Không, nhất định Phong Khải Trạch biết, bằng không hắn không thể nào lấy được 60% cổ phần từ trong tay của Hắc Phong Liên Minh, nên nhất định hắn phải biết."
"Cho dù hắn biết thì sao, một chữ hắn cũng không nói, chúng ta làm sao mà biết chứ."
"Xem ra cần phải có ngòi nổi rồi, con tiếp tục nghe lén, ba đi gặp Phong Khải Trạch."
"Cha ——"
Hồng Thiên Phương đã nói là làm liền, lúc này đi ra cửa, nhanh chóng lên xe rời đi.
Hồng Thừa Chí bất đắc dĩ nhún nhún vai, cho dù khó chịu cũng phải tiếp tục nghe lén . Hắn không tin cả nhà bọn họ không đấu lại một mình Phong Khải Trạch?
Thạch cao trên đùi Phong Khải trạch đã được tháo, hiện đang làm trị liệu, mỗi ngày phải chống trượng đi lại, rèn luyện lực chân, mặc dù không phải dễ dàng, nhưng đã không cần phải nằm ở trên giường nữa, có thể xuống giường đi lại.
Tạ Thiên Ngưng lo lắng lúc anh đang đi không cẩn thận té ngã, nên bám sát anh, thỉnh thoảng tiến lên dìu một chút, dặn dò: "Cẩn thận một chút, nếu như thấy mệt thì nghỉ ngơi chút đi."
"Em không nên chuyện bé xé to ra có được hay không, bác sĩ nói chân của anh khôi phục rất nhanh, không lâu nữa có thể giống như trước bước đi như bay rồi. Em đừng đi theo anh, ngồi sang bên kia đi để khỏi mệt, hơn nữa bụng em đã to rồi cứ đi theo anh đi tới đi lui, lỡ như không cẩn thận bị anh đụng phải thì l