vạn, hai
người tính toán hợp tác đối phó chúng ta." Tạ Thiên Ngưng nói xong rất
thoải mái, không đem chuyện này để riêng trong lòng.
"Chuyện quan trọng như vậy, đến bây giờ em mới nói cho anh biết, không cảm thấy rất
quá đáng sao?" Đối với chuyện hai người này hợp tác, Phong Khải Trạch
không có nhiều cảm giác kinh ngạc, bởi cả hai người này đều có chung một mục đích, nhưng anh không ngờ rằng Hồng Thi Na lại chủ động đi tìm Tạ
Minh San.
Lần trước từ bệnh viện trở về, đã qua bốn năm ngày, Tạ
Chánh Phong về nhà cũng không có động tĩnh gì, cho nên anh sẽ không hỏi
nhiều, bởi vì yên tĩnh quá mức, có chút buồn bực, không nhịn được nên
mới hỏi.
Anh không tin Tạ Minh San thật sự sẽ bỏ qua như vậy,
trực giác nói cho anh biết, người phụ nữ này không giỏi kiềm chế như
vậy, có lẽ sau lưng cô ta đang mưu tính đến chuyện gì đó.
.
Hai người phụ nữ này cùng ở chung một chỗ cũng tốt, tránh khỏi đối phó xong một người còn phải dọn dẹp thêm một người khác.
"Lúc em nghe cũng không có cảm giác gì, vốn định tối nay sẽ nói cho anh, tự
nhiên lại quên mất, đến bây giờ mới nói cho anh, chuyện này đều tại anh, mỗi ngày đều muốn em nhiều đến như vậy, anh có biết hay không? Giờ toàn thân đều rất mệt, lại còn bị thiếu ngủ nghiêm trọng, giờ mà bắt em đứng ngủ cũng được luôn đó."Cô nhìn anh chằm chằm thẳng thắn kể tội, nghĩ
đến anh mỗi buổi tối đều tinh lực tràn đầy, thân thể liền cảm thấy mệt
mỏi.
Nếu cứ phục vụ anh mãi thế, e rằng cô sẽ chết sớm quá.
Phong Khải Trạch rất vui vẻ, dùng nĩa xiên một miếng thịt, đưa đến trước
miệng cô, "Nếu bảo bối của anh mệt muốn chết rồi, vậy thì ăn nhiều một
chút, bảo bối, há miệng ra."
"Tốt." Tạ Thiên Ngưng hé miệng, bỏ
miếng thịt vào trong miệng, đang muốn nuốt xuống, đột nhiên cảm thấy
buồn nôn, vì vậy lấy tay che miệng.
"Ụa ——"
Vừa mới nhẹ ói một chút, đột nhiên có nhân viên phục vụ đưa đồ ăn đến, làm cô bị ngắt
quãng, không thể nôn ra được, cảm giác buồn nôn cũng lắng xuống, kinh
ngạc nhìn người trước mắt, quả thật chính mình không thể tin được tất cả những gì đang chứng kiến.
Phong Khải Trạch thấy cô che miệng
muốn ói, đang chuẩn bị hỏi chuyện gì xảy ra, nhưng không ngờ nhìn thấy
nhân viên phục vụ đưa đồ ăn, vẻ mặt anh lập tức cứng ngắc, mắt lạnh nhìn mặt của hắn, "Sao lại là cậu?"
Khó trách có người muốn ói, bởi vì khi anh nhìn thấy người, cũng muốn mắc ói theo.
Ôn Thiếu Hoa đưa thức ăn đi lên, thấy khách là hai người này, lập tức cảm
thấy rất lúng túng, nhất thời quên mất đem khay thức ăn cầm trong tay để xuống, đứng yên nơi đó bất động, trong lòng có chút chấn động.
Tại sao phải để hắn nhìn thấy hai người kia, tại sao phải để họ nhìn dáng vẻ nhếch nhác của hắn, tại sao?
Tạ Thiên Ngưng cũng có chút thẹn thùng, nhìn đi chỗ khác, không muốn nhìn
Ôn Thiếu Hoa, tất cả thuận theo tự nhiên. Lần trước cô bởi vì đuổi theo
bác Ôn nên khiến ông khó chịu, lần này là ngoài ý muốn, vì không muốn để cho không khí căng thẳng, lúng túng, tốt nhất không cần để ý đến.
Cũng bởi vì cô cái gì cũng không nhìn, cái gì cũng không nói, Ôn Thiếu Hoa
mới nghĩ cô coi thường hắn, không muốn nhìn hắn, trong lòng cố nén oán
giận, sợ xảy ra sai sót sẽ bị cười nhạo, vì vậy liền đem thức ăn trong
tay để xuống, "Hai vị, xin mời dùng."
Nhưng trong lòng đang tức
giận, không thể khống chế được, kết quả không cầm chắc khay thức ăn
trong tay, đặt mạnh khay lên trên bàn làm thức ăn văng tung tóe ra bàn.
Choảng ——
Âm thanh chén dĩa bể, làm quấy nhiễu đến nhiều người trong phòng ăn.
"A ——"
Tạ Thiên Ngưng kinh ngạc kêu to, y phục trắng trên người bị thức ăn làm cho dính đầy dầu mỡ, bẩn hết.
Phong Khải Trạch vội vàng đứng lên, đẩy Ôn Thiếu Hoa ra, cuống quít kiểm tra, "Thiên Ngưng, sao vậy, em có bị sao không ?"
"Không có việc gì, vẫn may không phải là canh nóng, nêu không sẽ bị bỏng." Tạ
Thiên Ngưng đứng lên, cầm khăn giấy lau, nhưng lau thế nào cũng lau
không hết, vì vậy phải đi vào toilet, "Con khỉ nhỏ, anh chờ em đi toilet một chút."
"Anh đi cùng với em." anh nhớ tới chuyện lần trước cô bị Đường Phi bắt đi, lo lắng sẽ xảy ra chuyện lần nữa.
"Em đi toilet nữ, anh đi theo rất kỳ dễ bị người khác hiểu lầm. Em hiểu rõ
anh lo lắng cho em, nhưng anh yên tâm, ba người kia hiện tại không dám
đụng đến em , cho nên em rất an toàn. Đừng lo e đi một chút, rất nhanh
sẽ trở lại."
Tạ Thiên Ngưng nói rất nhẹ nhàng, trước khi đi cũng không nhìn Ôn Thiếu Hoa một cái, thẳng hướng về phía toilet.
Cô không thể nhìn, nếu như nhìn, sợ Ôn Thiếu Hoa sẽ lúng túng hơn nữa, cho nên không nhìn.
Ôn Thiếu Hoa từ đầu đến cuối cũng không có nói xin lỗi, nhìn bóng lưng Tạ
Thiên Ngưng rời đi, trong lòng tức giận hơn vài phần, quả thật giống như núi lửa sắp bộc phát.
Hắn chịu chê cười đủ rồi, chịu đủ những ánh mắt khinh thường này rồi, chịu đủ cảnh cúi đầu chào người khác một cách hèn mọn rồi.
Lúc này, quản lý khách sạn chạy tới, lập tức nói xin lỗi, "Phong thiếu gia, thật xin lỗi, là chúng tôi không đúng, bữa ăn này do khách sạn chúng
tôi mời, kính xin Phong thiếu gia tha thứ."
Phong Khải Trạch vẫn
cò
