Bất Phàm đột nhiên cứng ngắc, thần kinh trong nháy mắt căng thẳng, chỉ là tất cả âm thanh cũng bị mắc ở trong cổ họng, một câu cũng nói
không nên lời.
Vậy mà Cổ Vô Song vẫn chuyên tâm rơi lệ, cho dù
khăn trùm đầu bị mở ra, cũng không ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ngược lại có lẽ là nến đỏ kích thích tuyến lệ của nàng, một giọt một giọt liên
tiếp từ khóe mắt chảy xuống, rơi vào trên lễ phục của nàng.
Giống như chưa từng được rơi nước mắt vậy, từ lúc nàng mang trên lưng gánh
nặng nuôi sống gia đình, thì nó đã sớm cách biệt với nàng, nhiều khổ
nhiều mệt mỏi nàng đều cắn răng nhịn xuống, nghĩ đến cho dù là một khắc
rơi xuống nước gặp phải uy hiếp tử vong kia, nàng vẫn không muốn dùng
nước mắt biểu lộ ra rằng nàng đang sợ hãi.
Nhưng bây giờ. . . . . . Sau khi "hoàn thành tất cả" trong nháy mắt Chân Bất Phàm ôm nàng,
nàng bắt đầu hoảng hốt mà từ trước đến nay chưa từng có, nước mắt không
ngừng chảy. . . . . . Cho đến khi hắn đột nhiên đá văng cửa phòng tân
hôn, giống như nước mắt xa nàng nhiều năm, đột nhiên đúng lúc này tìm
được chỗ tháo nước, liền tràn ra.
Không rõ vì sao lại uất ức
trong lòng, kìm nén trong lòng đến khó chịu, cho tới nay nàng đều một
mình thừa nhận tất cả đau khổ mệt mỏi, cũng muốn tìm một nam nhân như
chim nhỏ nép vào người, nhưng buổi thành thân tối nay, nàng ngay cả một
câu cũng không thể nói, động cũng không cách nào động, cứ như vậy thành
nương tử người nào đó rồi. . . . . .
Cổ Vô Song càng nghĩ càng uất ức, đồ khốn kiếp.
Trái lại Chân Bất phàm, hắn thiếu chút nữa đã quên nữ nhân còn có loại nước mắt này nữa.
Cũng chưa từng nghĩ tới. . . . . . Nàng sẽ khóc. . . . . .
Trong lòng có chút hốt hoảng xưa nay chưa từng có, loại cảm xúc xa lạ này
khiến cả người hắn cũng nóng nảy không thôi, hôm nay nhìn nàng hoa lê
đẫm lệ, bỗng dưng rống to một tiếng, "Nàng ——" đáng chết, giống như âm
thanh bị mắc kẹt ở trong cổ họng vậy, có chút dừng lại điều chỉnh tâm
tình, "Nàng câm miệng!"
Cổ Vô Song ngẩn người, nước mắt càng rơi nhiều hơn, đóng cái rắm, miệng nàng còn chưa có mở.
Chân Bất Phàm nhíu chân mày càng chặt, cực kỳ bài xích sợ hãi trong lòng, mà vẫn không cách nào che giấu được, chắc là không nhìn nổi nước mắt của
nàng, suy nghĩ một chút. . . . . .
—— Lại lấy khăn trùm đầu trùm lại lên đầu nàng.
. . . . . .
Xong rồi lại tỉ mỉ điều chỉnh góc độ, cho đến khi che kín toàn bộ mặt của nàng, ngăn cách tầm mắt của mình.
Mới đặt hai tay trên đầu gối, nặng nề thở ra một hơi.
Con mẹ nó!
Duy trì tư thế này không được bao lâu, Chân Bất Phàm không nhịn được mắng
trong lòng, không phải nói mắt không thấy sẽ thanh tịnh sao? Sao trong
lòng lại không thanh tịnh thế này? Trong lòng tràn đầy oán trách bóng
dáng cô nương xinh đẹp bên cạnh, nghe âm thanh nàng hít thở khác với
ngày thường, vẫn làm cho hắn đứng ngồi không yên. . . . . .
Bỗng
dưng từ bên giường đứng lên, căng thẳng đi vòng quanh cái bàn một vòng. . . . . . Mới ngồi xuống, suy nghĩ một chút. . . . . . Lại đột nhiên đứng dậy, khẽ cắn răng. . . . . . Lại ngồi xuống lần nữa.
Sau đó nắm tay thành nắm đấm, nhíu chặt lông mày. . . . . . Đứng dậy! Lại ngồi xuống.
Từ từ hít vào, cắn răng, cảm thấy nàng dưới khăn đỏ kia hình như cũng không ngừng khóc. . . . . .
"Nàng ——" Giọng nói bỗng dưng trầm xuống, mang theo không được tự nhiên, "Đừng khóc."
Nói xong Chân Bất Phàm lại tự mình nổi giận, giận chính mình lại bị nước mắt của một nữ nhân dẫn dắt cảm xúc!
Như là nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên mặt lạnh mở miệng, "Nàng khóc cũng
không thay đổi được sự thật, hiện tại toàn bộ người của thành Nhữ An
cũng biết nàng Cổ Vô Song gả cho ta Chân Bất Phàm!"
Nói xong cau mày nhìn nàng một cái, phát hiện đối mặt với mình lại là một cái. . . . . .
Khăn trùm đầu. . . . . .
Lại là khăn trùm đầu! Nhất thời lại nổi trận lôi đình, đột nhiên kéo khăn
trùm đầu xuống, hai mắt đẫm lệ khuôn mặt nhỏ nhắn, lại tái hiện giang
hồ. . . . . .
Chân Bất Phàm đau lòng một trận, nhớ tới mới vừa
nãy mình tự diễn kịch, tâm tình vô cùng phức tạp, định đưa tay giúp nàng lau nước mắt, lại quên. . . . . . Phấn trên mặt nàng . . . . . .
Vốn là gương mặt vừa thấy đã thích, trong nháy mắt thay đổi, tức cười vô cùng. . . . . .
Cho nên. . . . . .
Chân Bất Phàm nhịn không được, bật cười.
Cổ Vô Song nghe tiếng cười này, cảm giác có một cỗ tức giận từ lòng bàn
chân chạy thẳng lên đỉnh đầu, quả thật là xông thẳng lên trời, tức chết
mình.
Thế nhưng toàn thân nàng không động đậy được—— hai người im lặng nhìn nhau một phen.
Nhìn mặt của nàng giờ phút này không thể nói là tức cười mà còn đáng yêu, vẻ mặt của Chân Bất Phàm đột nhiên mềm đi, vô thanh vô tức* giải hai huyệt đạo cho nàng.
(*vô thanh vô tức: im hơi lặng tiếng, không tiếng động, không hơi thở)
Cổ Vô Song được thả lỏng.
Bởi vì cố định cùng một tư thế quá lâu, cho nên sau khi được giải huyệt đạo liền cảm thấy tứ chi như nhũn ra, thật ra thì muốn nói gì đó, nhưng lúc một người đang tức giận vô cùng, thì thật sự không nói nên một câu nào.
Nghĩ lại sao mình lại rơi lệ ở trước mặt hắn. . . . . .
C