ại cảm thấy
được lần này mình quan sát rất rõ ràng, mỗi lần vừa nhắc tới nữ nhân kia đại ca liền cau mày, cho nên rất chắc chắn với kết luận của mình, tràn
đầy tự tin!
Cổ Vô Song. . . . . .
Chân Bất Phàm, lại nhăn mày.
**
Bên trong buồng xe một mảnh an tĩnh.
Một lúc sau, Tiền Quân Bảo đánh vỡ trầm mặc, "Vô Song tỷ, thay đổi chủ ý rồi hả?"
"Nếu nữ nhân hay thay đổi. . . . . ." Cổ Vô Song vốn là vén rèm xe lên một
góc, tựa hồ nhìn cái gì, nghe được âm thanh, để rèm xuống cười với hắn,
trả lời, "Sao Quân Bảo đệ hỏi nhiều vậy?"
"Có đạo lý." Tiếp
theo từ trong vạt áo lấy ra một khối ngọc thạch, cùng khối ngọc thạch mà ngày hôm qua nàng ném xuống sông gần giống nhau, "Cho tỷ."
Cổ Vô Song cũng không nhận lấy, mà là nhìn khối ngọc thạch kia, "Thế nào, đệ sợ ta không giải quyết được?"
"Không dám," Đột nhiên cười nửa thật nửa giả, "Vô Song tỷ tựa hồ không có ý định dễ dàng bỏ qua cho đại ca."
"Lời ấy sai rồi, " Cổ Vô Song khẽ nhắm con mắt, "Ta là tính toán lấy thân báo đáp."
Xe ngựa chạy vững vàng.
Mấy người đó rõ ràng đã giục ngựa chạy xa, bây giờ Trương Ngũ Kinh lại quay đầu trở lại, ổn định ngựa, hướng về phía xe ngựa kêu lên, "Quân Bảo, đệ ra đây!"
Bên trong xe vẫn im lặng như cũ.
Bởi vì Tiền
Quân Bảo phát hiện cho dù mình nói cái gì, Cổ Vô Song đều quanh co lòng
vòng, không chính diện trả lời, biết hiện tại trong lòng nàng đã nghĩ
khác với lần thương lượng trước, cho nên cũng lười mở miệng. Lúc này
nghe được Ngũ tiểu ca gọi, đột nhiên hơi mím môi cười, vén rèm xe lên,
thân thể nửa dò hướng ra ngoài bên.
"Thay đổi người." Trương Ngũ
Kinh điên khùng nói một câu, nhưng hiển nhiên Tiền Quân Bảo đã hiểu, hai người trao đổi ánh mắt, liền từ vị trí của mình nhảy lên, mắt thấy tiêu sái trên không trung, thì đã đổi vị trí.
"Đi đi, đại ca tìm đệ!"
Sau đó Trương Ngũ Kinh cũng không quản Lý đại thúc là cao thủ tới từ phương Bắc, thẳng chân đá cái mông hắn một cước, "Tránh ra!"
Rèm vừa
nhấc lên liền bị cái gì đó va vào, Xuân Đào thấy Lý đại thúc ngoan ngoãn ngồi xuống, nhìn thấy ở đáy mắt có tức giận, ở bên tai Cổ Vô Song lầm
bầm một câu, "Cái này mà cũng gọi cao thủ!"
Cổ Vô Song vừa lúc
ngước mắt chống lại tầm mắt Trương Ngũ Kinh quan sát, cũng cười một
tiếng, "Đúng vậy, còn tốn ta năm trăm lượng."
Lý đại thúc hóa đá. . . . . .
Thấy Trương Ngũ Kinh cười một tiếng, quay mặt lại, giữ dây cương, cũng nói một câu, "Vô Song đại tỷ, ngồi vững cho vững! Giá!"
Hung hăng đánh một roi, xe ngựa tăng tốc, Xuân Đào ngửa ra sau, uất ức ở
trong buồng xe mở miệng, "Tiểu thư, nếu không thì chúng ta trở về đi
thôi. . . . . ."
Bên này Tiền Quân Bảo vừa mới lên ngựa, tư thế rất oai hùng.
Chỉ là hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt tối sầm lại, tiếp theo cười một cách thâm ý——
Đại ca, phiền toái này, ngươi nên suy nghĩ phải đối phó thế nào đi.
**
Xe ngựa dừng lại.
Cổ Vô Song ra khỏi buồng xe nhìn, lại là bến tàu.
Mấy người Chân Bất Phàm đã sớm đến trước nàng một bước, chỉ có vài con tuấn mã ở bến tàu, ánh trăng chiếu lên mặt nước, thật là mở rộng tầm mắt,
nước sông sóng gợn lăn tăn, rất có ý cảnh.
"Đây là sông Lan." Trương Ngũ Kinh thuận miệng đáp.
Đây là hướng bắc thành Vanh Đường, địa phương đứng đầu phương Bắc. Đi thuyền thẳng lên, chính là thành Thái Đàn.
Vanh Đường Hà chỉ là một nhánh của sông Lan, là nơi có khí hậu tốt nhất.
Bởi vì sông Lan chỉ đi ngang qua nơi đây, cho nên khu vực phía bắc thành Thái Đàn, dân bản xứ có thói quen xưng là Giang Bắc.
Mặt sông rộng lớn, phong cảnh tươi đẹp, cho nên chèo thuyền trên sông thưởng hoa, tự có một phen phong cảnh.
Bến tàu cực nhỏ, nhưng bên cạnh đã dừng lại một chiếc thuyền hoa, kích thước trung đẳng, hoa văn màu vàng, rất là tinh xảo.
Chỉ là Cổ Vô Song không thích. . . . . .
Nước.
Gió thổi qua trên mặt sông, lúc này Chân Bất Phàm đang đứng thẳng trên mạn
thuyền, tay áo bồng bềnh, gió thổi vi vu bay phất phơ.
Giống như phát hiện ra nàng sợ, hắn đột nhiên phun ra một từ, "Sợ?"
Cổ Vô Song dừng lại cười cười, nàng không phải hắn, nàng thua được. Chỉ là miệng vẫn đùa giỡn, "Sợ đấy. Sợ công tử nhất thời cao hứng, dùng ta làm mồi câu cá."
"Ngươi?" Chân bất phàm đột nhiên giễu cợt.
". . . . . ." Cổ Vô Song trực giác hắn sẽ đáp trả lại.
"Thịt ngươi quá dai."
Nhịn, nhịn! Cổ Vô Song nắm tay thành nắm đấm, hắn quả nhiên có bản lãnh làm
người ta tức điên, sau đó đi về phía trước hai bước, nụ cười hơi có chút lệch khỏi sự hoàn mỹ, "Vậy ta an tâm."
Trên thuyền có một giai nhân.
Giai nhân đánh đàn tranh.
Sau lưng có một đám người đệm nhạc.
Tấu nhạc lên du dương động lòng người.
Mà ngoài thuyền cảnh tượng rực rỡ, cảnh trí tuyệt đẹp.
Gió trên sông thổi nhè nhẹ, thổi trúng người tức thì thoải mái tinh thần.
Nhưng mà, Xuân Đào say sóng.
Tiểu nha đầu đứng ở hai bên mạn thuyền ói đến trời đất quay cuồng.
Cổ Vô Song nhắm mắt ngồi ở bên trong sương phòng, không nói tiếng nào.
(*Sương phòng: bên trong được xây dựng theo từng gian phòng, mà gian
phòng đó được gọi là sương phòng)
Chân Bất Phàm vòng tay trước ngực đứng ở đầu thuyền, mặc cho gi
