ó thổi tóc rối loạn.
Chỉ là phần lớn người trên thuyền không có tâm tư nghe nhạc.
Trương Ngũ Thư lôi kéo ca hắn, Lưu Đại, Lâm Văn Thăng kêu lên, mấy người đứng ở bên ngoài, đang thương thảo cái gì đó.
"Ta cá là nàng nhất định say sóng!"
"Ta cảm thấy nàng sẽ nhịn được!"
"Ta không có vấn đề."
"Ta không tham gia."
. . . . . .
"Không được! Mỗi người đều phải đặt cược!"
Bọn họ rất ồn ào.
Cổ Vô Song nhíu nhíu mày, môi có chút trắng bệch.
Nói ra thật xấu hổ, đây là lần đầu tiên trong đời nàng ngồi thuyền.
Vì vậy chưa từng có người nào nói cho nàng biết, ngồi thuyền sẽ say. . . . . .
Thật khó chịu. . . . . .
"Ừm, gọi đại ca tham gia cùng!"
"Thế nào mới coi là thắng?"
Lâm Văn Thăng hăng hái mở miệng, "Nói hay lắm, ta chỉ đánh cược một đồng."
"Vậy ta đánh cuộc hai."
"Mẹ nó, Trương Tứ Thư! Ngươi giữ lại tiền để chơi gái sao!"
"Trương Ngũ Kinh, miệng ngươi sạch sẽ một chút! Đừng đi phiền đại ca, ta dám khẳng định huynh ấy sẽ mặc kệ ngươi!"
"Hừ, ta không tin, đại ca!"
Trương Ngũ Kinh vừa quay đầu lại, mẹ nó, đại ca biến mất!
"Ở trên huyệt thái dương bôi cái này một chút, sẽ đỡ hơn."
Cổ Vô Song nghe được âm thanh, mới mở ra nhìn.
Tiếp đó có một bình nhỏ tinh xảo được ném qua, tiếp được liền nhìn tới chỗ
ném tới, Tiền Quân Bảo ngồi trên ghế nằm, một gương mặt trẻ con nở nụ
cười như gió xuân ấm áp, "Những thứ này là đại ca cho đệ, cả ngày ầm ĩ,
quấy rầy không cho nghỉ ngơi, mong rằng Vô Song tỷ tha lỗi. Nhưng xem
ra, thì bọn họ cũng thích Vô Song tỷ đó."
"Ừm." Cổ Vô Song không có chút tâm tư nào để ý tới hắn, không còn chút sức lực nào, "Đến chỗ đó, thì còn cần bao lâu nữa."
"Không ngoài nửa canh giờ."
"Ừ. . . . . ."
"Vô Song tỷ, xem tiểu nha đầu kia thân mình còn chưa lo xong, cho nên vẫn là Quân Bảo ở cùng với tỷ tỷ thôi."
"Tự tiện." Cổ Vô Song nhắm mắt lại, sau đó từ trong bình đổ ra một chút nước hồ sền sệt màu xanh thẫm.
"Vật này làm từ bạc hà, dầu vừng, dầu khuynh diệp*, Đinh Hương** chờ luyện
chế, liền mang theo mùi thơm lạ lùng, thần kì là ngoại trừ trúng gió,
đối với say sóng cũng có hiệu quả, ngày trước tiếp đãi một khách phương
Bắc, cũng có người say sóng."
(*Dầu khuynh diệp hay tinh dầu khuynh diệp: được chiết suất từ tinh dầu của lá Bạch Đàn. Các bạn vào đây tìm hiểu thêm:
https://vi.wikipedia.org/wiki/D%E1%BA%A ... %E1%BB%87p
Tiếp thấy nàng hình như có chút bất tiện, đơn giản đứng lên cười, "Để cho Quân Bảo tới giúp tỷ tỷ một chút."
Tiền Quân Bảo ở trong mắt nàng, cũng chỉ là đứa bé chưa dứt sữa, cho nên cảm thấy không cần thiết phải kiêng kị.
Ừm. . . . . . Trên người hắn ngược lại có một mùi rất dễ chịu. . . . . .
Lành lạnh, rất thoải mái.
Bên ngoài sương phòng, một nam tử dựa lưng vào cửa phòng, mặt hướng mặt sông, không nói một lời.
Nắm chặt vật trong tay, sau đó hắn hơi nhếch môi, nhíu lông mày, cầm vật trong tay ném xuống sông, rời đi.
Nhìn kỹ, nó giống chiếc bình mà Tiền Quân Bảo mới tặng cho Cổ Vô Song .
Ném làm chi?
Làm mồi cho cá.
**
Quả nhiên đỡ hơn một chút.
Mắt thấy thuyền sẽ cập bờ, Cổ Vô Song ra khỏi sương phòng, Xuân Đào cũng được Tiền Quân Bảo đặc biệt chăm sóc, cũng đỡ hơn rồi.
Mềm nhũn vịn vào tiểu thư nhà nàng, nhìn bờ càng lúc càng gần, rốt cuộc cũng có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
Á, đất đai ơi, mẫu thân ơi!
"Quân Bảo không được như vậy..., phá hư quy củ."
"Ít nói xấu đi, ba đồng."
"Chậc, không trả khi chưa cập bờ!"
Chân Bất Phàm không tiếng động đứng bên cạnh Cổ Vô Song, đột nhiên mở miệng, "Đợi đến khi gặp được Giang Nhị, ngươi định làm thế nào?"
Cổ Vô Song không ngờ đến thuyền lại có ma lực lớn như vậy, nàng vẫn có chút, ách. . . . . . Cảm giác rục rịch.
"Nói chuyện!" Chân Bất Phàm không kiên nhẫn.
Khi thuyền gần cập bờ thì thân thuyền bỗng dưng lắc lư một cái ——
Cổ Vô Song không chịu nổi rồi.
Hơn nữa theo phương hướng thuyền lắc lư, Cổ Vô Song ói toàn bộ lên trên áo màu đen của Chân Bất Phàm .
Cho hắn thêm vài vệt màu sắc khác nhau. . . . . .
Ách. . . . . . Cổ Vô Song choáng váng hoa mắt ngẩng đầu, nhìn thẳng vào sắc
mặt vô cùng khó coi của Chân Bất Phàm. Con ngươi đen như mực bởi vì sắc
mặt hơi tái nhợt, nhưng lại có lực xuyên thấu.
Trên mặt nàng rõ ràng viết: ta vô tội.
Bỗng dưng lại nghe Trương Ngũ Kinh rống một tiếng: "Ta thắng!" "Mẹ ngươi!" Trương Tứ Thư bởi vì lão đệ không có não, không nhịn được mà thô lỗ, sau đó hung
hăng đánh lên phía sau cổ hắn một chưởng, hoàn toàn không thấy trầm ổn
nữa.
Vui mừng? Vui mừng cái rắm! Không thấy mặt đại ca đen sao? Muốn chết mà!
Trương Ngũ Kinh vẫn ở trong trạng thái không có ở đây, sờ lên phía sau cổ giật mình, "Cẩu ngươi! Trương Tứ Thư! Mẹ ta không phải là mẹ ngươi sao!?"
Vậy mà vừa mới tính toán vén tay áo lên khai chiến, rốt cuộc ý thức được cái gì, liếc nhìn Chân Bất Phàm liền im bặt, sau đó lại hùng hùng hổ hổ rống lên một câu, "Mẹ nó! Ta thắng được lại không vui mừng chút nào!"
". . . . . ."
Đồ không có não.
Có tật xấu.
Mặt Chân Bất Phàm biến thành màu đen, âm trầm làm cho người quanh mình nhất thời không dám thở mạnh, chi có màu đen áp bức thúc giục khí thế
