ều mạng đánh nhau (ý nói chị
đang suy nghĩ), nói chuyện làm ăn? Không đúng, thành hôn? Không đúng, du ngoạn? Không đúng. . . . . . Nghĩ tới nghĩ lui, khụ, cảm thấy giống như là. . . . . . Giống như là, cái người đó tên gì. . . . . .
"Tự mình chuốc lấy cực khổ?" Chung đụng đã lâu, Cổ Vô Song tự nhiên biết rõ trong lòng Xuân Đào đang suy nghĩ gì, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó bỗng nhiên nở nụ cười, hơi tự giễu, "Chân công tử đâu?"
"Tiểu thư, người nọ làm hại tiểu thư. . . . . ." Thế nào còn tìm hắn!
"Đến nơi hẹn đi?" Còn nói nàng ngủ mê ba ngày ba đêm ...? Vì vậy lại hỏi, "Ta ngủ mê bao lâu?"
"Một đêm. Về phần Chân công tử. . . . . ." Sự xưng hô này có chút không tình không nguyện, chu môi lên, "Ngày hôm qua hắn ném tiểu thư ở nơi này
liền không thấy người, cho nên Xuân Đào cũng không rõ ràng!"
"Ừm. . . . . ." Cổ Vô Song vẫn cảm thấy mệt mỏi, khép mắt muốn suy nghĩ rõ
ràng, không ngờ lúc này cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra ——
Chân Bất Phàm đỉnh đạc đứng ở cửa, áp lực vô hình nhất thời bao phủ không
gian, khí thế lăng nhân. (Có thể hiểu khí thế ép người)
Nghe hắn mở miệng, "Còn chưa tỉnh lại sao?"
"Ngươi. . . . . . Này, " Mặc dù đây là nhà hắn, nhưng dù sao cũng là cô nương . . . . . . Được rồi, lớn tuổi hơn một chút, nhưng vẫn là cô nương chưa
gả! "Này. . . . . ."
"Xuân Đào, " Cổ Vô Song nằm ở trên giường nhàn nhạt kêu, "Đỡ ta lên."
Xuân Đào chần chờ một chút, chỉ có thể làm theo, nâng Cổ Vô Song ngồi dậy.
Cổ Vô Song nhẹ nhàng hít một hơi, đột nhiên cười nhạt, vì mang nợ "Vô Song tạ ân Chân công tử cứu mạng."
A! Xuân Đào bỗng chốc trừng lớn hai mắt, ngày hôm qua đại phu đến xem, không nói tiểu thư phát sốt mà. . . . . .
Lang băm! Đồ lang băm! Tiểu thư biến thành như vậy, rõ ràng, rõ ràng chính
là người đưa đến, tuyệt đối không có khả năng nói cám ơn!
Ừ, tuyệt đối không có khả năng!
Hai mắt Chân Bất Phàm khóa chặt nữ tử trước mắt, cảm thấy quái dị không nói nên lời, nhưng hiện tại vẻ mặt nàng nhu hòa, mặt mũi hơi có vẻ tiều
tụy, không hề có lực sát thương.
Chỉ là cảm giác, nàng. . . . . . Không nên như thế. . . . . .
Thái độ này cùng hôm qua đột nhiên nghịch chuyển tựa như khác hoàn toàn. Không nghĩ ra, vì vậy từ từ xiết chặt chân mày.
Cổ Vô Song cũng không tính toán, "Nếu Vô Song đoán không sai, công tử là
muốn cho Vô Song thay ngươi giải quyết chút ít phiền toái. . . . . ."
Nàng ho nhẹ hai tiếng hóa giải cổ họng không khỏe, khôi phục tự nhiên
cười nhạt, "Vì đáp tạ ân cứu mạng, Vô Song tự nhiên sẽ cố hết sức."
Trái lại Chân Bất Phàm dừng lại, từ từ nhìn cẩn thận nữ tử trước mắt, trong
lời nói sinh ra mấy phần không kiên nhẫn, "Ngươi ở đây mưu ma chước quỷ
gì?"
"Công tử quá lo lắng." Cổ Vô Song cũng không giải thích, duy trì nụ cười, "Kính xin công tử ở đại sảnh chờ một chút, đợi Vô Song sửa soạn lại. Dĩ nhiên, mong rằng công tử lưu nha đầu chờ bên ngoài
phòng, vì chủ tớ ta chỉ đường."
". . . . . ." Chân Bất Phàm
không hiểu bất động thanh sắc nhìn nàng, thậm chí nhìn bộ dáng thành
khẩn được xưng tụng của nàng, quyết định yên lặng theo dõi biến hóa, sau đó không nói tiếng nào rời khỏi.
"Tiểu thư!" Xuân Đào đi
theo phía sau Chân Bất Phàm đóng cửa phòng lại, vừa quay đầu lại vội
vàng nói một câu, "Tại sao tiểu thư. . . . . ."
"Không nghe thấy sao?" Cổ Vô Song kéo thân thể mệt mỏi mà đau nhức, bắt đầu xuống giường."Báo ân."
Hai chữ, ý vị sâu xa.
". . . . . ." Đầu óc Xuân Đào cứng lại, suy nghĩ một chút đột nhiên à một
tiếng, "Bây giờ tiểu thư tính toán để cho tên kia buông lỏng cảnh giác,
sau đó giết hắn trở tay không kịp?"
Cổ Vô Song hơi cong môi một cái, cũng không đáp lời.
Không nhìn ra nàng đang suy nghĩ gì.
**
Phía bên này, đại sảnh to lớn trống rỗng, trừ mấy chiếc ghế thưa thớt, không một có một chút đồ vật gì.
Chân Bất Phàm liền ngồi trên ghế bạch đàn thượng đẳng ở chính giữa, quanh mình cũng không một người đi theo phục vụ.
Chỉ thấy biểu tình yên lặng, chỉ là ngồi, tự có một thân khí phách làm người ta không dám bỏ qua.
Ngón tay Chân Bất Phàm chậm chạp mà có tiết tấu gõ lên bàn trà vuông nhỏ,
ngoài ý muốn tâm tư của mình lại đặt ở trên người nữ nhân kia.
Khẳng định có trá!
Đang lúc này, bên ngoài cửa đại sảnh đột nhiên đi vào mấy người, đều có bộ dạng phong trần mệt mỏi.
Người thứ nhất đột nhiên cao giọng kêu lên, "Đại ca!" Liền trực tiếp hỏi,
"Lúc ở ngoại thành nghe nói huynh cùng một nữ tử vì cái bàn mà nổi lên
tranh chấp?"
"Hôm qua lúc huynh vào thành liền ném nữ nhân kia xuống sông?" Một cái nam tử khác tiếp tục tò mò.
"Đại ca! Cả đường phố đang vui mừng, nghe nói ngày hôm qua huynh cướp đồ cưới của một nữ nhân?"
"Còn khinh bạc nàng?"
"Nghe nói. . . . . ."
Đám người tới là một nhóm bốn người, mỗi người hỏi một câu đặc sắc, cũng là bảy miệng tám lời giống như lưỡi của các nữ nhân, ngươi một lời ta một
câu liên tiếp oanh tạc.
"Quân Bảo đâu?" Chân Bất Phàm nhìn một chút bốn người bọn họ, chỉ nói một câu, làm cả đại sảnh yên tĩnh trở lại.
"Nghe nha đầu nói, ngày hôm qua đại ca dẫn theo một nữ nhân trở về?" Đột
nhiên từ ngoài cửa truyền đến tiến