sao có thấy lấy ra để phản bác ông nội bây giờ, chỉ
có thể ngoan ngoãn theo lời ông nội: “Con xin lỗi, con biết rồi ạ.”
Ông già bây giờ mới hứ một tiếng: “Ta mệt rồi, chuẩn bị giường với áo ngủ cho ta.”
Lâm An Thâm đang định đứng lên để lấy áo ngủ, lại bị Giản Lộ kéo lại: “Để em, ông nội vất vả như vậy cũng vì muốn gặp anh, anh ở lại nói
chuyện với ông.”
Lâm An Thâm muốn từ chối, anh không quen nhìn ông nội bên kia ỷ mình
là trưởng bối mà sai bảo Giản Lộ. Nhưng mà nhìn thấy ánh mắt của cô, Lâm An Thâm đành ngoan ngoãn ngồi xuống, cùng ông nội mắt to trừng mắt nhỏ.
Lâm An Thâm nói: Khiến em lo lắng…
Phòng khách lập tức yên lặng, trên sô pha, một già một trẻ không ai chịu mở lời trước.
Cuối cùng, ông già cũng không chịu nổi mà mở miệng trước, bởi vì ông
biết rõ từ nhỏ Lâm An Thâm đã như vậy, không có ai có thể im lặng lâu
hơn anh.
“Công ty làm việc vẫn tốt chứ?”
“Tốt.”
“Anh cũng lớn rồi, bây giờ đã có gia đình, cũng nên nghĩ lại việc tiếp quản tập đoàn Trọng Mộc đi.”
“Tạm thời không phải lo lắng vấn đề này, nói sau đi.” Anh quyến luyến cuộc sống hiện tại, công việc với gia đình phân bố thời gian không có
gì rắc rối, chủ yếu là có thừa thời gian ở bên cạnh Giản Lộ. Căn bản anh không muốn thay đổi, cũng không tình nguyện đeo thêm chuyện để phá vỡ
cuộc sống hiện tại đang rất yên bình cùng ấm áp của hai người.
“Vậy khi nào thì mới lo lắng? Anh chờ đến 70 hay 80 tuổi mới lo tiếp
quản? Lâm An Thâm anh vẫn còn là trẻ con sao? Rốt cuộc có hiểu hai chữ
trách nhiệm như thế nào không!? Hay anh chỉ nghĩ đến mình anh? Vậy còn
tập đoàn Trọng Mộc lớn như vậy phải xử lý thế nào đây?” Ông già thực sự
tức giận.
Đối mặt với vẻ mặt giận dữ của ông nội, Lâm An Thâm vẫn giữ thái độ
cũ, không chút gợn sóng: “Lúc nào cũng có người chịu trách nhiệm, không
phải cháu cũng là người khác.” Luôn luôn như vậy, bởi vì anh mang họ Lâm sao, sao lúc nào cũng bắt anh phải hy sinh bản thân vì cái gọi là lợi
ích của gia tộc? Như vậy thì ai mới quan tâm đến hạnh phúc của anh? Từ
nhỏ đến giờ, anh luôn căm ghét cái ý nghĩ này. Hơn nữa, loại loại lợi
ích dơ bẩn này không đáng anh hy sinh một chút lợi ích mà theo đuổi.
Huống chi, bây giờ trừ bỏ hạnh phúc của anh còn liện lụy đến hạnh phúc
của một người khác nữa. Anh cũng không có dã tâm gì, anh chỉ cần quan
tâm tốt đến hạnh phúc của cô thì anh đã cảm thấy mỹ mãn lắm rồi, “Cháu
không có ý định tiếp quản.”
Ông già nghe được liền phát hỏa, dùng sức đánh mạnh lên tay vịn sô
pha, một tiếng ba vang lên trong phòng khách: “Lâm An Thâm, anh có ý
gì?! Một mình tự quyết chuyện kết hôn tôi còn chưa tính với anh! Tôi
không phải đã nói với anh phải tìm một tiểu thư khuê các mà thành hôn
sao, anh không nghe lại chạy đi tìm tiểu nha đầu kia, được, anh yêu như
vậy anh tự kết hôn! Bây giờ anh lại nói ngay cả công ty anh cũng không
cần?! Con nhóc kia đã mê hoặc anh đến hồ đồ rồi! Rốt cuộc có phải muốn
tức chết tôi anh mới an tâm?! Nhà họ Lâm đã nuôi dưỡng anh như thế nào
–!” Nói xong, người đã tức giận, ngồi trên sô pha thở phì phò.
Lâm An Thâm nghe được ba chữ “con nhóc kia” tay đã nắm chặt đến nổi
cả gân xanh, nhưng anh vẫn đứng đấy nhìn chằm chằm vào ông nội. Cái gọi
là nhà họ Lâm đã khiến anh căm thù, anh không muốn nhớ lại cái lồng giam hoa lệ, lại càng không muốn người anh quý trọng nhất phải chịu nửa điểm ủy khuất.
Lúc này, Giản Lộ đang ngồi trên giường ở trong phòng, nghe được tiếng vang từ bên ngoài, lập tức chạy ra xem đã xảy ra chuyện gì. Không ngờ,
đi ra liền thấy hình ảnh một già một trẻ đang trừng mắt nhìn nhau. Chỉ
thấy mặt mày Lâm An Thâm đen đến cực điểm, mà mặt ông nội hết xanh rồi
lại trắng thật khiến người ta lo lắng.
Giản Lộ chạy nhanh đến phía sau Lâm An Thâm, kéo nhẹ áo anh.
Nhưng mà lại nghe anh nói: “Cháu quyết định rồi.”
Ông già nghe xong liền trợn trừng mắt, chỉ vào cái mũi của Lâm An
Thâm mà mắng: “Đồ bất hiếu, anh vừa nói cái gì?! Anh dám nhắc lại lần
nữa!”
“Việc tiếp quản Trọng Mộc cùng cháu không quan hệ.”
“Đồ bất hiếu! Nhà họ Lâm đã tạo nhiệt gì mà lại dưỡng con sói như anh!! Anh–”
Giản Lộ sợ hãi kêu: “Ông nội –!”
Chỉ thấy ông già nói xong thì khí tức công tâm, nói được một nửa rồi
dừng, khó khăn ôm ngực thở từng hơi đứt quãng, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.
Hanh lang dài, bệnh viện tỉnh Y.
Cũng may mà ông nội được đưa đến cấp cứu kịp thời, nếu không thì sức khỏe của ông không chịu được kích thích như vậy.
Viện trưởng nói như vậy.
Căng thẳng qua đi, tâm cũng mềm nhũn. Giản Lộ cùng Lâm An Thâm dựa vào nhau.
Đêm khuya, không khí yên tĩnh. Chỉ nghe tiếng máy đo nhịp tim phát ra những tiếng đều đều.
Lâm An Thâm ôm lấy bả vai của Giản Lộ, lấy nhiệt độ cơ thể mình
truyền xang cho cô: “Thật xin lỗi… Làm cho em phải lo lắng,” Anh đặt bàn tay lạnh lẽo của cô vào trong tay mình, “Anh đưa em về nhà trước được
không?”
Giản Lộ lắc đầu, vùi mặt vào trong lòng Lâm An Thâm: “Không cần, em muốn ở cùng anh.”
Lâm An Thâm lại ôm cô càng chặt hơn. Hai người ngồi ở ngoài phòng bệnh, không nói chuyện.
Giản Lộ lắng nghe từng tiếng tim anh