chút quan hên…
Đột nhiên, cô lại phát hiện ra mình chẳng hiểu gì về anh cả… Trước
kia cũng không nghĩ đến nhiều như vậy, chỉ cảm thấy anh yêu cô là đủ
rồi. Anh không muốn nói, cô cũng không hỏi. Nhưng mà nhìn thấy biểu tình khẩn trương vừa rồi của Lâm An Thâm, Giản Lộ lại cảm thấy tim mình hơi
đau. Một người nếu cất giữ rất nhiều bí mật có phải rất mệt nhọc, rất áp lực… Mà bây giờ cô và anh đã trở thành người một nhà, cô hẳn nên chia
sẻ với anh, không phải sao…
Qua một hồi lâu, cửa phòng mở ra. Lâm An Thâm bước vào.
“Giản Lộ…” Lâm An Thâm ngồi xuống bên cạnh Giản Lộ.
Tay Giản Lộ không ngừng run.
“Đói bụng sao?”
“…”
“Bữa tối chuẩn bị xong rồi, đi xuống ăn được không?”
“…”
“Chuyện vừa rồi anh xin lỗi, anh có hơi lớn tiếng.”
“…”
“Thực xin lỗi…”
“…”
“Bác Roth làm rất nhiều đồ ăn truyền thống, có cả đậu Hà Lan!”
“…”
“Chẳng phải em muốn biết tại sao người Hà Lan cao lớn sao? Xem đồ ăn của họ thì biết.”
“…”
“Giản Lộ, nói chuyện với anh…”
“Đậu Hà Lan với Hà Lan không có quan hệ với nhau…”
“… A, đúng vậy…”
“Anh cùng một nhà với Roth rất quen thuộc à?”
“Ừ, trước kia có quen biết…”
“Lâm tỷ là người như thế nào?”
“Là trưởng phòng hành chính ở tổng công ty.”
“Lâm tỷ là người như thế nào?”
“Cũng là người nắm giữ cổ phần trong tập đoàn Trọng Mộc.”
“Lâm tỷ là ai?”
“…”
“Không chịu nói?”
“…”
“Em không muốn ăn, anh ăn mình đi.”
“Giản Lộ.”
“Làm gì?”
“Em nhất định phải quấn lấy vấn đề này hay sao?”
“Em muốn biết.”
“Em không cần biết.”
“Em là Lâm phu nhân!”
“Em cùng bà ta không có quan hệ. Quên đi.”
“Rốt cuộc anh có nói hay không?”
“Anh không nghĩ nói.”
Nói xong, Lâm An Thâm không để cho Giản Lộ có cơ hội hỏi nữa, nằm lên giường liền kéo chăn qua đầu, đưa lưng về phía cô liền ngủ.
Giản Lộ trừng mắt với cái bóng lưng của anh, Lão Hồ Ly này còn dám
không để ý đến cô?! Thật mốn bổ sọ anh ra, đổ thêm chút nước vào, để xem cố chấp của anh còn đặc được nữa không! Tức giận đến ê ẩm cả mũi, Giản
Lộ cũng dỗi, không xuống ăn tối!
Lâm An Thâm nói: Em muốn như thế nào?
Đêm dài, trời đầy sao.
Đêm ở ngoại ô đặc biệt yên tĩnh, Lâm An Thâm ngủ không yên giấc, tỉnh lại giữa đêm, nghe thấy tiếng hít thở đều đều của cô ở sô pha bên kia.
Cả người Giản Lộ dựa vào sô pha mà ngủ, bên ngoài chỉ mặc một chiếc áo
bông mỏng manh, gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi từng cơn lên người cô, cô
co co thân mình lại, tiếp tục ngủ.
Lâm An Thâm đau lòng, ôm lấy cô: “Giản Lộ..,”
Giản Lộ mơ màng mở mắt ra.
“Bữa tối chưa ăn mà không đói sao?”
Lâm An Thâm hôn lên khuôn mặt vẫn còn ngơ ngác của cô: “Anh làm cho
em bát mỳ nhé?” Khoác áo khoác lên người cô, rồi ôm cô xuống phòng bếp.
Đặt cô ngồi xuống xong, anh tự mình làm hai tô mỳ sợi, trộn lẫn trứng gà cùng với thịt. Lại đem đồ ăn mà bác Roth phần lại cho họ hâm nóng.
Giản Lộ nhìn đồ ăn nóng hầm hập trước mắt mới phát hiện ra bụng đã sớm thầm thì. Cô vùi đầu vào ăn.
“Ăn từ từ, nóng.” Lâm An Thâm nhìn bộ dạng ăn vội ăn vàng của cô, lo lằng nhắc nhở: “Ăn một chút khoai tây trước cho đỡ nóng.”
Giản Lộ không để ý vẫn cúi đầu ăn mỳ sợi.
Lâm An Thâm gắp vài miếng khoai tây bỏ vào bát cho cô.
Mà cô lại đem khoai tây trả lại cho anh, tiếp tục ăn mỳ của mình.
Lâm An Thâm nhíu mày. Đem thịt trong bát của mình cho cô.
Cô lại đem trả lại thịt cho anh.
Đem trứng gà cho cô, công cũng không nói một tiếng, trả lại trứng gà cho anh.
“Không thể không muốn!” Lâm An Thâm cường ngạnh đem khoai tây thả vào bát cho cô.
Lại đem trứng gả cùng thịt cho vào luôn.
Cô không trả đồ ăn lại cho anh nữa nhưng cũng không đụng đến chỗ đồ
ăn đó. Mỳ trong bát đã ăn sạch nhưng đồ ăn của anh vẫn còn nguyên.
“Giản Lộ, em muốn như thế nào?” Lâm An Thâm vẫn còn nửa bát mỳ chưa
ăn xong, nhưng ăn cũng không ngon, liền gác đũa lên miệng bát.
“Chị Lâm là gì với anh? Chị ấy còn biết em từ rất sớm, anh cũng vậy sao?” Giản Lộ nhìn thẳng vào mặt Lâm An Thâm.
Sắc mặt của Lâm An Thâm trầm xuống, đen lại.
“Lâm An Thâm, rốt cuộc anh là ai?”
Một câu hỏi này hoàn toàn kích động thần kinh của Lâm An Thâm, cầm
chặt cổ tay cô: “Giản Lộ, chúng ta đã kết hôn, sao em còn hỏi anh những
câu như vậy?”
Cổ tay Giản Lộ chợt đau: “Vậy anh trả lời em.”
“…”
“Lâm An Thâm, em không muốn mình không biết gì về anh cả!”
“…”
“Anh ôm vào chừng ấy bí mật không có nghĩa là anh vĩ đại! Em muốn
chia sẻ hạnh phúc với anh, cũng muốn chia sẻ buồn khổ của anh biết
không?”
“…”
“Lâm An Thâm! Nói cho em biết!”
“Em muốn anh trả lời như thế nào! Nói cho em biết anh đã yêu em từ
hơn mười năm trước, mà em chưa từng phát hiện ra cậu bé đó sao –”
Giản Lộ giật mình.
“Dọa em rồi phải không? Nhưng là Lâm An Thâm chính là một cậu bé! Từ
nhỏ nó đã không chia sẻ tâm sự của mình với người khác, cự tuyệt tất cả
những người muốn đi vào lòng nó, bao gồm cả cha mẹ nó. Thế giới ồn ào
này làm cho nó căm ghét. Cho dù nó có tính cách quái dị như vậy, mọi
người vẫn khúm núm với nó, bởi vì gia tộc bởi vì gia thế của nó. Cho nên tính cách của nó vặn vẹo, khó lường. Lớn lên, nó đóng chặt hoàn toàn
bản thân với thế giới đáng ghét bên ngo