hôn lên nước mắt cô, sau đó hôn xuống đôi môi, dịu dàng cùng cô
triền miên. Đến khi nhận được sự đáp lại của cô, Lâm An Thâm lại càng cố gắng dịu dàng, trìu mến với cô.
Căn phòng vốn lạnh lẽ, bởi vì nụ hôn sâu của hai người mà trở nên ấm áp.
Lúc quay trở lại Lâm trạch đã là nửa đêm. Vào cửa, đại sảnh đèn đuốc
sáng trưng. Lâm bố, Lâm mẹ đều ngồi ở trên sô pha chờ. Giản Lộ nhịn
không được, rụt cổ lại, lúc cô đi quá vội, hẳn là họ không được thông
báo một tiếng.
Lâm mẹ thấy rốt cục Lâm An Thâm cùng Giản Lộ đã trở về, bước lên phía trước hỏi: “Muộn như vậy còn đi đâu vậy? Khiến chúng ta phải lo lắng!
Ông nội hai đứa cũng mới về phòng, bố mẹ vất vả lắm mới khuyên được ông
đi nghỉ.”
Giản Lộ đang muốn xin lỗi thì Lâm An Thâm đứng ở phía trước đã mở
miệng: “Con xin lỗi, đã khiến mọi người lo lắng. Con ở công ty làm việc
quên thời gian, Giản Lộ đến tìm con.”
Lâm bố, Lâm mẹ đều ngẩn ra, Lâm An Thâm xin lỗi với bọn họ…?
Đầu tiên Lâm mẹ lại nhìn lại hốc mắt hồng hồng của Giản Lộ, lại nhìn
vẻ mặt dịu dàng của Lâm An Thâm. Trong lòng bà âm thầm thở dài một hơi,
nói đến ảnh hưởng của Giản Lộ với Lâm An Thâm là không thể đánh giá
được…
Lâm mẹ cười cười an ủi: “Bình an trở về là tốt rồi! Chúng ta chỉ lo
lắng Giản Lộ ở đây không quen, về sau con cũng không nên làm việc quá
muộn để con bé lo lắng!”
Lâm An Thâm gật đầu: “Con sẽ chú ý. Ngày mai con với Giản Lộ sẽ ngồi máy bay chuyến buổi tối về nước.”
“Nhanh như vậy?” Lâm mẹ không nhịn được, lộ ra khuôn mặt thất vọng.
Lúc này, Lâm bố đi tới: “Thu dọn hành lý xong rồi sao? Buổi tối mới bay thì cùng nhau ăn bữa cơm đi.”
Lâm An Thâm đồng ý: “Dạ.” Ngừng một chút còn nói: “Hành lý không cần dọn hết, đến Noel bọn con lại sang.”
Lâm mẹ lại càng mừng: “Được! Noel này vui rồi, mang Tiểu Lộ về đây chơi!”
Lâm bố ôm vai Lâm mẹ: “Tốt lắm, để hai đứa nó lên trên nghỉ ngơi đi.”
Giản Lộ nghi ngờ liếc mắt nhìn Lâm An Thâm một cái.
Lâm An Thâm đáp lại cô bằng một nụ cười.
Giản Lộ ngẩn người.
Đúng là âm mưu quỷ kế của anh…
Ngày hôm sau, Lâm An Thâm cùng Lâm bố Lâm mẹ đến công ty giải quyết
nốt công việc còn lại. Giản Lộ ở lại nhà thu dọn hành lý. Tám giờ tối
máy bay cất cánh, mọi người định tối 6 giờ ở nhà ăn cơm tối.
Không có nhiều hành lý phải thu dọn, phần lớn quần áo mang đến đều để lại Lâm trạch, Giản Lộ thu dọn chỗ còn lại rất nhanh.
Đến buổi chiều, Giản Lộ nhàn rỗi ngồi ở trong phòng lên mạng. Đang
chơi thì mơ hồ nghe được tiếng người tranh cãi dưới lầu. Giản Lộ đi
xuống, thấy dì Hồng đang khó khắn khuyên Lâm lão gia cái gì, Angle đứng
lo lắng một bên.
Nhìn thấy Giản Lộ đi xuống, dì Hồng rất vui vẻ: “Tiểu thiếu phu nhân, cô tới vừa kịp lúc, giúp tôi khuyên lão gia!”
Sau đó nghe được dì Hồng giải thích mọi việc rõ ràng.
Đồ ăn tối nay có một món là nấm ninh*, trước đây Lâm An Thâm rất
thích ăn, nhưng mà món này cần tương bí truyền của một nhà hàng Trung
Quốc, ngồi xe cũng phải mất một giờ mới tới nơi được. Hơn nữa ông chủ
của nhà hàng rất khó tính, chỉ bán tương cho người Trung Quốc. Trong nhà lâu nay cũng không làm món này nên không chuẩn bị tương. Bây giờ, dì
Hồng bảo không đủ nguyên liệu, mà những người làm khác trong Lâm trạch
cũng không phải người da vàng. Người có thể đi mua chỉ còn lại Lâm lão
gia. Bởi vậy, Lâm lão gia nhất quyết muốn đi ra ngoài mua tương về.
Nhưng mà dì Hồng nào dám để Lâm lão gia xuất môn, mặc dù sức khỏe của
ông không tệ đến mức nằm liệt giường, nhưng mà sau khi bệnh cũng có suy
yếu, dễ bị choáng, vạn nhất trên đường cảm thấy không thoải mái, ai có
thể kham được hậu quả này.
炖干菇: tra trên mạng, thì còn có gà hay chân giò ninh lên nữa, nhưng ở đây chỉ thấy nhắc độc có nấm thôi.
Lâm lão gia không có kiên nhẫn, dùng gậy chống gõ xuống mặt sàn: “A
Hồng, tránh đường, ta nói ta không có vấn đề gì cả, bây giờ có thể ra
ngoài ngay được!”
Dì Hồng vội vàng kéo ông.
Lâm lão gia nghiêm mặt lại: “Ta nói lần cuối, tránh ra. Làm phản cả
rồi, lời của ta nói mà cũng không nghe! Ai cho cô ở đây kéo dài thời
gian, nếu không để ta đi, cho dù mua được cũng không kịp làm món ăn!”
Dì Hồng vẫn giữ chặt Lâm lão gia, hướng ánh mắt cầu cứu về phía Giản Lộ.
Giản Lộ nghĩ nghĩ, liền tới giúp giữ Lâm lão gia lại: “Ông nội, nếu
không thì ông viết lại địa chỉ để cháu đi được rồi. Cháu là người Trung
Quốc chính gốc, chắc chắn ông chủ sẽ bán cho cháu!”
Lâm lão gia do dự: “Cháu…?”
“Có cái gì mà phải lo lắng?” Giản Lộ kháng nghị, “Cháu mắt đen, da vàng, ai cũng có thể nhìn ra cháu là người Trung Quốc!”
Lâm lão gia vẫn do dự: “Ta chỉ sợ…”
“Sợ cái gì, cháu đúng là người Trung Quốc nha!” Giản Lộ nghĩ nghĩ,
nói ra chứng cứ quan trọng nhất. “Bố mẹ con nói cũng là nói tiếng Trung
Quốc, ông nội bà nội, cụ nội con cũng sinh ở Trung Quốc, chết ở Trung
Quốc!”
“Ai sợ con không phải là người Trung Quốc!” Lâm lão gia nghiêm mặt
nói, “Ta chỉ sợ con ngu ngốc mà bị bán đi mất, dù sao thì đất Mỹ này
cũng rất phức tạp.”
Giản Lộ囧 囧 quẫn: “… Cháu cũng không phải đứa trẻ lên ba, có thể bán được đi đâu?”
Ai ngờ Lâm lão gia cũng rất n