pacman, rainbows, and roller s
Ép Cưới

Ép Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323240

Bình chọn: 10.00/10/324 lượt.

tị còn không kịp ấy chứ. Thôi, cô đành xin lỗi tổ quốc, không còn cách nào khác cô đành ăn cơm chung với anh ta, đi học bằng ô tô với anh ta, cuối cùng là ngủ (ý nghĩa trong sáng nha) với anh ta. Cưới xin gì cô chấp tất , miễn mẹ cô không mang cô đi luộc lên rồi cắt khúc tặng cho người ta là cô hạnh phúc lắm rồi (điển hình cho người mẹ Việt Nam anh hùng…..bán con…..sale off )

……

Bữa tối kết thúc rất êm đềm. Tiêu Nguyên ăn nhiều đến mức không nuốt nổi bất cứ thứ gì nữa. Nếu không cô sẽ nôn ra cho bằng hết. Đương nhiên việc mất mặt này không thể diễn ra trước mặt Bạch ông được. Cô khệ nệ , cố sức bê cái bụng bầu…….dục thân yêu của mình đi về phòng. Ông Bạch ngay lập tức ra dấu cho thằng cháu thân yêu. Bạch Vĩ Dương gật đầu rồi chạy đến đỡ cả người cô : “ Ai nhờ em ăn nhiều như vậy chứ ?”

“ Ai nhờ anh quản tôi ăn bao nhiêu cơ chứ ?”- Cô tức tối vặn vẹo:” Ông nội đang ở đây, anh giữ ý một chút đi có được không. Tôi không tiếc tặng anh một chút đồ ăn đã qua tiêu hóa trong dạ dày đâu.”

Bật Mã Ôn rất sợ bẩn, đặc biệt là những thành quả của ói mửa nên biết ý lùi lại. Nhưng hắn lại bắt gặp ánh mắt nộ khí của Bạch ông. Bạch Phong Vân dùng khẩu ngữ nói với anh ta :” Phải tiến, không được lùi..” Rồi ông nhấc cây gậy cứng hơn sắt thép của mình lên gõ nhẹ xuống nền đất. Hắn hiểu nội dung câu nói này . Có nghĩa là nếu hắn dám chùn bước thì ông sẽ đánh cho què chân hắn ra. Năm hắn tám tuổi vì mải chơi không chịu học bài nên bị điểm kém , ông đã đánh hắn đến suýt gẫy chân. Từ sau chỉ cần ông gõ gõ cái gậy xuống nền đất hắn ngay lập tức ngoan ngoãn nghe lời. Dù hắn không sợ ông đánh nhưng giờ thứ hắn lo sợ chính là làm ông đau buồn , dù gì ông cũng chỉ muốn tốt cho hắn mà thôi.

2 người về phòng ngồi. Tiêu Nguyên nhảy ngay lên chiếc giường nệm êm trong phòng. Từ nhỏ cô đã thích giường có nệm mềm mại nhưng bố mẹ cô cứ khăng khăng nói phải nằm giường nệm cứng để không bị vẹo xương. Đến khi cô đi học đại học cũng không kiếm nổi cái giường nào vừa ý thích . Vậy nên bây giờ cô đặc biệt kết cái giường này. Đã thế ngay trước giường còn có cái TV màn hình phẳng 60 inch , ngồi xa mấy thước vẫn nét căng. Cô chắc không biết rằng mọi sở thích của cô từ cái chi li nhất như đèn trang trí màu gì ,treo ở đâu , treo tranh gì thì hợp đều được Bạch Vĩ Dương lấy thông tin cặn kẽ từ thái hậu ma ma. Hắn chỉ muốn cô được thoải mái nhất tại ngôi nhà này, để cô từ từ mở lòng với hắn mà thôi.

TV chẳng có chương trình gì hay cả, toàn là mấy cô dẫn chương trình cười điệu đà chỉ chỉ trỏ trỏ. Phim cũng toàn là phim tình cảm Hàn Quốc cả, sướt mướt thấy ớn cả sống lưng.Cô chỉ thích xem phim hành động và phim kinh dị mà thôi. Chán nản chuyển kênh một lần nữa cô thấy có một bộ phim hành động lạ .

Cảnh đánh nhau trong phim diễn ra rất hoành tráng . Cô chăm chú ngồi theo dõi nội dung. Phim đang chiếu đến đoạn bom nổ bất chợt cảnh nóng mắt hiện lên. Đôi nam nữ đang dây dưa quấn quit với nhau ngay trong nhà khogần vụ nổ. Tiếng rên ư ử vang lên nghe rất ….. ba chấm….. Cô vội vàng đứng lên ngó ra ngoài cửa đảm bảo âm thanh này không có ai nghe được rồi mới rón rén quay lại phòng chuẩn bị chuyển kênh. Thực ra cô không phải chưa từng xem qua những cái kích thích như thế này nhưng thần kinh cô chấp nhận nó không được tốt cho lắm. Chỉ khi nào buồn quá cô mới coi thử thôi. Nhưng cô nhìn mãi mà chẳng thấy cái điều khiển đâu, rõ ràng là cô vừa để trên giường cơ mà ? Cô từ từ ngẩng mặt lên. Tên Bạch Vĩ Dương vừa tắm xong đầu còn ướt , tay cầm điều khiển, mắt nhìn trừng trừng cái tivi như muốn chọc thủng một lỗ trên đó vậy. Cảnh kích tình trong phim này cũng thật là…..đã 5 phút rồi mà vẫn chưa hết. Cô cảm thấy mình sắp hóa đá đến nơi đành lắp bắp nói : “ Tôi, thực ra không phải cố ý xem phim này …..nhầm thôi mà…..anh tắt đi chứ.”

Rồi cô lao thẳng đến tivi rút ổ cắm

“ Em có thể ấn nút đỏ dưới mép kia , không nhất thiết phải rút dây điện ra .” – Anh bước tới xoa xoa đầu cô cười mỉm : “ Lớn rồi còn gì, năm lớp 8 anh đã xem phim thế này rồi. Em không nên ngại. Truyện bình thường thôi.”

Cô tự nhiên nổi giận phừng phừng quay ra nhìn hắn : “ Nói cho anh biết. Tôi 18 tuổi còn chưa biết JAV là cái gì, chưa hiểu hentai là cái thể loại quái đản nào. Anh tưởng ai cũng đen tối như anh chắc.”

Cô không tự chủ lao ra ngoài đóng sầm cửa lại. Bật Mã Ôn đứng đó hồi lâu cả nửa ngày mới nói được với bản thân một câu : “ Cô ấy là người trong sáng.” (viết đến đoạn này tự nhiên cảm thấy tội tội cho bạn Dương. THôi người trong sáng thì nên dạy dỗ cho nó đen đi một chút vậy :))

Tiêu Nguyên ra khỏi phòng đi tới khu vườn trước sân nhà ngắm sao. Cô rất thích ngắm sao. Nhìn bầu trời chi chít những đốm trắng rất đẹp và dễ chịu khiến cô quên hết mệt mỏi. Nhớ hồi học phổ thông có lần bị mẹ mắng, cô đã lôi Nhã Kì ra đê giữa đêm chỉ để ngồi ngắm sao và khóc. Nghĩ lại thì cô và mấy đứa bạn thân có chung một đặc điểm đó là dù thế nào cũng rất mạnh mẽ. Họ đã thề rằng chỉ được khóc trước mặt 4 người mà thôi. Đó là 3 người bạn thân và người mình sẽ yêu suốt đời này.

Nhưng tạì sao cô lại thấy tức giận