bám dính chặt vào phía trước, miệng lúng búng
" Em nghĩ sao nếu xe anh là xe riêng chính phủ cấp cho. Vả lại họ còn chưa kịp nhìn thấy thì anh đã biến mất rồi. Thực sự bình thường anh không hay đi với vận tốc này đâu , anh thích đi 100km/h hơn. Tiêu Nguyên thấy mình để anh ta càng nói sẽ càng đáng sợ vội vã cầu hòa :" Thầy ơi, em sai rồi. Em không nên để thầy ghen. Thầy tha thứ cho em đi , bảo em làm gì cũng được. Em chóng mặt quá rồi."
" Vậy sao ?"- Vĩ Dương cười giảo hoạt " Vậy hôn anh một cái đi ! "
" Thầy !!!! " - Tiêu Nguyên gào lên.
" Có hay không. "- Vĩ Dương vừa nói vẫn tiếp tục tăng tốc.
Tiêu Nguyên càng sợ hãi hơn nữa , run run nói :" Liệu có thể để em nói lời cuối với bố mẹ không. Em còn một tài khoản tiết kiệm nữa giấu ở giường Nhã Kì...."
Kétttttttttttttttt............
Tiếng phanh xe vang lên , Vĩ Dương quay sang nhẹ nhàng hỏi :" Em muốn dừng lại hay muốn đi tiếp."
Tiêu Nguyên thần hồn nát thần tính lắc đầu lia lịa :" không, dừng lại, đi đủ xa rồi. Em làm em làm ......."
Cô rối rít rướn người lên nhưng má hắn chưa thấy đã đụng phải cái gì đó mềm mềm mát lạnh. Giọng nói thoang thoảng bên tai :" Em nói là muốn dừng lại phải không."
Vì xã hội chủ nghĩa, vì lí tưởng của Bác Hồ vĩ đại ngày hôm nay nhất định phải chết cô cũng dừng lại.Nếu thái hậu nương nương biết cô die vì tai nạn giao thông chắc chắn trước khi được đưa vào quan tài cô sẽ bị tiếng "rống" của bà làm cho lục phủ ngũ tạng nát tan tành.
Thế là cô liều mạng nghiêng về phía trước. Chợt cô cảm giác môi mình rất nhột, vừa mở mắt ra đã thấy hắn đang liếm môi mình. Cô kinh ngạc hé miệng. Hắn vội bắt thời cơ đưa lưỡi vào hút hết sinh khí của cô. Cô càng đấm hắn, hắn lại càng quấn quít dây dưa tình cảm hơn nữa. Mặt cô đỏ dần như bếp than còn gương mặt hắn lại càng trở nên mị hoặc khiến cô ngẩn ngơ nhìn mãi . Phải đến khi cả 2 sắp nghẹt thở rồi hắn mới luyến tiếc thả ra , tay vẫn giữ chặt eo và gáy cô. Đương nhiên vẫn là với kĩ thuật võ xuất chúng khiến cô không tài nào nhúc nhích chỉ biết mặt đối mặt, mắt trừng mắt nhìn hắn.
Hơi thở còn có chút gấp gáp cô lí nhí :" Thầy.....thầy....có biết là thầy đã..."
" Tôi mới hôn em có hai lần thôi."
Cô ức chế muốn giết người, mới hai lần thôi ư ?. Hắn vuốt vuốt tóc mai cô tỏ vẻ hài lòng:" Dù sao vẫn còn cần rèn luyện nhiều hơn nữa."
Cô chỉ hận không thể vùng ra đạp cho hắn một cước thật mạnh vào hạ bộ rồi bỏ đi. Nhưng hắn lại bất ngờ ôm chặt cô vào lòng thầm thì bên tai :" Nụ hôn của em đương nhiên.....phải là của anh, cái gì của em cũng chính là của anh. Kể cả em cũng là của anh, con em sau này là con của anh. Không ai được động vào em, em có chồng rồi biết chưa ?"
Tiêu Nguyên cười man rợ cấu tay hắn thật mạnh rồi nói :" Thưa thầy, vậy chắc thầy cũng muốn người em giết đầu tiên chính là thầy, người em hành hạ đầu tiên chính là thầy, tài xế riêng đầu tiên, đầu bếp riêng, người giúp việc.....đầu tiên của em chính là... thầy." đúng là loại nhà giàu chỉ thích chiếm đoạt.
Vĩ Dương sợ hãi rụt tay lại cười "hiền" :" Thôi, chơi đủ rồi, chúng ta đi về.Có người còn đang đợi.Tôi cũng chẳng có ý định nuôi một con hổ trong nhà như em đâu, em an tâm."chỉ ăn em thôi. :3 .Chiếc xe nhanh chóng quay lại hòa vào dòng người tới một căn biệt thự vô cùng mỹ lệ.
" Đây là đâu." - Tiêu Nguyên nghển cổ lên nhìn căn biệt thực hoành tráng.
" Nhà của anh. Vào nhanh đi, mẹ anh đang đợi , bà sẽ rất yêu quý em cho mà xem."- Vĩ dương thả cô xuống rồi cho xe vào gara. Tiêu Nguyên thầm rủa :" Gara nhà này đã rộng gấp đôi cái nhà xịn của mẹ mình rồi. Thật sự là rất giàu. Đồ phí của, đã thế còn keo kiệt tiền tiêu vặt với mình. Để xem chút nữa nhất định mình phải làm cho bà mẹ chồng này chết khiếp rồi thoát khỏi anh ta."
" Em lẩm bẩm gì vậy . Còn không mau vào đi ."Vĩ Dương từ lúc nào đã đứng đằng sau cô còn nghiêng đầu nói nhỏ vào tai cô nữa- Tiêu Nguyên suýt nữa lên cơn đau tim, im lặng theo anh ta vào trong. Ngày hôm nay cô phải trở lại chính mình mới được, có thế cô mới sống yên ổn những ngày tháng sau này.
Chiến dịch đá đổ mẹ chồng BẮT ĐẦU
Căn nhà được thiết kế theo kiến trúc Châu Âu vô cùng xa hoa và mĩ lệ. Từng đường nét chạm trổ rất tỉ mỉ , tinh xảo chắc chắn phải do một bàn tay khéo léo làm nên. Cô nhìn ngắm nhứng đèn chùm bằng pha lê treo trên lối vào đến suýt gẫy cổ
" Nhìn anh đi, nhìn mấy thứ vớ vẩn kia có gì hay đâu. Nếu em thích, nhà của chúng mình còn đẹp hơn thế này ."-Vĩ Dương nói thầm với cô
Vì còn đang lơ lửng trên chín tầng mây, cô sung sướng nâng giọng lên quãng 8 :" Anh nói thật chứ ?"
Nhưng ngay lập tức cô lại ỉu xìu , mặt tối sầm :" Mà thôi đi, như thế tốn tiền lắm. Lấy đâu ra tiền ăn nữa. Tôi không muốn bị chết đói đâu. Nhà đẹp ngắm được chứ có ăn được đâu ." (Ngã ghế)
" Em như vậy sau này có thể quản được túi tiền của anh , rất tốt. Nhưng em cứ an tâm , nhất định anh sẽ không để em phải đói đâu. Giờ thì vào nhà chào mẹ chồng đi xem nào. Phải ngoan ngoãn thì mới có cơm ăn biết chưa ?"
Nếu có thể cho tác giả dùng một từ để miêu tả tên Bạch Vĩ Dương này thì chính là : NHAM HIỂM. Bố mẹ
