nhẫn nào thôi là sẽ bị giáo dục nặng nề.
Trên
đường “chạy sô” cô nhận được điện thoại của Tả Khiên, cái tên đó cười như bị
trúng tà trong điện thoại, Kiều Ưu Ưu nghe xong một phút sau cũng không hiểu ra
là phải làm gì. Sau đó Tả Khiên dừng lại rồi nói: “Kiều Ưu Ưu cô đúng là chị em
tốt, cô đúng là thần tượng của tôi.” Kiều Ưu Ưu hiểu rồi, chắc chắn là cái tin
“ẩu đả” đã lan ra rồi. Tả Khiên báo cái tin đó đã bị dập kín rồi, nhưng cũng
không dám đảm bảo là Trì Lâm không biết.
“Chuyện
của Trì Lâm sao anh lại biết rõ thế? Tôi không biết Tả thiếu gia thích đưa
chuyện như vậy từ lúc nào nhỉ?”
“Quan
tâm một chút thôi, Trì Lâm cũng khổ lắm, thật đáng thương.”
Kiều Ưu
Ưu cảnh giác nói: “Quan tâm thì được, nhưng đừng có mà có ý đồ gì khác, hai
người không hợp đâu.”
Tả
Khiên bị Kiều Ưu Ưu đả kích tới mức đau tim. Cô ta còn lâu mới là thần tượng
của anh, anh đúng là không nên vì hiện tượng nhất thời ấy mà quên đi bản chất
vốn có của con người Ưu Ưu.
* * *
Kiều Ưu
Ưu về tới nhà thì gặp đúng người anh mà đã bao nhiêu năm qua không gặp, đang
nằm ở ban công híp mắt tắm nắng. Đây là con người mặt mày cứng nhắc cả vạn năm,
mỗi lần gặp đều chỉ có duy nhất một biểu cảm đó chính là chẳng có biểu cảm gì.
Kiều Ưu Ưu đi rón rén từng bước nhỏ tới gần, nịnh nọt hỏi xem anh dạo này thế
nào, có phát tài hay không, có nhân duyên tốt đẹp nào không… Thế nhưng người ta
lại chẳng thèm mở mắt ra, chỉ lạnh nhạt “ừ” một tiếng coi như xong chuyện.
Tin tức
hôm nay chắc chắn là được anh dập tắt rồi, cô vốn định nói một câu cảm ơn, nhưng
nhìn bộ dạng anh chẳng nể nang gì như vậy, Kiều Ưu Ưu cũng chẳng quan tâm nữa.
Dù sao cũng chẳng có cái đạo lí làm anh lại để mặc cho em gái mình chìm ngập
trong hố sâu của dư luận.
“Anh và
Trử Tụng vừa mới nói chuyện điện thoại với nhau rồi, tí nữa về nhà nhớ khai báo
thành thật.”
Kiều
Ưu Ưu đã đi một đoạn xa rồi mới nghe thấy âm thanh lười biếng của anh, cô quay
ngoắt đầu lại nói vọng lên: “Anh đúng là đồ đàn bà!” Kiều Ưu
Ưu liên tục bị hai bà mẹ tiếp kiến, bị hỏi dồn liên tục rằng sống cùng với Trử
Tụng có tốt đẹp không, có vui không, ở trong quân đội đã quen chưa. Không giống
như mẹ của Trử Tụng, bà Kiều khó tránh được việc tỏ ra đắc ý trước mặt con gái
mình, bà cảm thấy mình thật vô cùng anh minh sáng suốt khi đưa Kiều Ưu Ưu tới
chỗ Trử Tụng. Bà thậm chí còn hơi hối hận vì không sớm làm như vậy.
Bà Kiều
biết tính khí con gái mình không tốt, Trử Tụng từ nhỏ cũng chẳng chịu thiệt hơn
bao giờ, bà luôn lo lắng không biết hai đứa nó có cãi nhau mỗi ngày hay không.
Kiều Ưu Ưu dường như cố ý, bà lo lắng điều gì thì cô nói điều ấy, miêu tả khoa
trương chuyện mình và Trử Tụng cãi nhau, lại còn đánh nhau bị thương, dẫn tới
việc anh bị đình chỉ bay.
Khi nói
những lời này, bàn tay Kiều Ưu Ưu vẫn lật quyển tạp chí, vô tư không có chút
hối hận nào, thậm chí là hoàn toàn không để tâm. Bà Kiều nghe xong cuống lên,
nhéo mạnh vào đầu cô “tam tòng tứ đức” được bà lôi ra hết để dạy cho Kiều Ưu
Ưu.
“Kiều
Ưu Ưu, với tính khí ngang ngạnh của con, nếu mẹ là Trử Tụng thì mẹ sớm đã ly
hôn với con rồi.”
“Vậy
thì mẹ bảo anh ấy ly hôn đi.” Kiều Ưu Ưu bình thản trả lời.
Bà Kiều
tức quá không chịu nổi, không thốt ra được lời nào, thở mạnh liên hồi. Một lúc
lâu sau bà mới chầm chậm mở miệng nói: “Tôi đã làm chuyện gì xấu xa chứ? Con
trai thì không chịu kết hôn, con gái kết hôn rồi lại không chịu sống tử tế, hai
đứa rõ ràng là cố tình muốn mẹ phải tức chết?”
Kiều Ưu
Ưu nhích sang phía bà Kiều, vỗ vào vai bà giúp bà bớt nóng giận, nhẹ nhàng dỗ
bà: “Mẹ tức giận với con thì không đáng đâu, tức hại người thì làm thế nào? Mẹ
đừng có chấp nhặt con là được thôi. Tức giận với anh con lại càng không đáng,
mẹ ở đây bực tức, anh ấy thậm chí còn chẳng biết vì sao mẹ lại tức đến vậy?”
Bà Kiều
trừng mắt nhìn Kiều Ưu Ưu: “Sao tôi lại sinh ra một đứa con gái như thế này?”
Kiều Ưu
Ưu ngoác miệng cười hì hì, ánh mắt nhấp nháy sự “đưa chuyện”.
“Chẳng
phải mẹ đã tìm cho anh trai con vài cô gái rồi sao, đều không được à?”
“Hừ!”
Nói tới con trai, bà Kiều lại càng tức giận, “Chẳng muốn nhắc tới nó nữa.”
“Anh ấy
vẫn chưa dứt với ai kia à?” Kiều Ưu Ưu hạ thấp giọng dò hỏi, chỉ sợ bị nhân vật
chính nghe thấy.
“Không biết!”
“Nếu
không thì để hai người họ kết hôn luôn cho rồi.”
“Chỉ có
mẹ nghĩ thôi, cái người anh tài cán của con lại không nghĩ thế! Người ta tiếng
tăm như vậy, sao có thể đồng ý kết hôn?” Bà Kiều cố ý đẩy cao giọng cho ai đó
nghe thấy. Thế nhưng cái người đó lại đang nghe nhạc và hứng ánh mặt trời, làm
sao mà quan tâm cho được?
“Điểm
mấu chốt là mẹ cũng không hài lòng.”
Kiều Ưu
Ưu bĩu môi: “Không nói chuyện này nữa. Mẹ, tối nay ăn gì ạ?”
“Lại
còn ăn, con ăn nhiều quá nên béo rồi phải không? Nhìn mặt con này, toàn là
thịt!” Bà Kiều véo má Kiều Ưu Ưu, cau mày nói.
“Không
ăn thì chỉ có ngủ, sao có thể không béo?” Kiều Ưu Ưu cũng thấy mình béo lên so
với lúc trước khi đi, đã có mỡ bụng rồi, véo đâu cũng thấy thịt.
Đôi mắt
bà Kiều chợt sáng lên: “Hay là có