XtGem Forum catalog
Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325243

Bình chọn: 8.5.00/10/524 lượt.

à Tả Khiên, bạn từ thuở bé của Trử Tụng. Người

này từ nhỏ đã không hợp với Kiều Ưu Ưu, anh tới thăm cô chắc không phải là có ý

tốt, Kiều Ưu Ưu cảm thấy tốt nhất cô nên nói ít đi một chút.

“Ôi, có

chuyện gì thế này hở Ưu Ưu? Mới sáng ngày ra đã nghe nói cô bị ngã.”

“Ừ!”

Tả

Khiên đặt túi đồ trong tay xuống rồi ngồi bên cạnh giường Kiều Ưu Ưu, quan tâm

hỏi, “có bị chảy máu không?”

“Cám ơn

Tả thiếu gia quan tâm, tôi rất khỏe.”

“Quay

đầu ra đây để tôi xem thế nào, nào…”

“Không

cần.” Kiều Ưu Ưu nhanh chóng giơ tay ra chặn lại. Nhiều năm trước, Tả Khiên và

Trử Tụng đang là anh em tốt bỗng nhiên lại đánh nhau, Trử Tụng đã đánh vỡ đầu

Tả Khiên, nghe nói máu từ bên trong phun ra rất nhiều. Cũng vì điều này mà Trử

Tụng đã bị bố anh ném vào quân đội, đôi bạn thân này suýt chút nữa chia đôi

đường.

Tả

Khiên ngồi cạnh giường thở dài, “bao nhiêu năm rồi, Trử Tụng vẫn chỉ thích mình

cô, cái đầu của cậu ta tốt thật đấy, thế mới chịu được cô chứ, phải không?”

“Này!”

Trử Tụng khoanh tay gọi to một tiếng, nheo mày nói có chút không vui, “Ưu Ưu

phải ăn cơm rồi, cậu đi mua chút gì đó cho cô ấy đi.”

Tả

Khiên bất mãn nhìn Trử Tụng cằn nhằn: “Dựa vào đâu mà bắt mình đi?”

“Hai

người không phải là bạn bè tốt sao? Cũng nên chăm sóc cho nhau một tí chứ?”

“Thế

còn cậu?”

“Tôi

không đi được, một mình Ưu Ưu ở đây tôi không yên tâm.”

“Tôi chỉ

có lòng tốt thôi mà, có thấy Ưu Ưu bị bắt nạt tẹo nào đâu.” Tả Khiên quay sang

nói với Kiều Ưu Ưu, “Ưu Ưu muốn ăn gì? Để anh Khiên đi mua cho em.”

Kiều Ưu

Ưu nghe thấy từ “anh Khiên” liền cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi lạnh, “sao tôi cứ

cảm thấy anh đang có âm mưu gì đó vậy.”

Tả

Khiên nhíu mày: “Cô đang hiểu lầm ý tốt của tôi rồi! Cô bây giờ là người bệnh,

quen cô bao nhiêu năm rồi, làm sao tôi có thể hại cô được chứ, Kiều Ưu Ưu?”

“Tả

thiếu gia, anh thấy tôi bị thương nên trong lòng vui gấp bội phần phải không?”

Tả

Khiên cười gian xảo, nói chẳng dè dặt: “Đấy, đúng là chỉ có Ưu Ưu hiểu tôi, để

tôi đi mua cho cô cái gì ngon ngon nhé, một lúc là về ngay, ha ha!”

Tả

Khiên thể hiện mình không thích Kiều Ưu Ưu một cách rất thẳng thắn, cô luôn

biết điều đó, “vậy phiền anh rồi, Tả thiếu gia.”

Đi tới

cửa phòng bệnh, Tả Khiên lại quay đầu lại nhìn Kiều Ưu Ưu rồi đưa lên chụm hai

tay lại, “đừng khách sáo.”

Tả

Khiên vừa đi khỏi thì Kiều Ưu Ưu bước xuống giường, khoác áo lên rồi nói với

Trử Tụng: “Anh đưa em về nhà đi, một lúc nữa em còn phải đi làm.”

“Kiều

Ưu Ưu, không phải em bị thương sao?” Trử Tụng vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt

đen láy nhìn rất khó nắm bắt.

“Không

phải là anh đã phát hiện ra em chỉ giả vờ bệnh rồi sao?” Kiều Ưu Ưu không trả

lời mà hỏi lại.

“Thật

ngại quá, anh thực sự không nhận ra. Lúc nãy đã xin nghỉ ốm hộ em rồi, lãnh đạo

của em nói em cứ yên tâm nghỉ ngơi.”

“Xin

nghỉ cái gì chứ? Tại sao em phải nghỉ? Anh…” Kiều Ưu Ưu đang định nói tiếp gì

đó thì Trử Tụng giơ điện thoại lên trước mặt cô.

“Làm gì

vậy?”

“Điện

thoại, có người tìm em.”

Kiều Ưu

Ưu nhìn điện thoại trên tay anh, nhìn đi nhìn lại đây cũng không phải là điện

thoại của cô, trong túi áo khoác cũng không có. Cũng đúng, tối qua cô vội vã bị

đưa tới bệnh viện nên sao có thể mang được điện thoại theo.

Trên

màn hình là một dãy số, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Kiều Ưu Ưu không nghĩ

nhiều mà nhấn phím nghe. Đầu dây bên kia chính là Tống Tử Đồng.

“Xin

chào, tôi là Tống Tử Đồng, phiền anh cho tôi gặp Kiều Ưu Ưu!”

Kiều Ưu

Ưu ngước mắt nhìn Trử Tụng, anh cong mày, rất dễ để nhận ra rằng anh đang không

vui.

“Tôi là

Kiều Ưu Ưu!”

“Ưu Ưu?

Em không sao chứ?”

“Em

không sao, cám ơn anh.”

“Em ở

bệnh viện nào vậy?”

“Em

không sao đâu, bây giờ chuẩn bị về nhà rồi. Lúc nãy chồng em không phải đã vừa

giúp em xin nghỉ làm sao? Hôm nay em không tới đài nữa.”

Tống Tử

Đồng im lặng, giọng hơi chùng xuống, “vậy em cố gắng nghỉ ngơi nhé!”

“Ừ, tạm

biệt!”

Kiều Ưu

Ưu tắt máy, quay người ngồi trở lại giường, “em không sao đâu, về nhà thôi.”

Trử

Tụng ngồi xuống trước mặt Kiều Ưu Ưu, đưa tay lên vòng qua đầu cô rồi xoa nhẹ

đằng sau đầu, “còn đau không?”

Kiều Ưu

Ưu chớp chớp mắt, phía sau đầu cô bị u lên một cục “hơi đau.”

“Vậy

phải tiếp tục ở lại viện, khi nào khỏi thì mới được về nhà, khỏi hẳn rồi mới

được đi làm.”

Giọng

nói anh dịu dàng khiến cô không thể tin nổi, Kiều Ưu Ưu tưởng rằng mình nghe

nhầm, sau đó anh nói tiếp: “Không ngờ Tống Tử Đồng lại là cấp trên của em.”

“Anh

nói gì cơ?”

Trử

Tụng cúi đầu cười nhẹ, lúc ngẩng đầu lên khuôn mặt anh ánh lên nét cười, nhưng

đôi mắt vừa sâu thẳm lại vừa nghiêm túc: “Ưu Ưu, em cho rằng anh phải nói gì

đây?!”

Cô và

Tống Tử Đồng ngoài hôm đâm xe ra thì thực sự không có quan hệ gì khác, lúc họp

thì cô cũng vẫn như mọi ngày ngồi vào một góc đếm số. Nhưng Kiều Ưu Ưu lại

không hiểu tại sao khi đứng trước Trử Tụng cô lại không có tí dũng khí nào? Hứ!

Cô không làm gì trái lương tâm, nếu có thì không bằng em gái anh!

Cô đẩy

tay anh ra, đang định làm loạn lên thì bị cả người Trử Tụng đè xuống, anh hạ

thấp giọng như