êu em, đây không phải là yêu thích trẻ con
là cái gì?” Cô nâng cằm lên nói, người kia lại nhất thời không bắt bẻ,
đôi môi lại lần nữa rơi vào trừng phạt cực độ.
Mà một hồi, Ngôn Nghiễm hội lại dễ dàng buông tha cô, làm cô tức chết chính mình sao?
Đáp án chỉ sợ còn chờ thương thảo, không, là rất khó.
☆☆☆
“Tốt lắm, ngươi có thể đi.” Vừa đến cửa khách sạn, Khương Hồng Lăng lập tức xoay người đuổi người kia.
Buổi chiều nghiêm chỉnh, hai người bọn
họ mặc dù như hình với bóng dính cùng nhau, nhưng tình hình ở chung chỉ
có hai chữ có thể hình dung, thì phải là “Lửa nóng” , bất kể là hôn môi
tiếp được lửa nóng, hoặc là đấu võ mồm càng đấu lửa càng nóng.
Ngôn Nghiễm quả thực không thể tin được, nếu không phải sự thật đã muốn xảy ra trước mắt, anh căn bản là không
tin mình sẽ cùng một tiểu nha đầu nhỏ hơn anh gần mười tuổi đấu võ
mồm càng đấu càng thoải mái vui vẻ, còn muốn không thể thôi.
Nhưng anh là Ngôn Nghiễm nha, mà không
phải nóng nảy nhất đứng lên sẽ không khống chế được Ngôn Bút, hoặc tính
tình vượt qua tốt, sẽ cùng nữ hài tử nói chuyện tào lao Ngôn Mặc, lại
càng không là Ngôn Chỉ có thể vì nữ nhân yêu mến đi bắt buộc chính mình
thay đổi.
Anh là Ngôn Nghiễm nha, lão Tứ của Ngôn
gia, một người lạnh lùng, đạm mạc, ít lời đến từng làm cho người ta cho
là anh là một trời sinh lạnh lùng Ngôn Nghiễm!
Kết quả đâu? Riêng một buổi chiều này
theo như lời anh nói, khả năng dùng anh đi qua hai mươi chín năm theo
như lời trôi qua nói tích lũy tổng số cũng không sánh bằng!
Khương Hồng
Lăng này từ nhỏ đã là khắc tinh của anh. . . . . . Đột nhiên trong mắt
Ngôn Nghiễm hiện lên một chút ôn nhu. Anh cũng không từ chối, trực tiếp
nhận thức trồng được chứ?
“Em sao lại có thái độ vị hôn phu như vậy chứ?” Anh nhíu mày, thản nhiên mở miệng.
“Vị hôn phu?” Khương Hồng Lăng sửng sốt, quay đầu nhìn nhìn quanh mình liếc mắt một cái.”Anh nói ai là vị hôn phu ﹖”
“Nơi này còn có ai a?” Anh không đáp hỏi lại.
Cô ngốc nghếch một chút, sau đó đột nhiên kêu lớn: “Em khi nào thì nói muốn gả cho anh?”
“Hôn cũng hôn qua, ôm cũng ôm qua rồi, trừ bỏ em cho gả anh còn có thể gả ai?” Lông mày tuấn tú hơi nhướng,
Ngôn Nghiễm lấy một bộ mặt đương nhiên biểu tình như vậy nhìn cô.
Cho dù trong lòng của cô cũng nghĩ như vậy, nhưng cô chính là không nghĩ thuận ý của anh.
“Buồn cười, ngươi cho là mình sống ở người triều đại nào?” Khương Hồng Lăng nâng cằm lên nói.
“Ý em là sẽ không gả cho anh có đúng không ﹖” Anh nhăn lại lông mày.
“Chuyện tương lai sao em biết được?” Cô nhún nhún vai, thông minh vì chính mình để lại đường lui.
Trong chốc lát Ngôn Nghiễm bí hiểm nhìn cô, sau đó đột nhiên toát ra hai chữ, “Được rồi.”
“Cái gì được rồi?” Khương Hồng Lăng vẻ mặt khó hiểu.
Ngôn Nghiễm nhún vai xoay người liền đi.
Cô sửng sốt, phút chốc thân thủ lấy một
tay giữ chặt anh.”Uy , nói còn chưa dứt lời không cho phép đi! Anh vừa
mới nói câu kia được rồi là có ý gì?” Như vậy không đầu không đuôi tính cái gì? Cô ghét nhất bị người ta nói được một nửa! Vẻ mặt của cô ý tứ
ngươi không nói cũng đừng nghĩ đi.
“Không có ý gì.” Ngôn Nghiễm lại lần nữa nhún vai.
“Làm trò, không có ý gì mới có quỷ đấy, đem lời vừa rồi nói rõ ràng!”
Ý lời lúc nảy của anh rồi rốt cuộc là có ý gì? Sẽ không phải bởi vì cô nói tương lai chuyện ai sẽ biết, anh liền quyết định buông tha cho cô, khác kiếm những thứ khác mùa xuân đi?
Không, có nên không mới đúng, dù sao anh yêu cô không phải sao? Trong
thời gian đi qua mười năm, anh cũng có thể vô oán vô hối yêu “Chết cô
đi ” , hiện tại rõ ràng cô không đạo lý xuất hiện ở trước mặt anh rồi,
anh còn có thể di tình đừng luyến.
Nhưng là phải nói trở lại, nếu đổi lại
là cô, khi biết người mình yêu “Sẽ không” gả cho chính mình sau đó cô
còn có thể ngây ngốc vô oán vô hối tiếp hay không? Hơn nữa anh cũng sớm
đến tuổi kết hôn. . . . . .
Khương Hồng Lăng càng nghĩ mày liền nhăn càng nhanh. Anh sẽ không phải nghe theo như lời nói của cô đều tưởng
thật đi? Nếu anh thật sự buông tha cho lời của cô như vậy. . . . . .
Không, không được, cô tuyệt đối sẽ không làm cho loại sự tình này phát
sinh !
” Anh Ngôn Nghiễm, nói , anh vừa mới nói câu kia rồi rốt cuộc là có ý gì?” Cô sửa Dĩ Tát kiều miệng cuộn chặt của anh hỏi.
“Đi rồi một ngày đường, chân anh quá mỏi, người vừa lại mệt lại khát, anh nghĩ quay về sớm một chút. . . . . .”
“Chân mỏi? Khát nước? Vậy thì thật là
tốt, đến trong phòng của em lại ngồi một chút đi, em sẽ đích thân đưa
nước cho anh uống.” Khương Hồng Lăng lập tức đánh gãy lời của anh, nắm
chắc cơ hội đề nghị.
Nghe được anh phải đi về, cô mới bỗng
nhiên nghĩ đến cô ngay cả anh đang ở nơi nào cũng không biết, nếu anh
thật sự đi bộ như vậy, về sau cô nên đi đâu mà tìm anh phụ trách? Dù sao anh hôn cũng hôn qua, ôm cũng ôm qua không phải sao? Thật sự là quá
tiện nghi rồi!
“Anh nghĩ về sớm nghỉ ngơi một chút.”
“Không kém mấy phút đồng hồ này, đi một chút đi.”
Khương Hồng Lăng lôi kéo Ngôn Nghiễm
liền hướng khách sạn đi đến, một chút cũng không phát hiện anh cơ hồ là
không hề chống c
