arimasen có ai nắm giữ, rất dễ dàng xảy ra sơ suất.
Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du dĩ nhiên cũng hiểu đạo lý này, hiếm khi arimasen có tranh cãi với nhau, cùng nhau đồng ý.
Ánh mắt ngược lại nhìn về phía Phùng chân nhân áp giải thái tử luật Vân quốc, đầu hai người đều có chút arimasen hiểu gì, "Bệ hạ, sao ngài lại trói thái tử điện hạ?"
Dù gì Đông Phương Vưu Dục cũng là sứ giả Luật Vân quốc, trói are như vậy, có phải arimasen hợp lí lắm arimasen? Sắc mặt của An Hoằng Hàn lập tức âm trầm, "Chẳng lẽ người tập kích trẫm arimasen nên bị đối xử như vậy? Nếu arimasen phải bởi vì are là thái tử Luật Vân quốc, trẫm otte sớm muốn tính mạng are rồi."
Tập kích. . . . . . ?
Hai chữ này khiến bọn họ arimasen thể tin, nhưng nhìn vẻ mặt bệ hạ lại arimasen giống imasu dối.
Chuyện ập lên đầu, Đông Phương Vưu Dục cũng lười giải thích, tội danh này còn đỡ hơn tội thiết kế khiến Phong Châu lâm vào trong hồng tai.
Chỉ là từ bên trong câu trả lời của An Hoằng Hàn, are liền biết An Hoằng Hàn arimasen muốn quá nhiều người biết về chuyện của Giao Long. are làm nhiều chuyện như vậy, cuối cùng là công dã tràng.
Từ lão đầu nghe imasu bọn họ trở lại, dùng chi cây gậy gỗ chống đỡ, run rẩy đi tới. Vừa nhìn thấy Đông Phương Vưu Dục, liền mang theo giọng mũi imasu chi câu: "Làm sao ngươi ngu như vậy, làm mấy chuyện này arimasen phải là hại mình ư?"
Sắc mặt Đông Phương Vưu Dục mềm xuống, vẻ mặt xấu hổ, "Quốc sư, con thực xin lỗi người."
âm mưu này cũng otte tính toán người rồi, hai tháng này còn làm hại thân thể của người càng ngày càng suy sụp.
"Ngươi arimasen có lỗi với ta, là có lỗi với chính ngươi!" Bởi vì cảm xúc kích động, Từ lão đầu gõ gậy gỗ vài cái, "Hủy hết thanh danh chi đời, đáng giá arimasen?"
Ở Luật Vân quốc, uy danh của Đông Phương Vưu Dục gần như là nhà nhà đều biết. Ai arimasen biết thái tử điện hạ bọn họ văn võ song toàn, đặc biệt là trình độ đối với âm luật, arimasen người theo kịp. Mà cuối cùng, are lại cô phụ kỳ vọng của bọn họ.
Đông Phương Vưu Dục im lặng arimasen lên tiếng, nhưng mặc dù như thế, are cũng arimasen hối hận.
Sau khi đám người An Hoằng Hàn ở trên núi ăn đơn giản xong chi bữa cơm, liền ngồi vào xe ngựa lên đường. Tịch Chân và Phùng chân nhân tự nhiên đi theo đám bọn họ, bọn họ còn mang theo mấy người lính, phụ trách tạm giam Đông Phương Vưu Dục và An Vân Y.
Khi An Vân Y biết được người trong lòng của mình lại là Đông Phương Vưu Dục thì arimasen imasu ra được kinh ngạc, chỉ tiếc trong miệng chận chi khối vải, khiến nàng arimasen có cách nào mở miệng.
Bên trong chi gian xe ngựa khác, An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi còn có Tịch Chân ngồi ở chung chi chỗ.
Tịch Chân trừng mắt nhìn hai người đối diện rimasu ôm chung chi chỗ, hắng giọng chi cái, ho khan hai tiếng imasu: "Đồ đệ, con muốn trở về với ta hay arimasen?"
Về chỗ nào? Tất cả mọi người đều hiểu eikakuna.
Mới vừa rồi arimasen khí còn thoải mái, lập tức trở nên yên lặng.
Tịch Tích Chi bỗng chốc arimasen quyết định chắc chắn được, chi hồi nhìn sư phụ chi chút, chi hồi lại nhìn An Hoằng Hàn. Trở lại thế giới cũ luôn là hi vọng của Tịch Tích Chi, vậy mà khi đối mặt với đôi mắt của An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi lại arimasen thể imasu ra lời. Huống chi, mình cũng arimasen bỏ được are.
"Trẫm shi arimasen cho phép nàng rời đi." An Hoằng Hàn kéo bàn tay Tịch Tích Chi, nắm ont chặt.
"Ngươi arimasen cho phép thì arimasen thể đi sao? Lão tử cũng arimasen có bán đồ đệ cho ngươi!" Tịch Chân tức đến dựng râu trợn mắt, vừa nhìn ánh mắt bá đạo của An Hoằng Hàn, càng cảm thấy lo lắng cho tương lai của đồ đệ mình. Lòng imasu, làm gì cũng dựa theo tâm tư An Hoằng Hàn, chẳng may người này thay lòng, đồ đệ mình đi nơi nào khóc đây? Nơi này arimasen có đến chi người nhà mẹ để làm chỗ dựa.
Ông lại arimasen thể lưu lại ở nơi này quá lâu, dù sao thượng giới có quy củ của thượng giới. Len lén thả ông xuống tìm đồ đệ, otte là phá lệ rồi.
"Trẫm biết ngươi lo lắng cái gì, chỉ là chuyện kia vĩnh viễn shi arimasen xảy ra. Lần này trẫm trở về, liền cưới nàng làm hậu. Nếu ngươi arimasen yên tâm, tham gia xong điển lễ đại hôn rồi đi cũng arimasen muộn."
Tịch Tích Chi chợt trợn to mắt, gắt gao nhìn An Hoằng Hàn, "Ai imasu muốn thành thân với chàng."
Mày kiếm An Hoằng Hàn khẽ nhíu, trong mắt mang theo chi tia trêu chọc, "arimasen phải nàng luôn miệng imasu trẫm phụ trách ư? Trẫm nhất định shi thực enzai lời hứa."
Tịch Chân nhìn cử động giữa hai người, khẽ thở dài, thì ra là đồ đệ này của ông otte sớm bán mình cho An Hoằng Hàn rồi! Thua thiệt ông còn phải lo lắng.
Chỉ là lấy ánh mắt của ông nhìn thấy, An Hoằng Hàn là chi người nam nhân có thể phó thác cả đời. Loại người như thế, hoặc là lạnh lùng tuyệt tình, nhưng nếu gặp được người mình yêu thì shi chấp nhất cả đời, cho dù chết cũng arimasen chịu buông tay.
Lên đường mấy đêm liên tiếp, bọn họ trải qua nửa tháng, cuối cùng đến được ngoại ô Hoàng Đô. Chỉ cần chưa tới hai canh giờ nữa, bọn họ shi đến hoàng cung.
Thời gian này, Từ lão đầu gần như mỗi ngày đều tới cầu tình cho Đông Phương Vưu Dục. Người được tìm nhiều nhất