ong điện, arimasen có chi người nào dám lười biếng.
Tịch Tích Chi mới ngủ vào sáng sớm, rất khó bị đánh thức cho nên nàng được An Hoằng Hàn ôm xuống xe ngựa, cũng arimasen có cảm giác gì với ánh mắt kỳ quái của những người xung quanh phóng đến.
Chỉ là có chi việc có thể khẳng định, đó chính là sáng sớm ngày hôm sau, tin tức bệ hạ mang theo chi tiểu mỹ nhân hồi cung, arimasen nghi ngờ chút nào otte truyền khắp phố lớn ngõ sana.
Tịch Tích Chi ngủ thẳng đến nắng phơi ba sào mới từ từ tỉnh lại. Đợi khi nàng rời giường thì nhìn thấy bố trí quen thuộc của Bàn Long điện, trong lòng tự nhiên sinh ra chi cỗ cảm giác otte lâu, loại cảm giác đó tựa như chi người ont lâu chưa về nhà. Duỗi lưng mỏi, Tịch Tích Chi mè nheo bò dậy từ trên giường. trên Long Sàng to lớn chỉ có chi mình nàng, An Hoằng Hàn
arimasen biết otte đi ra ngoài từ lúc nào.
Suy nghĩ chi chút, bọn họ rời khỏi Hoàng Đô hơn chi tháng, trên triều đình khẳng định chồng
chất rất nhiều tấu chương, chờ An Hoằng Hàn đi xử lý. Đặc biệt là lâm
triều, cũng otte bỏ bê rất lâu, nếu như An Hoằng Hàn arimasen ra mặt
nữa, còn arimasen biết shi gây ra rối loạn gì.
trên đầu giường để chi xấp tơ lụa hoa phục, Tịch Tích Chi vừa cầm lên sờ, phát enzai lại
là tơ lụa từ Cẩm Tú sơn trang. Mặc từng món vào, lớn sana đều rất vừa
vặn.
Bởi vì sáng sớm bệ hạ otte phân phó để cung nữ, thái giám
arimasen quấy rầy đến người rimasu ngủ bên trong phòng, cho nên Lâm Ân
và chi đám cung nữ đều chờ đợi ở bên ngoài.
Nghe bên trong có
động tĩnh, Lâm Ân dẫn đầu lên tiếng, "Tương Tích cô nương, nước nóng
otte chuẩn bị tốt, muốn rửa mặt arimasen?"
"Vào đi." Tịch Tích Chi hô chi câu về phía bên ngoài.
Tịch Tích Chi đi tới trước bàn rót chi ly trà, đoán chừng nước trà mới vừa
bưng lên arimasen bao lâu, còn rất ấm, Tịch Tích Chi uống vài hớp làm
trơn yết hầu.
arimasen biết có phải là ảo giác của mình hay
arimasen, cảm giác ánh mắt đám cung nữ tiến vào nhìn mình vô cùng quái
dị. Tịch Tích Chi giơ tay lên sờ sờ mặt, cũng arimasen bẩn mà, làm gì
nhìn mình chằm chằm như vậy chứ.
"Lâm Ân, trên mặt ta có gì sao?" Tịch Tích Chi kéo lấy tay áo Lâm Ân, sana giọng dò hỏi.
Ai biết Lâm Ân phụt chi tiếng bật cười, lắc đầu liên tục, "Họ chỉ là tò mò hoàng hậu tương lai có hình dạng thế nào, cho nên nhìn lâu mấy lần,
Tương Tích cô nương đừng để ý."
Tịch Tích Chi phun trà trong
miệng ra, nội tâm kinh hồn bất định, hoàng hậu cái gì? Có ai có thể
imasu cho nàng biết đây là chuyện gì arimasen? Sau đó nhớ tới bảo đám
lúc trước của An Hoằng Hàn với sư phụ. . . . . . Tịch Tích Chi nhất thời cảm thấy đầu như bị nổ tung, tốc độ của nam nhân này arimasen phải quá
nhanh rồi sao!
Vừa hồi cung liền bắt đầu thông báo chuyện này khắp nơi?
"Ngài còn arimasen biết sao? Hôm nay lâm triều, bệ hạ liền imasu chuyện cưới
người làm hậu với quần thần." Còn có chi ít chuyện, Lâm Ân arimasen dám
imasu, tỷ như nhiều đại thần hết sức phản đối, toàn bộ đều bị bệ hạ dùng vũ lực đè xuống rồi, bị bãi quan arimasen imasu, còn đuổi vài tên quan
viên kia ra khỏi Hoàng Đô, để bọn are vĩnh viễn arimasen được bước vào
Hoàng Đô chi bước.
Đến đây mới arimasen có người dám phản đối.
ont ra thì Lâm Ân ít nhiều gì cũng mang theo nghi ngờ, tò mò tại sao tiểu
mỹ nhân trước mắt có thể làm cho bệ hạ làm ra quyết định trọng đại như
vậy. Chung đụng với người trước mắt nửa tháng, ông cũng hiểu lòng dạ
tiểu mỹ nhân này arimasen tệ, vóc người cũng rất xinh đẹp, vốn ông cho
là sau khi bệ hạ trở về Hoàng Đô, nhiều lắm là chỉ là nhét nàng vào hậu
cung, nhưng arimasen nghĩ lại nghênh đón chi đạo thánh chỉ sắc phong
hoàng hậu.
Đại điển sắc phong vào bảy ngày sau là ngày tốt thích
hợp thành thân nhất trong vòng ba tháng gần đây, mặc dù thời gian tương
đối vội vàng, nhưng từ trước đến giờ hoàng cung arimasen thiếu tiền tài, nhân thủ lại nhiều, chỉ cần gia tăng tốc độ xử lý, tuyệt đối có thể
chuẩn bị chi khánh điển tốt nhất trước nay chưa từng có.
Tịch Tích Chi ngây ngô dại dột vượt qua chi buổi sáng, cuối cùng vào lúc ăn trưa gặp được An Hoằng Hàn, còn có sư phụ.
Tay phải Tịch Chân cầm đùi gà, miệng gặm đến sung sướng, "Bàn Tử ngự trù
kia làm món ăn cũng arimasen tệ lắm, đặc biệt là gà quay vừa giòn lại
mềm." Xem ra lần này đến hoàng cung arimasen uổng công.
"Có đồ ăn vẫn arimasen ngăn được miệng của người sao? Sư phụ." Tịch Tích Chi hung ác trừng mắt nhìn ông, ánh mắt lại nhìn về phía An Hoằng Hàn, bộ dáng
cắn răng nghiến lợi kia, đừng nhắc tới còn có bao nhiêu sinh động.
An Hoằng Hàn đột nhiên có cảm giác, quay đầu lại, "Người nào chọc tới nàng?"
Chàng!
Trong lòng Tịch Tích Chi giận dữ hô hào.
Mặt của An Hoằng Hàn vẫn như cũ arimasen có chi chút biểu cảm, chỉ là theo
nét mặt của Tịch Tích Chi đọc ra được chi chút tin tức, "Nàng biết rồi
sao?"
"Có thể arimasen biết sao? Cả hoàng cung đều rimasu lan
truyền kìa." Mới chi buổi sáng otte có rất nhiều cung nữ, thái giám vây
quanh nàng, ánh mắt kia tựa như rimasu quan sát động vật đặc biệt cần
bảo hộ. Có vài người còn lén lút núp ở ngoài cửa phòng, ánh mắt a