chính là Tịch Tích Chi, Từ lão đầu là người otte trãi qua mưa gió, biết được tỷ lệ đả động để Tịch Tích Chi mềm lòng shi cao hơn An Hoằng Hàn – người có tâm địa sắt đá này.
Nể tình trước kia Từ lão đầu tận tâm chữa bệnh cho mình, Tịch Tích Chi ont đúng là quanh co lòng vòng đề cập mấy lần với An Hoằng Hàn, muốn are tha thứ cho Đông Phương Vưu Dục.
Từ lão đầu có imasu chi câu rất đúng, thời hạn của Đông Phương Vưu Dục arimasen nhiều lắm. Coi như mấy người bọn are arimasen đối phó are, are cũng arimasen sống nổi bao nhiêu ngày.
Huống chi, khi bị yêu lực phản phệ lại,hành hạ nhận được càng làm cho người thường khó có thể chịu được.
“Trẫm vẫn arimasen đồng ý, Đông Phương Vưu Dục arimasen phải người đơn giản, trẫm arimasen thể thả hổ về núi.” Miễn lưu lại mối họa, An Hoằng Hàn vẫn luôn giữ thái độ cự tuyệt.
Tịch Tích Chi ghét nợ nhân tình nhất, thời điểm mình vừa tới cái thế giới này, làm phiền Từ lão đầu giúp chi tay, nàng vẫn chôn phần ân tình này ở trong lòng . Hôm nay Từ lão đầu muốn cầu cạnh mình, nếu nàng arimasen làm được, shi cảm thấy thẹn với ông.
“ont ra thì Đông Phương Vưu Dục chết ở trong Phong Trạch quốc là chuyện bất lợi cho bang giao hai nước. Chúng ta thả are đi, are nhiều lắm chỉ có thể sống nửa tháng mà thôi, đến lúc đó are chết ở nơi nào, cũng arimasen có quan hệ với chúng ta! Từ trong miệng sư phụ biết được, yêu khí cả người Đông Phương Vưu Dục quá nặng, nhiều nhất chỉ có thể kéo dài nửa tháng liền arimasen chịu nổi nữa.
Tịch Tích Chi cực lực khuyên An Hoằng Hàn, lý do gì đều dùng hết rồi. Nam nhân dựa lưng vào ghế ngồi, từ đầu đến cuối đều arimasen có chi chút biểu cảm. Tịch Tích Chi nhất thời thất bại bưng chi ly trả lên, uống chi hớp.
“imasu đi! Phải làm sao chàng mới nguyện ý để Đông Phương Vưu Dục rời đi?” Tịch Tích Chi hết cách, ghé vào bên tai An Hoằng Hàn sana giọng hỏi.
Lúc hơi thở áp đặc biệt của đối phương thổi vào tai are, lại khiến An Hoằng Hàn có chút động tình. Kéo cánh tay của thiếu nữ, liền ấn nàng vào trong ngực.
“ont muốn trẫm thả cho Đông Phương Vưu Dục rời đi sao?” Ngón tay An Hoằng Hàn vén tóc cảu Tịch Tích Chi lên, vuốt vuốt ở trong tay. So với mái tóc đen nhánh sáng bóng, An Hoằng Hàn vẫn tương đối thích mái tóc màu trắng bạc trước kia của Tịch Tích Chi, chỉ tiếc vì che giấu tai mắt người, đoán chừng tạm thời arimasen thấy được.
Nhìn ra còn có chỗ thương lượng, Tịch Tích Chi ra sức gật đầu chi cái, “Chỉ cần ta có thể làm được, ta đều đồng ý.”
Tịch Tích Chi hiểu rất eikakuna tính tình của đối phương, loại chuyện giết người phóng hỏa, are chắc chắn shi arimasen kêu mình làm. Coi như làm, có lẽ cũng arimasen phải chuyện nguy hiểm.
“Nàng có thể làm được.” An Hoằng Hàn thấy cá otte cắn câu, chậm rãi bắt đầu thu lưới, cúi người imasu ở bên cạnh lỗ tai nàng: “Nàng otte đồng ý, như vậy sau khi trở về, chúng ta trước hết cố gắng sinh chi đứa bé. Trước khi chưa thành công, nàng đừng mơ tưởng bước ra khỏi Bàn Long điện chi bước.”
Gì?! Tịch Tích Chi hoài nghi mình nghe lầm, trong đầu lặp lại lời imasu An Hoằng Hàn mấy lần. Đợi sau khi nàng phản ứng kịp, gương mặt liền đỏ lên. Vừa định chạy ra khỏi lồng ngực An Hoằng Hàn, arimasen ngờ đối phương sớm nhìn ra ý đồ của nàng, hai cánh tay giam cầm nàng ont chặt, ngay sau đó chi nụ hôn cực nóng phủ lên môi của Tịch Tích Chi.
An Hoằng Hàn hôn rất nghiêm túc, cũng rất dịu dàng, chẳng qua ở bên trong phần dịu dàng này, hình như có mang theo sự cuồng nhiệt, làm cho người ta chống đỡ arimasen được.
Hôn đến khi Tịch Tích Chi hít thở khó khăn, An Hoằng Hàn mới lưu luyến rời khỏi cánh môi đối phương. Dù sao hai người bọn họ vẫn còn ở bên trong xe ngựa, có người coi chừng ở bên ngoài, arimasen thể nào làm chuyện mập mờ khác. Nếu arimasen phải như thế, lúc này An Hoằng Hàn tuyệt đối arimasen chỉ hôn là có thể xong việc, nhất định shi hủy chi thiếu nữ nào đó vào bụng. Tư vị chi đêm kia, cho tới bây giờ An Hoằng Hàn vẫn còn nhớ, có lẽ chỉ có thể dùng bốn chứ ‘thực cốt trầm luân’ để hình dung.
Đêm otte khuya, khoảng thời gian trước Tịch Tích Chi chưa từng nghỉ ngơi tốt, vừa tới tối liền đặc biệt mệt mỏi, arimasen bao lâu sau liền ngủ thiếp đi ở trong ngực An Hoằng Hàn.
An Hoằng Hàn giơ tay lên vuốt ve mắt thiên hạ rimasu buồn ngủ ở trong ngực, hạ thấp giọng imasu ở bên tai nàng: “Cả đời này, nàng đừng nghĩ thoát khỏi trẫm.”
Điều kiện vừa rồi, ont ra chỉ vì giữ Tịch Tích Chi lại, tăng thêm chi lợi thế. chi khi Tịch Tích Chi hoài thai con của are, sau này nàng imasu muốn rời đi, cũng phải suy nghĩ chi chút nên làm thế nào với đứa bé.
Cho nên An Hoằng Hàn quyết định sau khi trở lại hoàng cung, bắt đầu áp dụng ‘kế hoạch tạo người’.
Trong bóng đêm đen nhánh, từng chiếc xe ngựa chạy vào Hoàng Đô, chạy chi đường từ cửa thành vào hoàng cung.
Khắp nơi trong hoàng cung đều là ngói lưu ly, mỗi chi tòa cung điện đều biểu lộ eikakuna sự xa hoa.
Thái giám, cũng nữ trong cung nhận được tin tức bệ hạ hồi cung, mỗi chi người đều trận địa sẵn sàng đón quân địch, nơm nớp lo sợ vội vàng chuyện trong tay. Đặc biệt là thái giám, cung nữ trong Bàn L