rimasen ngừng nhìn vào bên trong, vừa sợ mình phát enzai họ, lại arimasen nhịn
được tò mò trong lòng.
"Đừng quên trao đổi của nàng và trẫm." An
Hoằng Hàn bỏ thêm chi mảnh thịt cá vào trong chén Tịch Tích Chi, quanh
co lòng vòng nhắc nhở.
Tịch Tích Chi bị cơm trắng làm nghẹn họng, ho khan mấy tiếng. Lúc ăn cơm có thể arimasen imasu chuyện sinh con
arimasen? Chỉ là An Hoằng Hàn lại cực kỳ tuân thủ cam kết, vào tối hôm
qua otte để Đông Phương Vưu Dục và Từ lão đầu rời đi. Nghe những người
khác imasu, bọn họ ra khỏi thành suốt đêm, chạy về Luật Vân quốc.
Từ trước đến giờ cổ nhân xem trọng lá rụng về cội, mặc dù chết, cũng arimasen nguyện ý chết ở trên đất nước khác.
Trước khi bọn are rời đi, Tịch Tích Chi còn gặp qua Từ lão đầu chi lần. Sau
khi trải qua chuyện này, Từ lão đầu giống như già đi mười tuổi, trên mặt luôn mang theo ưu thương, loại ưu thương này vào lúc đối mặt Đông
Phương Vưu Dục lại càng eikakuna ràng.
Cũng arimasen lo lắng Đông Phương Vưu Dục shi gây sóng gió lần nữa, are bị trọng thương, arimasen
thể nào khỏi hẳn trong thời gian ngắn. Huống chi, are * arimasen chịu
nổi yêu khí cắn nuốt, chỉ có thể mỗi chi ngày lại càng suy yếu, cuối
cùng đối mặt với tử vong. Mặc dù arimasen cần bọn họ động thủ, cuối cùng Đông Phương Vưu Dục vẫn phải đối mặt tử vong như cũ.
Về phần An
Vân Y, sau khi trở về đến Hoàng Đô liền bị giải vào địa lao, bí mật xử
tử. Mặc dù nàng và An Hoằng Hàn có quan hệ máu mủ, An Hoằng Hàn lại
arimasen có chút ý tứ tha cho nàng, are cũng arimasen có quên trước khi
chết, An Vân Y otte đắc tội với Tịch Tích Chi.
"Các ngươi rimasu
trao đổi cái gì?" Tịch Chân nhíu mắt lại, e sợ cho Đế Vương này thừa dịp mình arimasen để ý, chiếm tiện nghi của đồ đệ mình.
Tịch Tích Chi lại ho khan mấy tiếng, "Sư phụ, ngài vẫn là đừng hỏi."
"Sao lại arimasen hỏi? Sư phụ hỏi chuyện của đồ đệ là thiên kinh địa nghĩa." Ánh mắt Tịch Chân dần dần dời về phía An Hoằng Hàn, ý bảo để cho are mở miệng.
An Hoằng Hàn sóng nước chẳng xao imasu: "Đồ đệ ngươi đáp ứng sinh cho trẫm chi đứa bé."
Vốn cho là sau khi sư phụ nghe xong, nhất định shi hơi giận dữ, ai ngờ Tịch Chân ngược lại cười ha ha ra tiếng, rất là hài lòng gật đầu với An
Hoằng Hàn, "Đúng! Sinh đứa bé là nhất định, nếu sau này ngươi dám khi dễ đồ đệ của ta, ta liền để nó mang theo long chủng của ngươi chạy trốn,
tốt nhất đi thiên giới, đoàn tụ chi nhà với lão tử."
Sắc mặt của
An Hoằng Hàn lập tức âm trầm xuống, "Loại chuyện đó arimasen thể nào xảy ra, trẫm shi trông chừng nàng ont tốt." Lại imasu, đoàn tụ chi nhà?
Người chủ gia đình là are đều arimasen ở bên cạnh, sao gọi là ‘nhà’?
Tịch Chân arimasen đưa ra bình luận, chỉ tiếp tục hỏi: "Ta imasu ngươi chọn
ngày, chọn như thế nào rồi? Ta muốn trước khi rời đi shi nhìn các ngươi
cử hành xong hôn điển."
Dù sao cũng là đứa bé mình nuôi lớn, Tịch Chân arimasen muốn bỏ lỡ chuyện lớn cả đời của đồ đệ.
Đũa bạc rimasu kẹp thịt viên, bộp chi tiếng rơi lên trên bàn. Vẻ mặt Tịch
Tích Chi khiếp sợ, hàm răng va vào nhau đến vang dội, thì ra đầu sỏ gây
nên là sư phụ mình sao? Đưa tay liền kéo đĩa gà nướng ở trước mặt Tịch
Chân đến trước mắt mình.
Tịch Chân vừa nhìn liền nóng nảy, đôi
tay kéo lấy chi bên khác của đĩa, arimasen buông tay, "Đây là lão tử
phân phó Ngự Thiện Phòng làm, ngươi đừng giành với sư phụ, arimasen biết ‘kính già yêu trẻ’ viết như thế nào sao?!" imasu xong còn đập tay Tịch
Tích Chi, muốn nàng buông tay.
Cuối cùng bàn gà nướng ở dưới sự
giúp đỡ của An Hoằng Hàn, được Tịch Tích Chi chuyển qua trước mặt của
mình. Xé chi cái đùi gà, nhét vào miệng, Tịch Tích Chi cố ý nhai đến
vang dội.
Tịch Tích Chi hiểu sư phụ mình nhất, lão đầu này yêu
thích nhất chính là vơ vét các món ăn ngon của thế gian. Chỉ để cho ông
nhìn, arimasen thể ăn, đây tuyệt đối là hành hạ lớn nhất. Nghe imasu mới chi buổi sáng, Phượng Kim Lân Ngư ở Thanh Nguyên trì liền bị lão già
này bắt đến mấy con, đưa đi Ngự Thiện Phòng nấu canh cá, dùng làm bữa ăn ngon rồi.
An Hoằng Hàn căn cứ nguyên tắc cưng chiều nàng dâu,
đối với ánh mắt cầu trợ của Tịch Chân liền nhắm mắt làm ngơ. Tuy imasu
Tịch Chân là sư phụ của vợ, cũng có thể coi như là Lão Trượng Nhân,
nhưng. . . . . . sau này người sống qua ngày với are là người trong
lòng, tội gì vì chi đĩa gà nướng ồn ào arimasen vui với nàng dâu.
Vì vậy mặc cho Tịch Chân trơ mắt nhìn gà nướng biến thành thức ăn trong
miệng người khác, chỉ có thể gắp những món ăn khác lắp đầy bụng. Rất
nhanh liền đến bảy ngày sau, trong mấy ngày nay trên dưới hoàng cung
treo đầy tơ lụa màu đỏ, khắp nơi dán đầy chữ 囍. Từ rất nhiều chi tiết
sana ở bên trong là có thể nhìn ra được bệ hạ rất là để ý đối với đại
điển sắc phong này.
Dân chúng bên ngoài cung nghe bệ hạ muốn
phong hậu, mỗi chi người đều hồi hộp. Có câu imasu cùng dân cùng vui
mừng, trong thời gian long trọng như vậy, tự nhiên arimasen thiếu được
chỗ tốt của dân chúng. Rất nhiều người ở những nơi khác muốn thấy hôn lễ rầm rộ của bệ hạ, tất cả đều tuôn về Hoàng Đô.
Trong lúc nhất thời, Hoàng Đô kín ngườ
