Hàn sóng nước chẳng xao nói.
Vậy mà lời này lại làm mọi người bị đả kích cực lớn, khó trách mới vừa
rồi nàng có thể sử dụng pháp thuật, đoán chừng còn có chút đạo hạnh. Về
phần câu nói phía sau kia, ánh mắt của mọi người không khỏi bắt đầu quan sát mặt của Tịch Tích Chi, xác thật là một tiểu mỹ nhân, bệ hạ coi
trọng nàng cũng không có gì là lạ.
"Xin hỏi danh tính của vị cô nương này?" Đã gặp mặt vài lần rồi, Lưu Phó Thanh vẫn không có nói chuyện nghiêm túc với Tịch Tích Chi, nếu không
phải mới vừa rồi nhìn thấy Tịch Tích Chi cứu đám binh lính kia, đoán
chừng ông còn chưa liếc mắt nhìn nàng một cái.
Tên? Tịch Tích Chi nháy mắt mấy cái, không dám báo ra tên thật của mình. Vừa định nói bừa một cái tên, đột nhiên An Hoằng Hàn bên cạnh đoạt lời
nói: "Nàng là cô nhi, không có họ, chỉ có tên, gọi là Tương Tích."
An Hoằng Hàn vén một nhánh tóc của Tịch Tích Chi lên, ở trong tay vuốt
vuốt. Trong lòng lại nghĩ thầm, dù sao không lâu sau, trên tên của nàng
cũng sẽ có họ của mình, tạm thời không cần họ cũng được.
Nghe An Hoằng Hàn thuận miệng nói ra tên kia, Tịch Tích Chi âm thầm nghiến răng, ai muốn cùng chàng tương tri tương tích(1)!
Cái tên này ngụ ý cũng quá trực tiếp đi.
"Thì ra là Tương Tích cô nương, xin hỏi sư phụ ngươi là vị cao nhân đắc
đạo nào?" Trong mắt Tư Đồ Phi Du lóe qua một đạo tinh quang, đã đánh chủ ý tới trên đầu sư phụ của nàng.
Chuyện cho tới bây giờ, Tịch Tích Chi cũng không muốn tiếp tục lừa gạt,
"Ông ấy chính là Tịch đại phu giúp người trị bệnh ở mấy ngọn núi gần
đây. Chẳng qua hiện nay . . . . . . ông ấy còn có chút việc bận, không
phân thân ra được."
Trừ chuyện Giao Long kia, còn có chuyện gì có thể cuốn lấy sư phụ?
Nghĩ tới không biết tình huống bên kia thế nào, Tịch Tích Chi có chút
nóng nảy, tiến tới bên tai An Hoằng Hàn, nhỏ giọng nói: "Ta muốn đi xem
một chút."
Thật ra thì trong lòng An Hoằng Hàn cũng nghĩ như vậy, mặc dù Long Châu
trong cơ thể hắn còn chưa có dung hợp, nhưng chỉ cần có thể tận dụng
năng lực suy yếu của hắn, hắn sẽ không tiếc.
Làm ra một dấu tay với Tư Đồ Phi Du và Lưu Phó Thanh, gọi hai người này
đến một nơi cách xa đám người kia, bắt đầu nói một ít lời không muốn
người biết.
"Trẫm và Tương Tích đi tòa cầu kia xem một chút, đoán chừng Giao Long
sắp đi ra. Nếu như mực nước vẫn còn lên cao, các ngươi liền triệu tập
toàn bộ nhân mã tiếp tục đi lên núi, hiểu chưa?"
Tư Đồ Phi Du gật đầu đáp lời: "Vi thần tuân lệnh."
"Có thể mời sư phụ của vị cô nương này rời núi, giúp trị Giao Long một
tay không?" Theo quan sát của Lưu Phó Thanh, người thiếu nữ trước mắt
này nhất định là có chút công phu. Như vậy sư phụ của nàng nhất định sẽ
càng lợi hại hơn, nói không chừng có thể chống lại Giao Long.
Tịch Tích Chi nói thẳng, "Sư phụ ta đang giao đấu với Giao Long rồi, cho nên ta và An Hoằng Hàn mới muốn nhanh chạy tới đó."
"Chuyện nơi đây liền giao cho hai người các ngươi rồi." An Hoằng Hàn
cuối cùng dặn dò xong những lời này, liền muốn mang theo Tịch Tích Chi
rời đi.
Không ngờ chuyện đột nhiên xảy ra thay đổi vào lúc gặp chuyện không
may, như vậy không phải bản thân mất nhiều hơn được ư?
Nhưng Tích Tịch Chi lại không muốn lãng phí thời gian nữa, di chuey63n nhanh chóng chạy về hướng kia
An Hoằng Hàn không yên lòng, gọi một đội nhân mã phân phó bọn
họ đuổi thep bước chân của Tích Tịch Chi, cố gắng bảo vệ an
toàn của nàng
Từ trước đến giờ Đông Phương Vưu Dực thận trọng như châm, nhìn
thấy bệ hạ an bài, bước nhanh tới, “Bệ hạ, có phát hiện cái
gì không?”
“Có tung tích Từ quốc sư, nếu bắt được con Bạch Hồ kia, liền
có thể tìm được Từ quốc sư” An Hoằng Hàn nhìn phía xa nói
việc này cho hắn biết
Đông Phương Vưu Dục kích động đến vui run rẩy hai cái, liền không ngừng nói: “Bệ hạ, để bổn điện hạ đi theo đi. Từ quốc sư đối với Luật Vân quốc ta trọng yếu bực nào, tin tưởng ngài cũng
biết”
“Nhưng nếu ngươi muốn đi, liền tự mỉnh đi theo sau, trẫm còn có
chuyện phải làm, liền rời đi trước đây”. An Hoằng Hàn xoay
người đi xuống núi
Đông Phương Vưu Dục mang theo mấy thị vệ của mình, cùng nhau đi kiếm con Bạch Hồ kia
Không biết chuyện gì, hình như con Bạch Hồ kia cũng không nóng
lòng chạy trốn, chạy một chút liền cố ý quay đầu lại nhìn
Tích Tịch Chi có đuổi theo hay không?
Phía sau Tích Tịch Chi mang theo rất nhiều binh lính, binh lính
cũng biết bệ hạ coi trọng vị cô nương trước mắt này, đi theo
một tấc không dám rời, e sợ lạc mất người
Đông Phương Vưu Dục đi theo đại đội ngũ, hai mắt thỉnh thoảng
nhìn người thiếu nữ, càng xem càng khẳng định suy đoán trong
lòng mình.
Giống như là cố ý mang theo bọn hắn đi vòng vèo, Bạch Hồ chạy loạn xung quanh, vẫn chưa từng dừng lại.
Lòng Đông Phương Vưu Dục đầy hoài nghi, trong đầu nảy ra một kế, sau khi đi đến bên cạnh Tích Tịch Chi, cố ý nhỏ giọng kêu một