y, rất nhiều lá cây, cành cây gãy nổ lơ lửng trong hồng thuỷ.
Nước lũ rất lạnh, lạnh đến Tích Tịch Chi không nhin được rùng mình.
An Hoằng Hàn phát hiện người trong ngực có động tác, sức lực ôm nàng lại chặt thêm mấy phần.
Người trên núi đã sớm gấp đến độ lộn xộn, từng người nhìn nước lũ bao la nơi xa, đều cảm thấy bi thương
LÂm Ân đỏ mắt, nhìn chằm chằm chân núi, “Lưu đại nhân, bê hạ.......”
“Ngươi đừng lo lắng, bệ hạ hồng phúc tề thiện, không dễ dàng
có chuyện như vậy”. Tư Đồ Phi Du trừng mắt nhìn hắn, hình như
trách cứ Lâm Ân cứ nói lung tung.
Ai cũng biết được an nguy của bệ hạ liên quan đến hưng vong của
Phong Trạch quốc. Nhưng nếu An Hoằng Hàn thật đã xảy ra chuyện, thiên hạ nhất định đại loạn.
Đàm Hải vỗ vỗ bả vai Lâm Ân, “Yên tâm đi, chuyện bây giờ chúng ta có thể làm, chỉ là chờ đợi”
Trong nước có rất nhiều đồ tạp nham, nhánh cây, tảng đá đều
bị nước lũ cuốn đến khắp nơi, hơi không cẩn thận sẽ bị nhưng
thứ đó quẹt làm bị thương
An Hoằng Hàn vì che chở Tích Tịch Chi, để cho nàng tránh khỏi
kiếp này, đều tự mình làm đệm thịt, ngăn trở những thứ đó
cho nàng.
Trong nước cũng không dễ dàng hoạt động tứ chi, chờ An Hoằng
Hàn ôm Tích Tịch Chi lao ra mặt nước, đã tốn không ít thời
gian.
“Bệ hạ...... Bệ hạ” Vừa nhìn thấy hai người chui ra từ trong nước, Lâm Ân kích động la to nói lớn.
An Hoằng Hàn không để ý đến ông, nửa ôm Tích Tịch Chi, kiểm tra xem trên người nàng có quẹt bị thương hay không? Cuối cùng chỉ
nhìn thấy cái lỗ nhỏ ở trên mu bàn tay. Lượng máu ra cũng
không nhiều, không phải nghiêm trọng.
So với Tích Tịch Chi hoàn hảo không chút tổn hại, An Hoằng Hàn mới tương đối nhếch nhác. Toàn thân có không ít lỗ nhỏ, dài
nhất là một cái ở trên cánh tay dài chừng năm tấc.
Nhìn ánh mắt lo lắng của Tích Tịch Chi, An Hoằng Hàn sờ đầu
của nàng lên tiếng an ủi: “Chỉ là một ít vết thương, thoa chút thuốc trị thương liền hết chuện”.
An Hoằng Hàn đỡ Tích Tịch Chi, đi từng bước một lên núi.
Dòng nước càng lúc càng lớn, mức nước đang từ từ lên cao.
Đám người bọn họ đều lên trên núi, chỉ có thể mong chờ ngọn núi này đủ cao, sẽ không bị nước lũ bao phủ.
Rất nhanh, bọn họ sẽ đến giữa sườn núi, chỗ dân chạy nạn đang ở.
Các nạn dân nhìn thấy nước lũ bao vây cả toà núi, lại thấy
lượng lớn binh lính xông lên núi, đã hiểu đê đập nhất định đã
sập.
Binh lính hoặc nhiều hoặc ít đều mang ánh mắt nghi hoặc, hai
mắt thỉnh thoảng nhìn Tích Tịch Chi. Bọn họ không có quên, mới vừa rời chính là thiếu nữ như nhược này dùng biện pháp kỳ
quái tạo ra một tầng kết giới giúp bọn họ tránh được một
kiếp.
An Hoằng Hàn thấy người trong ngực lạnh đến nổi da gà, vì vậy ôm nàng trở lại bên trong xe ngựa của bọn họ. Lục ra vài món y phục của mình, ném cho Tích Tịch Chi, để cho nàng mặc vào.
“Quá lớn”. Trong tay nắm bộ cẩm bào màu xanh dương đậm, Tích Tịch Chi ngẩng đầu nói.
An Hoằng Hàn cởi xuống y phục ướt nhẹp trên người, đang đổi
một bộ khác, vừa mặc vừa ứng tiếng nói, “Loại thời điểm này sẽ có y phục vừa người cho nàng chọn sao? Mau mau thay, bằng
không đợi lát nữa lại lạnh”
Nghĩ tới còn có chánh sự phải làm, Tích Tịch Chi không thể
làm gì khác hơn là bũi môi chậm chạp mặc quần áo.
Nhưng cái đầu của nàng làm sao có thể so sánh với An Hoằng
Hàn? Nhìn vạt áo kéo tên đất Tích Tịch Chi chỉ sợ đi bộ không cẩn thận té ngã. Nhiều lần đều dẫm lên vạt áo kéo trên đất, nhờ có An Hoằng Hàn đỡ cho nàng, nếu không Tịch Tích Chi chính xác sẽ ngã úp mặt.
An Hoằng Hàn ngồi xổm người xuống, nắm lên một đoạn vạt áo quá dài của Tịch Tích Chi, roẹt một tiếng liền xé rách.
"Hiện tại sẽ không dẫm xuống nữa." An Hoằng Hàn ném mảnh vải vụn trong tay ra, lôi kéo Tịch Tích Chi đi ra ngoài.
Tư Đồ Phi Du và Lưu Phó Thanh đều đã chờ ở bên ngoài rồi, vừa nhìn thấy
bệ hạ ra ngoài, vội vã nghênh đón, "Bệ hạ, bây giờ nên làm gì?"
"Còn có thể làm sao? Chúng ta không có biện pháp ngăn cản nước lũ tràn lan." An Hoằng Hàn sửa sang lại vạt áo cho Tịch Tích Chi.
Bộ quần áo này thật sự là quá lớn, Tịch Tích Chi mặc lên người, tựa như
một tiểu hài tử trộm mặc y phục của người lớn, nhìn có chút tức cười.
"Vị cô nương này là . . . . . ?" Tư Đồ Phi Du nói lên nghi vấn, tin tưởng có rất nhiều người muốn biết đáp án này.
Ánh mắt đám binh lính kia gần như cũng nhìn chằm chằm bên này.
Bệ hạ rất sủng ái với người thiếu nữ này, ngay cả y phục của mình cũng
cho đối phương mặc, nếu như nói hai người không có quan hệ, ai sẽ tin
tưởng?
"Nàng là đệ tử của một vị đạo trưởng, đồng thời cũng là nữ nhân của trẫm." An Hoằng