câu: “Tịch cô nương...”
Tích Tịch Chi còn chưa thích ứng tên mới An Hoằng Hàn cho nàng, nghe xưng hô này, theo thói quen quay đầu lại nhìn về phía Đông
Phương Vưu Dục, thuận miệng đáp lại: “Có chuyện gì?”
Chờ nói ba chữ này ra khỏi miệng thì Tích Tịch Chi mới ý
thức được mình làm ra chuyện sai lầm gì. Gương mặt kìm nén
đến đỏ bừng, cũng không dám nhìn Đông Phương Vưu Dục nữa.
Rốt cuộc từ lúc nào, mình đã đưa tới sự hoài nghi của hắn
Đối với Tích Tịch Chi làm như không thấy, thực hiện có tai như
điếc, Đông Phương Vưu Dục không có đi truy cứu, dù thế nào đi
nữa hắn cũng đã tháo bỏ nỗi băn khoăn trong lòng rồi. Khó
trách bệ hạ sẽ coi trong người thiếu nữ này như thế, thì ra
là như vậy sao?
Phía chân trời đột nhiên vang lên tiếng ầm ầm, không đến một lát mây đen che trời, tia chớp cắt ngang bầu trời
Tích Tịch Chi rất giật mình, nhìn về phía chân trời vừa rồi còn sáng ngời, trong nháy mắt mây đen bao trùm.
Là Giao Long xuất hiện sao? Xem ra Thiên kiếp sắp đến
Binh lính chung quanh cũng cảm thấy sắc trời biến đổi quá
nhanh, cũng cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng lại nói không ra
chút không ổn nào.
“Con Bạch Hồ kia chạy rồi, nhanh đuổi theo”
Không biết là người nào kêu một câu, gọi tỉnh Tích Tịch Chi từ trong mạch suy nghĩ. Nàng phải nhanh một chút tìm được vị trí Từ lão đầu, sau đó đi sang chỗ sư phụ!
Về phần nửa yêu đó............
Khẳng định có quan hệ thiên ty vạn lũ với chuyện Giao Long, thật không biết rốt cuộc nửa yêu kia muốn làm gỉ
Bạch Hồ thay đổi dáng vẻ nhàn nhã vừa rồi, dùng một cỗ thần khí nhanh chóng chạy lên phía trước
Tích Tịch Chi đuổi theo không rời, cho đến khi Bạch Hồ chui vào trong một cái sơn động, mới dừng bước
Cửa động rộng khoảng hai thước, chung quanh có cỏ cây tươi tốt
“Mấy người các ngươi cùng đi vào với ta”. Tích Tịch Chi ngoắc
ngoắc tay với binh lính phía sau, dẫn đầu bước vào sơn động
Sơn động tối đen, đám người Tích Tịch Chi móc ra hoả chiết tử, chiếu sang cả sơn động, thận trọng đi tới.
Trong động an tĩnh đến đáng sợ, một chút âm thanh cũng không có
Cái sơn động này cũng không phải rất sâu, trong nháy mắt, đám
người Tích Tịch Chi liền đi tới điểm cuối. Ngoài dự tính
chính là cái sơn động này không có bất kỳ cơ quan. Vốn Tích
Tịch Chi đã chuẩn bị sẵn sàng, tính gặp chiêu phá chiêu, vậy
mà lần này hoàn toàn khiến nàng càng thêm đầu óc rối mù
Rầm.......... Đột nhiên có vật gì đó rơi xuống đất
Âm thanh truyền tới từ chỗ sâu nhất trong huyệt động, Tích Tịch Chi lập tức lên tinh thần, chuẩn bị ứng phó tất cả tình
huống đột nhiên phát sinh trong bóng tối
“Các người là ai? Một tiếng nói chói tai từ một nữ tử, lấy
giọng điệu chất vấn hô về phía mấy người Tích Tịch Chi.
Lỗ mũi Tích Tịch Chi ngửi ngửi, không có chút yêu khí nào từ
trên thân người kia. Cầm hoả chiết tử, Tích Tịch Chi nhảy hai
bước về phía trước, lập tức phát hiện chỗ sâu nhất trong
huyệt động, thế nhưng có đứng một thiếu nữ
Mà người thiếu nữ kia ......... còn là một người quen
Khăn nằm trong tay của nàng đã rơi xuống đất, dính đầy bụi
bậm. Gương mặt xinh đẹp trước kia trở nên bẩn tủi, hình như tóc cũng chưa chải chuốt vài ngày rồi.
“Thập Tứ công chúa.......” Mặc dù người thiếu nữ kia rất nhếch nhác, nhưng Tích Tịch Chi liếc mắt một cái liền nhận ra nàng. Nhìn đến phía sau nàng, Tích Tịch Chi liển phát hiện Từ lão
đầi mất tích đã lâu.
Hai tay, hai chân của Từ lão đầu đều bị trói, trong miệng nhét
một khối vải, nhìn thấy có người tới, kích động giãy giụa
mấy cáo, hình như muốn nói.
“Bắt nàng ta lại”. Đối phó một Thập Tứ công chúa tay trói gà
không chặt, còn không đến mức Tích Tịch Chi tự mình ra tay.
Hai binh lính tiến lên vài bước, dễ như trở bàn tau bắt Thập Tứ công chúa lại.
“Các người buông ta ra,các người là ai, lại dám xông vào sơn
động này! Chờ chủ nhân trở lại nhất định không bỏ qua cho đám
các ngươi”. An Vân Y lập tức hoảng hốt trơ mắt nhìn bọn họ
trói chặt mình.
Chú thích:
(1)Tương tri Tương Tích: hiểu nhau tiếc nhau "Chủ nhân? Có phải là nửa yêu không?" Tịch Tích Chi cởi dây thừng cho Từ lão đầu. Mấy tháng không thấy, Từ lão đầu đã gầy đến da bọc xương, trên người không có mấy lượng thịt.
"Đúng thì sao?" Thập Tứ công chúa trừng mắt nhìn Tịch Tích Chi, không
nhận ra vị thiếu nữ trước mặt, cũng chưa từng gặp qua nàng ở trong hoàng cung. Nhưng binh lính sau lưng nàng, không thể nghi ngờ là người của
Phong Trạch quốc.
Từ lão đầu kích động bắt lấy thiếu nữ trước mắt, "Mau.