g dĩ nhiên cũng đi theo.
An Hoằng Hàn ngắm nhìn phương xa, trong lòng cực kỳ không cam lòng. Hắn
nghĩ hết mọi biện pháp muốn đột phá lằn ranh kia, dùng hợp thành một thể với Long Châu trong cơ thể, nhưng tốc độ không có chút tiến triển thực
tế nào.
Đan dược Tịch Chân cho hắn, quả thật có thể thúc giục tốc độ dung hợp Long Châu, nhưng lại chỉ có thể thúc giục một phần nhỏ.
Chân mày càng nhíu càng sâu, An Hoằng Hàn càng lo lắng tình huống bên kia.
“Tại sao hôm nay sóng lớn càng lúc càng lớn vậy!” Mỗi ngày Đàm Hải đều
quan sát khuynh hướng sóng lớn, liếc mắt liền nhìn ra sóng lớn có điều
khác thường.
Kể từ sau khi biết hồng tai là Giao Long tác quái, Lưu Phó Thanh và Tư
Đồ Phi Du cũng không có cảm giác ngủ ngon lần nào. Vừa nghe Đàm Hải nói
như thế, lập tức phát hiện kỳ hoặc trong đó.
Rất nhiều binh lính không kịp giơ tảng đá và túi bùn lên nữa, ôm quyết
tâm liều chết, trực tiếp sử dụng thân thể đi ngăn trở vết nứt đê đập.
Nhìn một màn này, ai dám nói không lộ vẻ xúc động?
Những binh lính này đều là thủ hạ của Đàm Hải, hắn càng thêm đau lòng.
“Bệ hạ, đê đập sắp….” Sụp, một chữ này, Đàm Hải không thể nói ra khỏi miệng.
Vẻ mặt An Hoằng Hàn nghiêm trọng, âm trầm nhìn đê đập.
Đúng lúc này, đột nhiên trong một đạo sóng lớn lao ra một bóng dáng màu xám trắng.
Trong lòng An Hoằng Hàn giật mình, thân thể đã di động sang bên kia. Tốc độ nhanh làm cho người ta nhìn không rõ, hắn tự tay chụp tới, cuối cùng trước lúc bóng dáng màu xám trắng đó rơi xuống đất liền tiếp được.
Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du lập tức đi tới, khi nhìn thấy người bệ hạ ôm trong ngực thì đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Tịch Tích Chi ho khan mấy tiếng, phun ra mấy ngụm nước, vừa nhìn thấy An Hoằng Hàn, ngón tay liền nắm chặt cánh tay của hắn, “Mau….. Mau rút lui nhân mã, cầu không kiên trì nổi rồi.”
An Hoằng Hàn ôm nàng, xoay người đi về nơi xa, lạnh giọng hạ lệnh: “Đàm
Hải, đều để cho bọn họ lui trở về, nhanh lên…. Thừa dịp trước khi đê đập chưa ngã sập, có thể lui bao xa thì lui xa bấy nhiêu.”
Ở trong nước bơi rất lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tịch Tích Chi bị ngâm
đến trắng bệch. Nếu như xem nhẹ vết thương sau lưng, tinh thần của nàng
ngược lại không tệ.
An Hoằng Hàn ôm Tịch Tích Chi lên ngựa, cánh tay khó tránh khỏi sẽ đụng phải phía sau lưng của nàng.
Đau đến Tịch Tích Chi nhe răng một tiếng.
An Hoằng Hàn phát giác người trong ngực hình như không thoải mái, gật đầu hỏi “Có phải bị thương rồi không?”
Hắn cũng không có quên…. mới vừa rồi lúc Tịch Tích Chi trở lại là lao
xuống theo dòng nước. Nếu mình không có tiếp được nàng, như vậy chẳng
phải nàng sẽ bị ngã rất thảm.
Nghĩ đến đây, sắc mặt của An Hoằng Hàn càng thêm âm hàn.
Tịch Tích Chi cắn môi, lắc đầu, “Ta không sao, mau mau rút đi.”
Binh lính nơi này ít nhất cũng có mấy ngàn, nếu tốc độ không nhanh, rất dễ bị tiêu diệt toàn quân.
Đông Phương Vưu Dục ném ra ánh mắt, nhìn thiếu nữ trong ngực An Hoằng
Hàn, lộ ra suy nghĩ sâu xa. Mới nửa tháng không gặp, bệ hạ đi chỗ nào
tìm được một tiểu mỹ nhân như vậy? Hắn sống ở bên cạnh An Hoằng Hàn ba
ngày rồi, vẫn không nhìn thấy Vân Chồn, điều này làm cho hắn rất là nghi hoặc.
Không phải từ trước đến giờ bệ hạ ôm con Vân Chồn không buông tay sao? Sao lúc này lại không thấy? Vào lúc Đông Phương Vưu Dục đang cảm thấy nghi hoặc, chớp mắt một cái,
hắn lại nhìn thấy dấu ấn màu đỏ trên trán tiểu mỹ nhân bị nhạt đi một
chút, mơ hồ lộ ra dấu ấn hình thoi màu đỏ.
Sự phát hiện này khiến cho hắn thất kinh.
Ánh mắt không khỏi nhìn chằm chằm tròng mắt của tiểu mỹ nhân, cũng là
màu trạch lam. Trừ tóc là màu đen, những điểm đặc biệt khác gần như
giống y như Tịch cô nương.
Trong lòng ít nhiều toát ra chút suy nghĩ, ánh mắt Đông Phương Vưu Dục nhìn nàng trở nên bất đồng.
An Hoằng Hàn thật nhìn chăm chú Tịch Tích Chi, vốn định xé vạt áo Tịch
Tích Chi ra nhìn một chút thương thế của nàng nặng bao nhiêu, lại bị
những ánh mắt quét tới kia cắt đứt.
"Ta thật sự không có việc gì, không đi nữa sẽ không kịp." Thấy An Hoằng
Hàn sững sờ tại chỗ không có động tĩnh, Tịch Tích Chi khẽ kéo vạt áo của hắn thúc giục.
Hôm nay Giao Long còn chưa ra ngoài, sư phụ ở dưới đáy nước đọ sức với
nó nên còn trụ nổi. Nhưng dù sao trong nước cũng là thiên hạ của Giao
Long, sư phụ cũng không chiếm được chỗ tốt. Bọn họ phải nhanh một chút
rời khỏi đê đập, nếu không hậu quả khó mà lường được.
An Hoằng Hàn vừa kéo roi ngựa, vung lên , "Giá. . . . . ."
Con ngựa nhanh chóng xông ra ngoài.
Xung quanh đê đập buộc không nhiều ngựa lắm, có lẽ chỉ có một hơn ngàn
con, đại đa số binh lính đều là hai người cùng cưỡi một con ngựa.
Sau khi An Hoằng Hàn dẫn đầu rời đi, mọi người lập tức cưỡi ngựa đuổi theo.
Không có ai tiếp tục tu bổ đê đập, vết nứt đê đập nhanh chóng trở nên lớn hơn.
Nếu như bọn họ không có đoán sai, có lẽ sau nửa canh giờ, đê đập này sẽ hóa thành hư không.
Vào lúc sống còn, loài người luôn có thể bộc phát ra tiềm lực vô hạn.
Đám người binh lính kia đều là trải qua huấn luyện nghiêm khắc, tố chất
thân thể vượt xa người bình thường. Bên trong
