dựa vào mình, khi nàng vừa rời đi, trong ngực như
thiếu một thứ gì, An Hoằng Hàn cảm thấy rất không tự tại. Mỗi khi nhớ
tới nụ cười đáng yêu má lúm đồng tiền của Tịch Tích Chi, trong lòng liền giống như bị móng vuốt của con chồn nào đó không ngừng gãi, không đau,
lại vô cùng nhột.
Cứ như vậy suy nghĩ cả đêm, An Hoằng Hàn thủy chung không có biện pháp ngủ.
Người có tình huống không khác gì với hắn lắm, đương nhiên là Tịch Tích Chi rồi!
Tịch Tích Chi vẫn trôi lơ lửng ở trên mặt nước, đến chỗ ngủ cũng không
có. Suy nghĩ một chút trước kia, nàng trực tiếp ngã vào trong ngực của
một nam nhân nào đó, chuyện gì đều không cần chú ý, chỉ lo thở to ngủ là được rồi. Mà bây giờ bên cạnh không có ai, không có đệm thịt ấm lô, có
chút không quen.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Ân liền phát hiện không thấy nữ tử kia, ngay cả Vân Chồn cũng không có tung tích.
Xét thấy Vân Chồn tự mình chạy trốn qua rất nhiều lần, cho nên Lâm Ân
không có chút lo lắng nào. Dù sao sau một thời gian dài, con chồn này
đều sẽ biết đường trở về.
Trời vừa sáng không bao lâu, một chiếc xe ngựa đè nát cành lá khô, dần dần chạy về phía bọn họ.
Âm thanh bánh xe ở trong sáng sớm yên tĩnh vô cùng vang dội.
Rất nhiều dân chạy nạn tỉnh dậy, ánh mắt đều dời về phía chiếc xe ngựa
kia. Cũng không biết gần đây xảy ra chuyện gì, nơi Phong Châu này của
bọn họ rõ ràng đang phát nước lũ, người khác tránh cũng còn không kịp,
những người này cố tình hết một lại một tới nơi này.
Một người công tử mặc cẩm phục màu trắng, từ từ đi ra từ buồng xe. Cả
người hắn tản ra một cỗ khí chất tôn quý, chỉ là liếc mắt nhìn liền có
thể nhìn ra hắn là người sống trong nhung lụa thời gian dài.
Lâm Ân tinh mắt, sau khi nhìn thấy người nọ, phất tay chào hỏi, "Thái tử điện hạ."
Người tới chính là Đông Phương Vưu Dục, thái tử Luật Vân quốc.
An Hoằng Hàn lạnh lùng liếc mắt nhìn, gật đầu với hắn, không hề đi chào
hỏi. Từ trước đến giờ, hắn không thích hỏi thăm chuyện riêng của người
khác, đối với việc tại sao Đông Phương Vưu Dục lại tới trễ một ngày,
cũng không có chút ý tò mò.
"Tham kiến bệ hạ." Đông Phương Vưu Dục rất chú trọng lễ tiết, mặc dù
biết được bệ hạ không nhất định nguyện ý quan tâm đến hắn, nhưng hắn vẫn không thể vứt bỏ cấp bậc lễ nghĩa.
Khóe miệng hắn vĩnh viễn mang theo một nụ cười nhạt, cả người nhìn qua
vô cùng ấm áp, vậy mà người biết hắn lại biết tính tình của Đông Phương
Vưu Dục là tiếu lý tàng đao.
"Thái tử điện hạ đi đường mệt nhọc, đi nghỉ trước một lúc đi, đợi có
tung tích của Từ quốc sư, trẫm sẽ thông báo ngươi trước tiên." An Hoằng
Hàn nói mấy câu liền đuổi đối phương đi mất.
Đông Phương Vưu Dục quả thật cũng có chút mệt mỏi,
vì sớm đuổi theo đám người An Hoằng Hàn, bọn họ một đường
chạy xe ngựa, chưa từng nghỉ ngơi qua. Nói xong mấy câu khách
sáo, Đông Phương Vưu Dục liền tìm một chỗ nghỉ ngơi.
Thời gian rất nhanh, một sớm một chiều liền qua ba ngày.
Sóng lớn cuồn cuộn xung quanh, một đám tiếp một đám bọt sóng màu trắng.
Tất cả bốn phía đều là nước lạnh như băng, chỉ có một cây
cầu lộ ra khỏi mặt nước, ở trong nước cực kỳ dễ thấy. Sóng
nước càng ngày càng mãnh liệt, mặt nước cũng theo đó càng
ngày càng cao. Vốn là bị chìm ngập một nửa cây cầu, hôm nay
chỉ chừa có một phần ba ở bên ngoài.
Tịch Tích Chi ngồi xếp bằng, hai cánh tay dựng thẳng lên trên,
linh lực liên tục không ngừng tuôn ra từ bàn tay, không ngừng cố
gắng dùng kết giưới bao trùm lấy cây cầu.
Tu vi của Tịch Tích Chi thấp hơn Phùng chân nhân và sư phụ rất
nhiều, lại mới vừa kết đan không lâu, cho nên trình độ khống
chế linh lực cũng không như bọn họ. Vì chống đỡ cây cầu, Tịch
Tích Chi lên mười hai phần tinh thần, không có dám buông lỏng
chút nào. Đôi môi cắn chặt, mặc dù hai tay giơ đến tê dại, cũng không nói qua một tiếng khổ mệt.
“Ha ha ha…” Một chuỗi tiếng cười quanh quẩn ở trên mặt nước, âm
thanh kia ngân nga hùng hậu, “Xem ba người các ngươi ngăn cản ta
như thế nào … Thiên kiếp buông xuống, các ngươi một người cũng
trốn không thoát!”
Đám sóng biển đánh úp về phía cây cầu, kịch liệt đánh thẳng
vào, không ngừng đánh tới tầng ánh sáng kết giới nhàn nhạt.
Càng đến gần ngày Thiên kiếp, sức lực của Giao Long lại càng lớn.
Tiếng cười đắc ý của hắn không ngừng truyền vào trong lỗ tai ba người bọn họ.
Sắc mặt hai người Tịch Chân và Phùng chân nhân rất khó coi,
nhìn thấy tầng ánh sáng kết giới kia, dưới sự va chạm của
cuộn sóng càng phát ra ảm đạm.
Phùng chân nhân hoảng sợ lắc đầu, kích động chỉ vào cây cầu,
“Không được… sắp không chống đỡ nổi nữa, ngươi xem …. cây cầu đã xuất hiện vết nứt rồi!”
Phùng chân nhân vừa hô vừa chạy như bay về phía cây cầu kia. Vừa mới đến gần cây cầu, Phùng chân nhân liền ngồi xuống bên cạnh
Tịch Tích Ch
