này, An Hoằng Hàn không dám tin chắc liệu mình có
thể làm được hay không?
Hắn thật sự biết thân thể của mình đang không ngừng biến hóa.
Nhưng tốc độ đó lại vô cùng chậm chạp.
“Ta tin chàng.” Tịch Tích Chi nắm lòng bàn tay của hắn lên, chậm rãi viết xuống ba chữ này.
Đến tận bây giờ, An Hoằng Hàn chưa từng khiến mình thất vọng! Lần này khẳng định cũng sẽ không ngoại lệ.
Tịch Chân cố ý coi thường mờ ám giữa hai người, xoay người nhìn về phía
cây cầu kia. Trước đó, Phùng chân nhân đã ở nơi này giằng co một ngày
một đêm với Giao Long, Tịch Chân là giữa trưa hôm nay mới chạy tới nơi
này thay phiên, sợ ông ta kiên trì không nổi, Tịch Châncất bước chạy như bay về phía bên kia, không bao lâu lại thay thế Phùng chân nhân. "An Hoằng Hàn, ta muốn thương lượng với chàng một chuyện." Ánh mắt Tịch Tích Chi nhìn bọt sóng của sóng lớn mãnh liệt.
An Hoằng Hàn trầm mặc đi theo nàng, chờ đợi câu nói tiếp theo của nàng.
"Ta muốn ở lại chỗ này bồi sư phụ, ông và Phùng chân nhân thay phiên coi chừng cây cầu kia đã rất mệt nhọc. Ta nghĩ, ta cũng có thể giúp đỡ bọn
họ trông coi một chút." Ít nhất sau khi có sự gia nhập của nàng, sư phụ
và Phùng chân nhân nhất định sẽ nhẹ nhõm không ít.
Mặc dù thực lực của nàng không bằng Phùng chân nhân và sư phụ, tuy nhiên nó có thể tranh thủ một đoạn thời gian để cho bọn họ nghỉ ngơi.
Không khí càng thêm trầm mặc.
Tịch Tích Chi cảm giác được, bàn tay đối phương đặt ở trên eo nàng nắm
Trải qua hơn nửa năm chung đụng, Tịch Tích Chi hiểu vô cùng rõ tính tình người ở trước mắt này, vừa nhìn thấy môi hắn khẽ nhúc nhích, lập tức
phỏng đoán ra tiếp theo hắn sẽ nói cái gì.
Không đợi An Hoằng Hàn nói ra một chữ, Tịch Tích Chiđột nhiên ngẩng đầu
lên, tiến tới trước miệng An Hoằng Hàn, hôn nhẹ một chút.
Cánh môi gần như là lướt qua.
Nhưng bộ dáng chủ động hôn như vậy, ở trong trí nhớ của An Hoằng Hàn là vô cùng hiếm thấy.
Đặc biệt là ngay trước mặt sư phụ Tịch Tích Chi, nụ hôn này không thể
nghi ngờ tỏ rõ Tịch Tích Chi đã thuộc về hắn, hơn nữa còn là nàng cam
tâm tình nguyện.
Quả nhiên, mặc dù cự ly cách rất xa, ánh mắt Tịch Chânlại nhìn chằm chằm về phía bọn họ.
“Ta chỉ muốn ra một phần lực.” Tịch Tích Chi mở miệng lần nữa khuyên An
Hoằng Hàn, nàng không muốn cả đời chỉ có thể trốn ở sau lưng người khác.
Người đó đã thật lòng đối đãi nàng, nàng như thế nào có thể khoanh tay đứng nhìn ở thời điểm xảy ra tai họa này?
An Hoằng Hàn không nói gì một lúc lâu, ánh mắt trở nên càng thêm tĩnh
mịch. Cuối cùng bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Tịch Tích Chi một cái, sau đó
nói với Phùng chân nhân nơi xa: “Chăm sóc nàng thật tốt, nếu nàng thiếu
một cọng lông tơ, trẫm hỏi tội ngươi.”
Lời nói của An Hoằng Hàn rất lạnh lẽo, ánh mắt càng thêm băng hàn, dung không được một vật.
Sau khi nói xong câu đó, An Hoằng Hàn xoay người nhanh chóng rời đi, giống như sợ mình đổi ý.
Lúc này Phùng chân nhân mới đi tới đây, đứng ở bên người Tịch Tích Chi, “Bệ hạ là nghiêm túc với đoạn tình cảm này.”
Số lần ông và An Hoằng Hàn gặp mặt không nhiều, nhưng cái này cũng không làm trở ngại hiểu biết của ông về hắn. Về phần bệ hạ là người thế nào,
sợ rằng Phong Châu quốc không có người nào không biết. Người có thể để
cho An Hoằng Hàn buông tư thái xuống, tỉ mỉ che chở, có lẽ thế gian này
chỉ có một mình Tịch Tích Chi.
Trong ngày thường Tịch Tích Chi quả thật hơi ngốc nghếch, thế nhưng
không có nghĩa là nàng không có cảm giác được phần tình cảm kia của An
Hoằng Hàn, nàng chỉ cố ý không them nghĩ thôi. Bắt đầu từ ngày nàng
xuyên qua đến thế giới này, liền hiểu sớm muộn có một ngày nàng sẽ rời
đi. Cho nên ở trong mấy ngày đó, nàng luôn sống không tim không phổi,
không muốn lưu lại tình cảm cho người của thế giới này. Nhưng nàng càng
muốn trốn tránh, An Hoằng Hàn càng không cho nàng cơ hội.
Cuối cùng ở tình huống ỡm ờ, bị An Hoằng Hàn hủy ăn vào bụng rồi.
Nếu nàng đã bước ra bước đầu tiên, vậy sẽ không lưu lại nữa.
“Ta cũng là nghiêm túc.” Một lát sau, Tịch Tích Chi kiênđịnh nói với Phùng chân nhân.
Phùng chân nhân khẽ thở dài một hơi, không có nói bất luận cái gì nữa.
Mặc dù ông là người tu đạo, nhưng đầu óc còn không đến mức ngoan cố
không đổi, sẽ không bởi vì người yêu khác đường mà cố ý đi dùng gậy đánh uyên ương. Huống chi coi như ông muốn gậy đánh uyên ương, cũng không có bản lãnh kia. Ngươi cho bệ hạ Phong Trấn quốc của bọn họ là người ngồi
không sao? Nổi bão lên, nhất định là máu chảy thành sông.
“Chờ sau hai canh giờ, ngươi đi thay ca với Tịch tiền bối.” Hiếm khi có
khổ sai tự động đưa tới cửa, há có thể không cần? Phùng chân nhân tĩnh
tọa ngay tại chỗ, nhắm mắt lại giống như tiến vào nghỉ ngơi.
Chung quanh tràn đầy tiếng điên cuồng hét lên của Giao Long, thính lực
của Tịch Tích Chi tốt hơn người bình thường nhiều, bị quấy nhiễu đến
không chịu nổi. Xé vải chỗ váy xuống, nhét vào tận trong lỗ tai, âm
thanh kia mới giảm bớ một chút.
An Hoằng Hàn thừa dịp bóng đêm đen nhánh, lặng yên không tiếng động trở
lại ngọn núi kia, không làm kinh động đến bất luận kẻ nào.
Con chồn kia vẫn quen
