XtGem Forum catalog
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214170

Bình chọn: 7.00/10/1417 lượt.

t thỉnh thoảng nhìn Tịch Tích Chi đang

ngồi trong đình, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.

Khoảng cách giữa Tịch Tích Chi và bọn họ rất xa, nếu lấy thính lực người bình thường, khẳng định không nghe được, cố tình người này là Tịch Tích Chi, lỗ tai thính hơn loài người.

“Ta thấy, không biết dùng cách nào mê hoặc bệ hạ, khiến bệ hạ sủng ái

nàng ta như vậy. Bây giờ còn chưa đủ, lại chạy đi mê hoặc Đoàn hoàng tử. Chỉ mới nhỏ tuổi như vậy, nếu đợi nàng ta trưởng thành, còn không phải

là họa quốc ương dân sao?”

“Đúng vậy, đúng vậy. Rõ ràng đều chưa ngủ với Đoàn hoàng tử, bây giờ lại còn dây dưa không rời với bệ hạ.” Bọn họ một người so với một người nói đến lòng đầy căm phẫn.

“Vậy cũng không nhất định, không phải nói ngày đó Tịch cô nương bị Ngô

Kiến Phong bắt đi sao? Ta thấy nhất định là Ngô Kiến Phong giở trò quỷ.” Bên trong cuối cùng cũng có một người hiểu lí lẽ, người có đầu óc, Tịch Tích Chi có cảm giác muốn rơi lệ.

“Mặc kệ là ai giở trò quỷ, tóm lại Tịch cô nương đã không còn trong sạch rồi! Bệ hạ cũng không nên giữ nàng ta lại.” Đại khái ý thức được mình

đuối lý, tiểu cung nữ bắt đầu cuộc nói chuyện đó hừ hai tiếng, lại cắn

răng nói ra những lời này.

“Sau khi Ngô Kiến Phong bị tóm, cũng không có cung khai gì cả, ai biết

người kia là ai phái ra chứ? Nói không chừng chính là Tịch cô nương tự

kêu người bắt mình đó!”

Mấy cung nữ tụ tại một chỗ, thô giọng nghị luận.

“Nghe nói Thập Tứ công chúa cũng bị bắt? Các ngươi biết không? Cũng

không biết rốt cuộc Thập Tứ công chúa và Ngô Kiến Phong có quan hệ thế

nào, Thập Tứ công chúa lại mạo hiểm tội lớn rơi đầu, phái người cướp

ngục.”

“Hai người đó không phải là….” Ngay sau đó cung nữ kia lắc đầu một cái, “Chưa nghe nói qua lời đồn đãi của hai người đó ư?”

“Nếu ngươi đã biết quan hệ của hai người đó, bệ hạ còn có thể ngồi yên

không quản đến sao! Lần này Đoàn Vũ Phi tới Phong Trạch quốc để cầu hôn, bị náo loạn như vậy, không biết làm thế nào để xong việc.”

Tịch Tích Chi thu hồi ánh mắt nhìn bên kia, thật lòng bội phục trí tưởng tượng siêu phàm của bọn cung nữ này. Nếu không phải mình cũng là một

nhân vật chính trong cuộc thảo luận của các nàng, nói không chừng Tịch

Tích Chi còn chạy tới góp một chân, hỏi thăm tin đồn với các nàng. Tâm tình tốt bị các cung nữ kia quấy rối, Tịch Tích Chi nhất thời có chút

chán ngán thất vọng, chậm rãi bước từ trong đình ra, muốn đổi chỗ yên

tĩnh khác. Nhưng vô luận Tịch Tích Chi đi đến chỗ nào, ánh mắt của những cung nữ, thái giám kia luôn thỉnh thoảng dừng lại ở trên người của Tịch Tích Chi, có vài người càng thêm không che giấu chút nào, nhìn nàng

chằm chằm, ánh mắt khinh bỉ giống như những cung nữ kia.

Trong lòng Tịch Tích Chi không vui, xua đi không được.

Cuộc sống đi đến chỗ nào cũng bị người chằm chằm, phải trôi qua như thế

nào! Tịch Tích Chi cảm thấy không còn mặt mũi gặp người rồi. Lúc có An

Hoằng Hàn ở đây, đám người kia vẫn không dám làm càn như vậy. Nhưng Tịch Tích Chi không thể ở chung một chỗ với An Hoằng Hàn mỗi thời mỗi khắc. . . . . .

Thật sự không chịu nổi hành hạ như vậy, Tịch Tích Chi thấy bốn bề vắng

lặng, đi tới một góc hẻo lánh, lắc mình một cái, liền biến trở về con

chồn.

Trên đất rơi đầy y phục rải rác, Tịch Tích Chi sợ bị người khác phát

hiện, cùng sử dụng hai cái móng vuốt, đẩy quần áo tới trong bụi cỏ dại.

Đợi sau khi xử lý xong hết, Tịch Tích Chi lắc lư thân thể, phẩy xuống

bụi đất không cẩn thận dính vào người khi chui vào trong bụi cỏ, nghênh

ngang trở lại dưới ánh mặt trời một lần nữa.

Sau khi biến hình, quả nhiên không nhìn thấy ý vị khinh bỉ trong mắt

người khác nữa. Ngược lại, sau khi mỗi người nhìn thấy Vân Chồn, đều vô

cùng giật mình, càng có rất nhiều người la hét nói ‘Vân Chồn đã trở

lại’.

Tịch Tích Chi bĩu môi, không quá cao hứng. Rõ ràng đều là nàng, nhưng cách đối xử lại khác nhau một trời một vực.

Kì kèo mè nheo trở về Bàn Long điện, Tịch Tích Chi trực tiếp chạy vào trong nội điện.

Dọc theo đường đi không ít người đều nhìn thấy bóng dáng màu trắng, so

với hai tháng trước, vân chồn lại mập thêm một vòng, thân thể biến lớn

cỡ hai lòng bàn tay. Xem ra bệ hạ ‘nuôi thả’ rất thành công, ít nhất

không thấy Vân Chồn mất miếng thịt, còn mập hơn một vòng.

Tịch Tích Chi đối với vóc người của mình cực kỳ hài lòng, béo múp míp, nhéo lên sẽ có rất nhiều cảm giác.

Trước kia cần lật người mới có thể vượt qua cánh cửa, hôm nay tung người nhảy một cái, liền dễ dàng nhảy qua.

Sau khi Tịch Tích Chi lấy thân chồn trở lại Bàn Long điện, chuyện làm

đầu tiên chính là chui xuống giường, đi đếm tài sản của mình. Bồn ngọc

phượng lưu ly đặt ở dưới long sàng đã rất nhiều tháng, không lau chùi

trong một thời gian dài, bụi bẩn đã tích tụ thành một lớp bụi.

Tịch Tích Chi mới vừa tới gần, không cẩn thận hắt xì, làm cho bụi bậm ở đáy giường nổi lên bốn phía.

Lật mình nằm vào trong bồn ngọc phương lưu ly, Tịch Tích Chi chơi đùa

một hồi, phát hiện ngân phiếu trước kia vẫn còn, chỉ là có chút ươn ướt, mang theo một cỗ mùi ẩm mốc, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng giá trị ngân phiế