Polly po-cket
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214203

Bình chọn: 7.00/10/1420 lượt.

tốc phóng tới hai bóng người màu

đen. Trên cánh tay phải có khắc kim bài Hùng Ưng, tỏ rõ thân phận của

bọn họ.

“Tham kiến bệ hạ.” Hai Ảnh Vệ dừng lại hành lễ.

“Điều một nhóm Ngự Lâm quân tới đây, bắt sống.” Ánh mắt An Hoằng Hàn

không dừng lại ở trên người Ảnh Vệ mà là trên chiến trường chém giết bên kia.

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

Hai Ảnh Vệ lại nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Ngự Lâm quân tới rất nhanh, có sự gia nhập của bọn họ, thế cục nhanh

chóng nghịch chuyển. Trên trăm tên Ngự Lâm quân lập tức bao vây toàn bộ

bọn áo đen cướp ngục, giờ thì kẻ địch có chạy đằng trời.

Đến hiện tại, An Hoằng Hàn vẫn không có ý định lộ diện, chỉ đứng đằng xa lẳng lặng ôm Tịch Tích Chi quan sát.

Lồng ngực An Hoằng Hàn thật ấm áp, hoàn toàn khác biệt với cách hắn đối

xử với người ngoài, một nóng một lạnh. Thời gian dường như chậm lại,

cảnh chém giết náo động chung quanh đều biến mất không dấu vết, trái lại tiếng côn trùng kêu gần đó lại có vẻ cực kỳ rõ ràng.

Tịch Tích Chi dựa đầu vào khuỷu tay An Hoằng Hàn, đầu khẽ nghiêng mới có thể nhìn thấy khuôn mặt An Hoằng Hàn, nhưng chỉ vẻn vẹn sườn mặt mà

thôi. Phía sau hắn là rừng cây rậm rạp, ánh trăng xuyên qua cành lá

chằng chịt, in lên mặt đất bao nhiêu hoa văn loang lổ, nhưng cảnh tượng

ấy lại đẹp đẽ lạ thường.

Gương mặt An Hoằng Hàn vô cùng lạnh lùng, đường nét lại không quá rõ

ràng, Tịch Tích Chi nhìn khuôn mặt của hắn, lần đầu tiên có cảm giác hít thở không thông. Trái tim giống như bị kích thích, đập thình thịch,

giống như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Hết thảy những cảm giác này đều khiến Tịch Tích Chi ứng phó không kịp,

không hiểu đến tột cùng mình xảy ra chuyện gì. Từ lần đầu tiên gặp mặt

đến bây giờ, Tịch Tích Chi đã biết An Hoằng Hàn rất tuấn tú rất sức

quyến rũ, nhưng chưa lần nào lại khiến tim nàng đập nhanh đến vậy.

Phát hiện người trong ngực hô hấp dồn dập, thậm chí còn có chút rối

loạn, ánh mắt An Hoằng Hàn chuyển từ chiến trường chém giết bên kia dời

đến khuôn mặt Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi bùng một cái đỏ mặt, luống cuống tay chân muốn thoát khỏi lồng ngực An Hoằng Hàn.

Nhưng cánh tay An Hoằng Hàn vô cùng có lực, mặc cho Tịch Tích Chi giãy giụa thế nào cũng vô dụng.

Mỗi một lần nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Tịch Tích Chi, trong tâm An

Hoằng Hàn sẽ toát ra một cỗ kích động khó có thể áp chế. Đặc biệt là bây giờ, khi một tiểu hài tử dùng ánh mắt trong suốt vô tội nhìn hắn chăm

chú, hắn càng không thể khống chế được mình. Cũng bất chấp điều gì khác, An Hoằng Hàn cúi đầu ngậm lấy đôi môi hồng mềm mại kia.

Đã rất lâu chưa được thưởng thức mùi vị này rồi, An Hoằng Hàn không khỏi có chút nhớ nhung. Trong ấn tượng, nụ hôn sâu như vậy chỉ có hai lần,

nhưng chính hai lần đó, lại khiến hắn quên đường về.

Hôn môi thơm má Tịch Tích Chi đã sớm quen thuộc, nhưng không có nghĩa là nàng quen với việc An Hoằng Hàn duỗi đầu lưỡi tiến vào trong miệng

nàng! Hai cánh tay nhỏ bé của Tịch Tích Chi chống đỡ lồng ngực An Hoằng

Hàn, muốn đẩy ra, nhưng chút hơi sức này đối với An Hoằng Hàn mà nói

hoàn toàn không tạo được uy hiếp gì, ngược lại khiến hắn cảm thấy đây là vờ cự tuyệt để mời chào.

Vì không để An Hoằng Hàn được như ý, Tịch Tích Chi bắt đầu dùng đầu lưỡi chống cự, muốn đẩy đầu lưỡi không an phận kia ra.

Nhưng nàng đánh giá thấp năng lực của An Hoằng Hàn, An Hoằng Hàn nhanh chóng bắt lấy cái lưỡi của nàng, dây dưa không ngừng.

Tịch Tích Chi há miệng muốn cắn đầu lưỡi hắn…

Nhưng An Hoằng Hàn liếc mắt đã biết ý tưởng của nàng, nâng tay nắm được cằm nàng, khiến miệng nàng không khép lại được.

Tịch Tích Chi đau khổ muốn chết! Tại sao ở trước mặt An Hoằng Hàn, mình

luôn yếu ớt như vậy, không hề có chút sức phản kháng nào!

Chờ Đế Vương bá đạo thưởng thức đủ mỹ vị rồi, cái miệng nhỏ nhắn của

Tịch Tích Chi đã sưng vù lên, hai mắt tràn đầy tức giận. Thiệt thòi vừa

rồi nàng còn bị “sắc đẹp” của An Hoằng Hàn hấp dẫn! Quả nhiên là càng

xinh đẹp lại càng nguy hiểm!

So với cặp mắt lửa giận ngập trời của Tịch Tích Chi, trái lại An Hoằng

Hàn phi thường bình tĩnh, chỉ là cặp mắt kia thường ngày vốn lạnh lẽo âm trầm, giờ càng trở nên sâu không lường được.

Thật ra trong tâm An Hoằng Hàn đang đau khổ tính toán, chỉ nghĩ đến một

chuyện. Đó chính là rốt cuộc lúc nào người trong ngực mới có thể trưởng

thành? Chẳng lẽ thật sự bắt hắn một năm lại một năm nuôi lớn tiểu hài tử này? Hắn không dám bảo đảm, bản thân có tính nhẫn nại đến vậy, chờ Tịch Tích Chi tròn mười sáu? Cũng có thể là mười lắm?

Đang lúc vị Đế Vương vĩ đại đang chú tâm suy nghĩ, nghĩ xem cuối cùng

mất bao lâu mới giải quyết được vấn đề thì Tịch Tích Chi đã tránh thoát

khỏi lồng ngực của hắn, vững vàng đứng trên mặt đất.Trong ngực trống

rỗng An Hoằng Hàn mới phục hồi tinh thần lại, liếc mắt nhìn tình thế bên ngoài, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tịch Tích Chi bước ra, “Có thể đi ra

ngoài.”

Tịch Tích Chi vùng xuống, muốn hất tay An Hoằng Hàn ra, đáng tiếc không thể thành công.

“Ngươi đừng quên, ta mới tám, chín tuổi.” Tịch Tích Chi dùng tay kia ra sức lau môi.

Nàng không phải là tiểu h