ch Tích Chi, toàn thân đều là dấu vết xanh tím,
khóe miệng An Hoằng Hàn kéo ra một độ cong khát máu. Tối nay, hắn liền
muốn trả lại cho Ngô Kiến Phong gấp mười lần
Về tàn nhẫn, lãnh huyết của An Hoằng Hàn như thế nào, có rất nhiều tin
đồn, nhưng chỉ có cực ít một nhóm người mới may mắn nhìn thấy được. Sau
khi Tịch Tích Chi lấy thân phận của Vân Chồn xuất hiện trong cuộc sống
của An Hoằng Hàn, hắn đã tận lực thu hồi phần khát máu điên cuồng này,
mà bây giờ lại có người lần nữa nâng lên bản tính khát máu của hắn.
Buông lỏng tay nhỏ bé của Tịch Tích Chi ra, An Hoằng Hàn nói với Lâm Ân: "Mang nàng về Bàn Long điện trước, trẫm xong việc liền trở về."
Nói xong liền phân phó thị vệ mở cửa chính địa lao ra, bước vào.
Tịch Tích Chi rất muốn theo sau, ai ngờ Lâm Ân một phát bắt được tay của nàng, "Tiểu tổ tông, lão nô khuyên người vẫn là đừng xem."
Bệ hạ cố ý lưu Tịch cô nương lại, chính là không muốn để Tịch Tích Chi
nhìn thấy. Theo tính tình bệ hạ, tuyệt đối sẽ không để cho Ngô Kiến
Phong chết quá nhẹ nhàng, ai bảo hắn bắt trói tâm can bảo bối của bệ hạ
đây?
"Ta biết rồi." Có lẽ nhớ tới thảm trạng của Ngô Kiến Phong lúc trước,
Tịch Tích Chi đột nhiên yên lặng. Mình vẫn nên trở về đi ngủ thôi, đoán
chừng tối nay An Hoằng Hàn cũng sẽ không trở lại.
Chuyện thật đúng là bị Tịch Tích Chi đoán trúng, An Hoằng Hàn thật sự cả đêm không về, sáng sớm ngày thứ hai phải đi vào triều sớm rồi.
Có lẽ đã quen ngủ chung giường với An Hoằng Hàn, tối hôm qua Tịch Tích
Chi lăn qua lộn lại, cánh tay không ôm được người, thân thể cũng không
ấm nóng lên được, nàng làm tổ trong chăn ấm, khiến Tịch Tích Chi không
nỡ gấp bội. Ngày hôm sau, hiếm khi không cần người khác đánh thức liền
bò dậy.
Dựa theo lẽ thường, Tịch Tích Chi chạy một vòng quanh Bàn Long điện. Sau đó, mới bắt đầu hưởng dụng đồ ăn sáng.
Húp cháo thịt nạc nóng hầm hập thơm ngào ngạt: “Biết Ngô Kiến Phong thế nào rồi không?”
Tay Lâm Ân run lên, có chút không muốn nói, “Tiểu tổ tông, người không biết thì tốt hơn.”
Về chuyện của Ngô Kiến Phong, sáng nay ông liền hỏi thăm. Đều nói lòng
hiếu kỳ hại chết mèo, sau khi Lâm Ân biết tin tức, vừa chạy tới hiện
trường nhìn, đặc biệt hối hận muốn hung hăng tự tát mình mấy cái.
“Nhưng ta muốn biết, ta bảo đảm sẽ không chạy đi xem.” Tịch Tích Chi lặp lại nhiều ần, tỏ rõ nàng chỉ muốn biết chuyện phát triển đến mức nào mà thôi, tuyệt đối sẽ không làm chuyện khác.
Lâm Ân thở dài, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Da của Ngô Kiến Phong treo ở Nam Cung môn.”
Thái giám, cung nữ ra ra vào vào nơi đó, không người nào bị dọa đến xanh cả mặt? Có vài người nhát gan càng bị dọa đến mông chảy nước tiểu tại
chỗ, đứng không nổi.
Bệ hạ quả nhiên nói được làm được. Mới bắt được Ngô Kiến Phong không tới một ngày, liền lột da hắn.
Đột nhiên cháo trong miệng trở nên khó có thể nuốt xuống. Tịch Tích Chi
cưỡng ép mình đừng nghĩ đến cảnh tượng đó, nuốt một hớp cháo, lại tiếp
tục hỏi: “Như vậy Thập Tứ công chúa đâu?”
“Ngự lâm quân đã bắt được Thập Tứ công chúa, nhốt tại địa lao. Bởi vì
Thập Tứ công chúa chính là người trong hoàng thất, thân phận tương đối
đặc biệt, định đoạt như thế nào còn phải xem ý của bệ hạ.”
Tịch Tích Chi ‘a’ một tiếng, không có nói tiếp.
Ba ngày này, Đoà Vũ Phi vẫn ở trong cung điện của mình, không có bước ra ngoài một bước.
Nghe tin đồn trong cung, hắn bị bệ hạ ra lệnh cưỡng chế không thể đi
đâu. Sau khi nói ra chuyện ngày đó, tất cả lấy bảo đảm an toàn của Đoà
hoàng tử làm trọng. Thật ra thì đây chính là giam lỏng biến tướng, trong lòng người nào cũng rõ ràng.
Mà so sánh với tình cảnh của Đoà Phi Vũ, Tịch Tích Chi được đối xử thật
tốt hơn rất nhiều. Điều này cũng chọc cho những người khác bộc phát bất
mãn, chẳng lẽ hoàng tử một nước vẫn còn không bằng một tiểu nha đầu?
Lời đồn xung quanh Đoà Vũ Phi và Tịch Tích Chi càng ngày càng nhiều, đặc biệt là sau ‘trong sạch’ của Tịch Tích Chi bị hủy, rất nhiều đại thần
đều không ngừng dâng tấu, yêu cầu bệ hạ xử lý chuyện này. Một nữ tử đã
bị hủy trong sạch, sao còn có thể ở bên cạnh bệ hạ?! Trong mắt dân chúng cả nước Phong Trạch quốc, An Hoằng Hàn là thần cao không thể với tới,
bọn họ không cho phép bên cạnh bệ hạ xuất hiện bất kỳ vết bẩn nào tồn
tại.
Tịch Tích Chi không ra khỏi Bàn Long Điện vẫn tốt hơn, vừa đi ra ngoài,
khắp nơi đều là ánh mắt khác thường, nhìn chăm chú khiến nàng không thở
nổi.
Ngực giống như bị đá đè ép, khiến Tịch Tích Chi vô cùng không thoải mái.
Vốn Tịch Tích Chi muốn thừa dịp An Hoằng Hàn vào triều sớm, đi dạo một
vòng quanh Ngự Hoa Viên rồi trở về. Ai biết một đoạn đường ngắn ngủi như vậy, lại nghe dược không ít lời đồn đại về mình.
“Thật không biết bệ hạ nghĩ như thế nào! Ta đoán, nhất định Tịch cô
nương đó chạy đi quyến rũ Đoàn hoàng tử, ngài nhìn một chút… Đoàn hoàng
tử đều nói muốn chịu trách nhiệm rồi, vừa nhìn chính là một nam nhân có
trách nhiệm, ngàn sai vạn sai khẳng định đều là lỗi của Tịch cô nương.”
Một tiểu cung nữ ở trong ngự hoa viên tu bổ hoa cỏ, nhỏ giọng thảo luận
với mấy cung nữ bên cạnh, ánh mắ