g bóng đêm, nếu không nhìn kỹ, căn bản không nhìn ra có người trốn phía sau đại thụ.
Tịch Tích Chi không hiểu, cũng không biết hôm nay An Hoằng Hàn tính toán cái gì. Bất quá Tịch Tích Chi vẫn còn có chút kiên nhẫn, trước hết cứ
chờ một chút đã.
Đêm càng ngày càng sâu, đại khái đã qua một canh giờ, Tịch Tích Chi chỉ
cảm thấy cảnh vật xung quanh đều bị bóng đêm cắn nuốt, giơ tay không
thấy năm ngón.
Đứng một canh giờ phía sau cây, chân Tịch Tích Chi mỏi rã rời, có phần lộn xộn không an phận.
Trái lại An Hoằng Hàn vẫn duy trì một động tác, không có chút thay đổi nào.
Lo lắng hành động của Tịch Tích Chi sẽ dẫn tớ chú ý từ bên ngoài, An
Hoằng Hàn liền ôm ngang nàng lên, cúi người nói nhỏ bên tai nàng: “Ngoan ngoãn ôm trẫm, lộn xộn nữa trẫm đưa ngươi về Bàn Long điện đây giờ.”
Về Bàn Long điện? Vậy chẳng phải sẽ không được xem trò hay sao? Kết quả
là Tịch Tích Chi cực kỳ ngoan ngoãn để An Hoằng Hàn tùy ý cầm lấy tay
nàng vòng lên cổ hắn.
Nằm ở trong lòng An Hoằng Hàn dễ chịu hơn rất nhiều. Đầu tựa vào lồng
ngực ấm áp của An Hoằng Hàn, nghe tiếng tim mạnh mẽ của đối phương, cảm
thấy mười phần an toàn.
Tiếng huyên náo từ rất xa vang lên, Tịch Tích Chi mở mắt, đồng thời ánh mắt An Hoằng Hàn cũng nhìn về phía rừng cây trước mặt.
Tịch Tích Chi là con chồn, thính lực hơn xa người bình thường, đặc biệt
cẩn thận lắng nghe. Thật sự cảm nhận được phương hướng của đối phương,
và số lượng người… Tịch Tích Chi vừa muốn mở miệng nói chuyện đã bị An
Hoằng Hàn giành trước.
“Xem ra An Vân Y quyết tâm muốn lấy mạng Ngô Kiến Phong, rốt cục phái ra ba, bốn mươi người xông vào địa lao.”
Mắt Tịch Tích Chi lóe sáng! Thì ra trò hay đêm nay là xem người khác cướp ngục!
Tuy ba bốn mươi người không nhiều lắm, nhưng lấy thế lực của An Vân Y
không phải là chuyện dễ dàng gì. Bởi vì mẫu thân An Vân Y chỉ là tỳ nữ,
chết sớm, chưa lưu kịp lại một thế lực nào cho An Vân Y. Hơn nữa trước
đây nàng ta lại không được sủng ái, tuy địa vị bây giờ cao hơn trước
kia, nhưng trong thời gian ngắn, thế lực còn chưa ổn định. “Không ngờ trái lại An Vân Y là một trọng tình trọng nghĩa.” Tịch Tích Chi lẩm bẩm một câu, nghĩ thầm, xem ra An Vân Y không hoàn toàn xấu xa, ít nhất khi đồng minh bị nhốt vào địa lao, nàng ta cũng nghĩ đủ loại biện pháp
để giải cứu đối phương.
An Hoằng Hàn giống như nghe thấy chuyện cười, nhìn tiểu nhân nhi trong
ngực, không biết nên cười hay là giận, “Ngươi thật sự cho rằng ngươi ta
trọng tình trọng nghĩa? Hoàng cung không có loại cảm tình đó, không có
tai vạ bay vạ gió coi như không phụ lòng người.”
“Vậy tại sao An Vân Y lại phái người xông vào địa lao?” Tịch Tích Chi khí phách phản bác.
An Hoằng Hàn bất đắc dĩ nhìn Tịch Tích Chi bằng nửa con mắt, tâm linh
đứa nhỏ này vẫn còn quá mức tinh khiết, chỉ nghĩ thế giới luôn hoàn mỹ.
“Ngoài cái gọi là tình nghĩa, còn có cái gọi là “phản bội và bán đứng”.” Quan hệ đồng minh giữa An Vân Y và Ngô Kiến Phong không đủ vững chắc,
một khi kế hoạch thất bại, quan hệ đồng minh lập tức lung lay sụp đổ.
Những kẻ như thế thường xuyên lo nghĩ… liệu đối phương có bán đứng mình hay không?
Bị An Hoằng Hàn dạy dỗ như vậy, trong lòng Tịch Tích Chi xuất hiện một
suy đoán to gan, cắn nhẹ cánh môi đỏ thắm như trái anh đào, Tịch Tích
Chi hỏi: “Ý huynh là… không phải An Vân Y tới cứu người, mà là tới để
diệt khẩu?”
Chính vì sợ hãi bị bán đứng, nên trước khi đối phương nhận tội phải giết chết đối phương, nếu không chính nàng ta sẽ không có kết cục tốt.
“Cho nên không được tin vào bất luận kẻ nào.” An Hoằng Hàn đưa tay sờ sờ cái trán hài tử.
Tịch Tích Chi ghi tạc trong lòng mỗi câu nói của An Hoằng Hàn, tròng mắt long lanh đột nhiên nâng lên, nhìn chăm chú vào ánh mắt của An Hoằng
Hàn, “Đến ngươi cũng không thể tin tưởng sao?”
“Trẫm là một ngoại lệ.”
Bên này còn đang đối thoại, bên kia địa lao đã đánh nhau đến khí thế
ngất trời, binh khí va chạm phát ra âm thanh keng keng, trong đêm tối
yên tĩnh cực kỳ vang dội.
Người An Vân Y phái ra, võ công không hề tầm thường, rất nhanh đã giải quyết hơn phân nửa thị vệ địa lao.
Khoảng cách tuy xa nhưng điều này không làm trở ngại việc Tịch Tích Chi
quan sát tình hình, kéo kéo vạt áo An Hoằng Hàn, hỏi “Sao ngươi không ra ngoài hỗ trợ? Chẳng lẽ phải chờ An Vân Y cứu Ngô Kiến Phong thật ư?”
Nam tử này quá thận trọng, ván cờ đã giăng sẵn, chỉ chờ kẻ địch vào tròng.
“Như vậy cũng không phải là không được, dù sao Ngô Kiến Phong đã bị cắt lưỡi rồi.”
Tịch Tích Chi sững sờ, lúc này mới hiểu tại sao An Hoằng Hàn lại cắt lưỡi Ngô Kiến Phong, hơn nữa còn là tự thân động thủ.
“Bọn thị vệ này thật không dùng được.” An Hoằng Hàn nhíu mày, xem ra sau này, vấn đề phòng thủ địa lao cần phải chấn chỉnh lại, phải nghiêm mật
hơn mới được. Nếu không sau này thật sự có kẻ xông đến cướp phạm nhân
th́ quả là vô cùng đau đầu.
Không có để ý ánh mắt Tịch Tích Chi bắn tới, An Hoằng Hàn giơ tay làm động tác búng tay hai cái.
Động tác này của hắn, Tịch Tích Chi thấy qua mấy lần, là động tác điều động ảnh vệ.
Trong chốc lát, cách đó không xa thần
