không cần phải che giấu vẻ mặt
sốt ruột nữa: “Tiểu tổ tông, đã bảo ngài đừng nhìn, xem sắc mặt ngài bây giờ này… trắng bệch. Ngồi xuống trước đã, đợi lát nữa ăn chút gì đó
phỏng chừng sẽ tốt hơn thôi.”
“Cảm ơn tổng quản đại thúc đã quan tâm, ta không sao.”
Chờ thức ăn được đưa lên, Tịch Tích Chi mới phát hiện... Nàng đã xem nhẹ năng lực thừa nhận của mình. Nhìn một bàn thức ăn, lại nhớ đến cảnh
tượng trong nhà giam, Tịch Tích Chi cảm thấy bắt đầu buồn nôn rồi. Nắm
chặt chiếc đũa trong tay, không động đũa.
Đặc biệt là khi nhìn thấy đĩa thịt kho tàu kia, đôi mày thanh tú của
Tịch Tích Chi lại thêm nhăn lại. Một khối thịt lớn bị bỏng trước ngực
Ngô Kiến Phong lập tức xuất hiện ở trong đầu nàng.
Trong lòng Tịch Tích Chi oán hận mắng, quá ảnh hưởng đến khẩu vị rồi.
“Ăn chút măng đi.” Một đôi đũa bạc dừng lại trước mặt Tịch Tích Chi,
giữa nó kẹp một miếng măng trắng nõn. Tịch Tích Chi nhìn thấy màu sắc
sạch sẽ kia, cảm giác buồn nôn trong lòng đã giảm đi một nửa.
“Há môi.”
Tịch Tích Chi vô tri vô giác mở cánh môi ra, cho đến khi trong miệng
truyền đến mùi măng thơm ngát, mới phục hồi tinh thần. Măng mang theo độ nóng, tựa hồ ấm áp tận trong tim Tịch Tích Chi.
Cung nữ, thái giám xung quanh đều giật mình trừng lớn mắt, chẳng lẽ bệ
hạ không ngại chuyện xảy ra hai ngày trước sao? Vì sao lại sủng ái đứa
nhỏ này như vậy, chẳng những không giảm bớt, ngược lại còn tăng lên,
thậm chí còn gắp đồ ăn cho đối phương.
Nhai miếng măng vài cái rồi nuốt xuống,
Sau đó An Hoằng Hàn lại gắp chút rau xanh cho nàng, Tịch Tích Chi há mồm nuốt trọn.
Ngày thường Tịch Tích Chi thích ăn thịt nhất, nhưng hôm nay lại không ăn một miếng nào, ăn xong bữa cơm này, Tịch Tích Chi giật mình cảm thấy…
mình không còn là con chồn ăn thịt nữa rồi, mà là con thỏ gặm cỏ! Hơn
nữa còn thuộc loại thỏ đặc biệt ngoan ngoãn, bằng không vì sao An Hoằng
Hàn đút cho nàng cái gì, nàng đều thuận theo ăn toàn bộ? Ngay cả món rau cần nàng ghét nhất cũng ăn hai miếng.
Khẩu vị Tịch Tích Chi không lớn, mới ăn một lát, bụng nhỏ đã trướng
phình rồi. Nửa nằm ở trên ghế, hai cái chân thẳng tắp buông thõng dưới
đất, đôi tay vuốt ve bụng nhỏ của mình, một bộ dạng thỏa mãn sau khi ăn
uống no đủ.
Cảnh tượng này khiến An Hoằng Hàn nhớ lại trước kia, con chồn nhỏ mũm
mĩm sau khi ăn no cũng thích lấy tư thế này nằm ở trên đùi hắn.
Phục vụ Tịch Tích Chi ăn xong, An Hoằng Hàn mới bắt đầu gắp thức ăn cho mình.
Sau đó hai người nằm trên long sàng ngủ trưa một lát.
Xét thấy bãi công ba ngày, tấu chương đã chồng chất thành núi. Cuối cùng An Hoằng Hàn cũng bắt tay xử lý tấu chương, nhưng khi thấy tấu chương
trình lên đều nói về chuyện hoang đường của Đoạn Vũ Phi và Tịch Tích Chi đêm đó. An Hoằng Hàn vốn đã căm hận chuyện này, khi xử lý chính sự lại
càng không che dấu, phàm là tấu chương nói về sự kiện kia, hắn chỉ liếc
một cái, rồi trực tiếp ném vào thùng gỗ bên cạnh án thư.
Mí mắt Lâm Ân không ngừng nhảy, thầm nhủ, chờ lát nữa thái giám đến thu
thập đồ bỏ đi, ông cũng hiểu được tại sao bọn họ lại bận rộn thế rồi.
Màn đêm dần buông xuống, bầu trời bên ngoài đã chuyển tối.
An Hoằng Hàn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, đáy mắt chợt lóe lên tinh quang
người ta không thể nắm bắt được, trò vui tối nay sắp sửa mở màn rồi.
Phê duyệt trọn một buổi chiều, cuối cùng An Hoằng Hàn cũng đọc xong bảy
bảy tám tám cái tấu chương. Nhớ tới ba ngày nay chưa vào triều sớm, nhất định ngày mai không thể không đi.
Để tấu chương sang ở một bên, An Hoằng Hàn đứng lên, nói: “Bên địa lao có phát sinh chuyện gì không?”
Lâm Ân nghi hoặc chớp chớp mắt, trong lòng buồn bực, địa lao có thể phát sinh chuyện gì?! Hơn nữa thị vệ trông coi địa lao người nào không phải
là tinh anh trong tinh anh.
“Hồi bệ hạ, ngài có thể an tâm, đại lao thủ vệ sâm nghiêm, cho dù Ngô Kiến Phong muốn chạy trốn cũng không dễ.”
“Trẫm muốn tự mình đi nhìn xem xét một chút.” Đại khái phát hiện mình
hỏi nhầm người, An Hoằng Hàn bèn cất bước, lần này cũng không so đo Lâm
Ân đoán sai tâm tư của hắn.
Tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, Tịch Tích Chi vẫn buồn bực ở trong Bàn Long
điện. Vừa nhìn thấy An Hoằng Hàn muốn đi ra ngoài lập tức chạy tới đi
theo phía sau hắn, giống như cái đuôi nhỏ.
“Không phải xế chiều đã đi đại lao rồi ư? Sao bây giờ lại muốn đi nữa?”
Bước chân của An Hoằng Hàn khá lớn, Tịch Tích Chi phải chạy mới có thể
bắt kịp bước chân hắn.
Vẻ mặt An Hoằng Hàn vẫn không chút thay đổi, nhưng trong mắt lại hiện nét tàn nhẫn: “Có trò hay để xem.”
Dám khi dễ người của hắn, sao hắn có thể tha thứ cho đối phương?
Vừa nghe đến có kịch vui để xem, ánh mắt Tịch Tích Chi đầy vẻ tò mò, cộng thêm hưng phấn đi theo sau An Hoằng Hàn.
Nhưng vừa đến bên ngoài địa lao, Tịch Tích Chi liền thất vọng nhìn quanh hồi lâu, không có bất kỳ động tĩnh gì! Im lặng, ngoại trừ tiếng gió gào thét, còn lại toàn bộ đều bình thường.
“Còn chưa có mở màn, gấp cái gì?” An Hoằng Hàn kéo Tịch Tích Chi đi đến rừng cây nhỏ bên cạnh, ẩn núp.
Có bóng đêm che dấu, rất nhanh bóng dáng An Hoằng Hàn và Tịch Tích Chi
đều nhập vào tron
