Old school Swatch Watches
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214825

Bình chọn: 8.00/10/1482 lượt.

ón tay mang theo vết chai mỏng xoa nhẹ trên người Tịch Tích Chi, toàn

bộ trong đại điện đều tràn ngập mùi thuốc. Tịch Tích Chi cảm thấy sặc

mũi, nhịn không được hắc hơi một cái, đột nhiên bụng cũng không chịu

thua kém kêu lên hai tiếng. Sau khi bị Ngô Kiến Phong bắt đi, Tịch Tích

Chi vẫn chưa ăn uống gì. Lúc ở chỗ nguy hiểm, Tịch Tích Chi vẫn không

cảm thấy đói, hôm nay khi biết mình an toàn, cảm giác đói liền xuất

hiện.

"Lâm Ân, phân phó người đi chuẩn bị thức ăn." An Hoằng Hàn gọi ra bên ngoài một tiếng.

Tịch Tích Chi bất giác đỏ mặt.

Lúc An Hoằng Hàn giúp nàng bôi thuốc, luôn điều chỉnh nặng nhẹ rất tốt,

làm cho Tịch Tích Chi nhịn không được hưởng thụ nhắm mắt lại. Trong lòng lại suy nghĩ trái ngược nhau, cái này không được cái kia không được!

Làm sao mỗi lần An Hoằng Hàn xoa xoa bóp bóp cho nàng, nàng lại nghĩ

động tác kia trở thành mát xa chứ? Nhưng mà.......Thật sự rất thoải mái.

Ngay lúc Tịch Tích Chi kìm lòng không được muốn nhắm mắt lại, nàng chợt

nhớ đến sự việc lúc sáng sớm, ấp úng hỏi: "Ngươi sẽ không hứa hôn cho ta với Đoàn Vũ Phi chứ?"

Nàng biết ở cổ đại, trinh tiết của người con gái cực kỳ quan trọng.

Thông thường dưới tình huống này, trừ bỏ việc Tịch Tích Chi chỉ có thể

gả cho Ðoàn Vũ Phi ra, thì không có con đường nào khác để đi.

Tịch Tích Chi không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc đến chuyện

này, ánh mắt của An Hoằng Hàn lập tức thay đổi, xoa thật mạnh vào vết

thương của Tịch Tích Chi "Hắn nghĩ tốt lắm."

Hắn còn không nỡ mở miệng với đứa nhỏ này, muốn hắn chắp tay dâng đứa

nhỏ này cho người khác, đây không phải là nói chuyện viển vong sao?

Tịch Tích Chi lập tức thở dài một hơi, Đoàn Vũ Phi quả thật là tuấn tú

bất phàm, cũng có quyền thế, nhưng mà chọn người này làm bạn trăm năm,

sẽ không có khả năng. Trước tiên không nói Tịch Tích Chi không có ý định gả cho ai, cho dù có thật sự phải lập gia đình, nàng cũng không muốn gả cho một nam nhân xinh đẹp hơn mình. Nếu không mỗi ngày phải đối mặt với gương mặt hoa thường nguyệt thẹn, nàng không phài là tự tìm đau khổ

sao? Sớm muộn cũng sẽ chết vì tự ti.

"Hay là, ngươi đã nhìn trúng Đoàn Vũ Phi? Muốn cầu xin trẫm hứa hôn

ngươi cho hắn." Giọng điệu của An Hoằng Hàn ngày càng lạnh như băng.

Tịch Tích Chi cảm thấy da đầu lạnh run: "Đừng, ngươi ngàn vạn lần đừng

làm như vậy." Sau đó nhỏ giọng nói một câu gả cho Đoàn Vũ Phi, còn không bằng gả cho ngươi.

Tự cho rằng âm lượng đã nhỏ, tuyệt đối An Hoằng Hàn sẽ không nghe được,

nhưng người nam nhân sau lưng này bởi vì câu này mà toàn thân cứng đờ,

khóe miệng chậm rãi nhếch lên một đường cong nhỏ. Động tác bôi thuốc cho Tịch Tích Chi càng trở nên dịu dàng hơn, đến cuối cùng thậm chí biến

thành nhẹ nhàng vuốt ve.

"Ngươi.... ........ngươi không nghi ngờ trinh tiết của ta sao?" Lúc ấy

ánh mắt của đám đại thần xung quanh như thế, Tịch Tích Chi càng thấy rõ. Cho dù là ai trông thấy một màn kia, đều sẽ suy nghĩ lung tung, An

Hoằng Hàn lại không để ý sao?

"Trinh tiết?" An Hoàng Hàn như nghĩ đến cái gì, độ cong trên khóe miệng

ngày càng lớn, chỉ tiếc là Tịch Tích Chi đang đưa lưng về phía hắn, nên

hoàn toàn không nhìn thấy.

Ngón tay An Hoằng Hàn tiếp tục véo nhẹ xuống đùi Tịch Tích Chi: "Vẫn còn là đứa nhỏ chưa trưởng thành, có cái gì mà trinh tiết chứ?"

Ánh mắt Tịch Tích Chi quét qua đùi vài lần, dường như đang nhắc nhở nàng, hắn đang nhìn cả người lõa lồ của nàng.

Bị ánh mắt đối phương trực tiếp dọa sợ hãi, Tịch Tích Chi đứng lên dùng

tốc độ nhanh nhất rời xa An Hoằng Hàn. Chết tiệt! Đây coi là trêu ghẹo

sao? Là đùa giỡn sao? Bên đùi còn lưu lại hơi nóng của ngón tay An Hoằng Hàn vừa vuốt ve, khiến cho gương mặt nhỏ nhắn của Tịch Tích Chi đỏ bừng như trứng gà luộc.

"Còn chưa bôi thuốc xong đâu, đến đây." An Hoằng Hàn nhỏ giọng cười hai

tiếng, tâm t́ình tức giận vừa rồi đã bị quét sạch sau khi nhìn thấy vẻ

mặt đáng yêu của Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi thở hổn hển hừ hai tiếng, cuối cùng vẫn đi đến, nằm ở trên đùi An Hoằng Hàn, để cho đối phương bôi thuốc cho nàng.

Lúc An Hoằng Hàn bôi thuốc thường rất cẩn thận và dịu dàng, chờ sau khi

thuốc đã thấm vào từng chỗ mới có thể tiếp tục thoa đến chỗ khác.

Chờ sau khi An Hoằng Hàn xử lý vết thương trên người Tịch Tích Chi xong, thời gian cũng đã đến giữa trưa, đúng lúc đồ ăn sáng và đồ ăn trưa giải quyết cùng một chỗ.

Không biết có phải chính mình quá mức mẫn cảm hay không mà Tịch Tích Chi cảm thấy ánh mắt của đám cung nữ, thái giám xung quanh nhìn nàng trở

nên khác thường, đều tràn đầy cảm giác quái dị. Lúc này chỉ mới trải qua một khoảng thời gian ngắn, chẳng lẽ trong hoàng cung đã biết chuyện xảy ra vào lúc sáng sớm?

Thật ra Tịch Tích Chi đã đoán sai, không chỉ người trong cung đều biết,

mà ngay cả người ngoài cung cũng biết ngọn nguồn chuyện này.

Đủ loại ánh mắt quái dị chỉa vào khiến Tịch Tích Chi ăn cơm cảm thấy vô vị tẻ nhạt, khó mà nuốt xuống.

Vốn nghĩ rằng sau khi An Hoằng Hàn dùng xong bữa trưa với nàng thì nhất

định sẽ đi xử lý chính sự, nhưng không ngờ An Hoằng Hàn vẫn ở bên cạnh

nàng. Nhìn thấy