XtGem Forum catalog
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214505

Bình chọn: 9.5.00/10/1450 lượt.

ch Chi. Cảm xúc trong mắt bất đồng, nhưng Tịch

Tích Chi đều nhận ra địch ý trong đó.

Trong tâm thầm hỏi nàng đã chọc phải ai ư? Tại sao bao chuyện phiền toái đều dây vào người, huống chi nàng còn là là người bị hại nữa chứ! Không nói đến chuyện trong sạch của nàng bị một câu ‘Phụ trách’ của Đoạn Vũ

Phi vấy bẩn! Mỗi ngày còn phải chịu đủ dày vò khi ở cạnh An Hoằng Hàn.

Hôm nay bước ra khỏi Bàn Long điện còn phải chịu ðủ loại ánh mắt của

ngýời ngoài.

Càng nghĩ càng giận, Tịch Tích Chi chỉ hận trên mặt đất không có cái hang nào để chui vào, chặn những ánh mắt đó lại.

“Rảnh rỗi không có việc gì làm sao? Còn chưa cút về làm việc của các

ngươi!” An Hoằng Hàn lạnh lùng quét chung quanh một vòng, đối với hành

động chạy tới vây xem của đám đại thần, hắn cực kì khó chịu.

Từ khi phát sinh chuyện lúc nãy, có rất nhiều đại thần muốn thương thảo

với An Hoằng Hàn nên xử lý hậu quả thế nào. Hôm nay thật vất vả mới thấy bệ hạ xuất hiện, lại khiếp đảm trước khí thế đối phương, đành kinh sợ

mà về.

Tịch Tích Chi hoàn toàn đắm chìm trong ánh mắt quái dị đó, chưa phục hồi tinh thần lại.

Mãi đến khi An Hoằng Hàn lắc lắc thân thể nàng, Tịch Tích Chi mới hỏi: “Vậy phải đến địa lao sao?”

“Ngươi nói đi?” Rõ ràng đám đại thần kia đã không thể nhẫn nại được nữa, việc này cứ kéo dài, sớm muộn cũng phải giải quyết. Nếu đã bắt được Ngô Kiến Phong, có thể giải đáp được rất nhiều nghi vấn trong lòng hắn. Chí ít… phải bắt được đồng bọn của hắn lại. Vô luận là ai dám tổn thương

đến một cọng tóc của Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn sẽ đòi lại gấp mười

lần.

Tịch Tích Chi đi cùng An Hoằng Hàn tới địa lao, đây không phải lần đầu

nàng tới đây, nhưng lần nào cũng cảm thấy ác cảm. Hành lang tối om không hề có một tia sáng mặt trời, soi rõ lối đi phía trước là ánh sáng từ

những ngọn đèn. Nếu Tịch Tích Chi bị nhốt ở đây một ngày một đêm, xem

chừng nàng nhất định không chịu nổi. Dù sao không nhìn thấy ánh mặt

trời, người ta sẽ cảm thấy cuộc sống ảm đạm không ánh sáng.

Ngô Kiến Phong bị Ngự Lâm quân kéo tới tận cùng địa lao, kẻ bị giam giữ trong này đều là tội phạm trọng điểm.

Hai Ngự Lâm quân kéo cánh tay Ngô Kiến Phong, cố định tứ chi của hắn vào giá gỗ.

Tịch Tích Chi vừa nhìn sang góc bên phải, nuốt nước miếng, nơi đó bày đủ các loại hình cụ. Tịch Tích Chi có thể phân biệt vài cái trong đó,

người đời quen thuộc nhất là ‘Tạt chỉ’, hình cụ chuyên dùng để kẹp ngón

tay. Đều nói tay đứt ruột xót, Tịch Tích Chi vừa nghĩ tới loại cảm thụ

này, lập tức sợ đến mức thu hồi ánh mắt.

“Hắt nước để hắn tỉnh.” An Hoằng Hàn đứng cách Ngô Kiến Phong hai thước.

Ngự Lâm quân lập tức mang hai thùng nước lạnh từ bên ngoài vào.

Khí trời đã vào thu từ lâu, lúc này hắt nước lên người đặc biệt rét

buốt. Hơn nữa thân thể Ngô Kiến Phong vốn đã có thương tích, đổ nước

lạnh xuống, hắn đau đến giật mình choàng tỉnh, thở hổn hển mấy hơi, từ

từ ngẩng đầu lên.

“Lui hết ra ngoài, không có lệnh của trẫm, bất luận kẻ nào cũng không

được phép bước vào.” An Hoằng Hàn duỗi một ngón tay, chỉ ra cửa ngục.

Ngự Lâm quân biết lần này bệ hạ định tự mình ra trận, nào dám ở trong lâu thêm?

Lâm Ân lo Tịch Tích Chi còn nhỏ sẽ không chịu nổi, do dự một hồi, ngoắc

Tịch Tích Chi, nhỏ giọng nói, không muốn khiến cho An Hoằng Hàn chú ý,

“Tiểu tổ tông, thất thần trong này làm gì? Kế tiếp không nên xem, sau

khi trở về nô tài dặn dò ngự thiện phòng làm điểm tâm cho ngài, thế

nào?”

Nghe như dỗ em bé, Tịch Tích Chi tươi cười.

“Tổng quản đại thúc, ta muốn ở lại.”

Dù sao chuyện này là do nàng gây ra, không thể giao toàn bộ trách nhiệm cho An Hoằng Hàn, còn mình lại trốn đi?

Lâm Ân vừa nghe thì nóng nảy, thầm nói, ông sống hơn nữa đời người, thấy thủ đoạn của bệ hạ cũng mấy ngày không yên giấc, càng chưa nói đến

chuyện Tịch Tích Chi mới chỉ tám, chín tuổi, sao mà chịu được nỗi sợ hãi như vậy.

“Để nàng ở lại đây. Lâm Ân, sao ngươi còn không lui ra ngoài?” An Hoằng Hàn xoay người về phía Lâm Ân, đưa tay kéo Tịch Tích Chi, để nàng đứng

bên cạnh mình.

Lâm Ân vừa nhìn đã không vui, tâm lo lắng, cẩn thận bước từng bước ra

khỏi phòng giam. Lúc đi ra, còn vì người ở bên trong mà đóng cửa lại.

Bên kia Ngô Kiến Phong đã từ từ tỉnh lại, thấy hoàn cảnh bản thân, hắn

cười thê thảm. Y phục ướt sũng treo trên người, tuy rằng trong phòng

giam không có gió, nhưng cũng đủ khiến hắn lạnh đến phát run.

Hắn nâng mắt, nhìn thấy Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn đứng trước mặt.

Tiếng cười ha ha quanh quẩn khắp phòng giam, “Ta đã suy nghĩ hai ngày…

Rốt cục đã thông suốt một việc! Vì sao mỗi lần đứa bé này xuất hiện, vân chồn lại biến mất một cách kì lạ! Thêm nữa khi vân chồn trở về, đứa bé

này lại biến mất không thấy bóng dáng đâu! Màu tóc màu bạc, cặp mắt màu

lam, giữa trán có chấm đỏ, hết thảy đều tương tự!”

“Yêu quái! Ngươi chính là một con yêu quái!” Ngô Kiến Phong điên cuồng

gào to về phía Tịch Tích Chi, như bị kích thích, “Vân chồn chính là

ngươi, đúng không? Có đúng hay không! Bằng không tại sao bệ hạ lại sủng

ái ngươi như thế, nâng niu trong lòng bàn tay không quan tâm không