lấy đi, cả thân thể bị xích lõa của Đoàn Vũ Phi bị lộ hết ra ngoài.
Bởi vì vừa mới tỉnh không lâu, Đoàn Vũ Phi còn chưa rõ tình hình. Cho
đến khi trên người chợt lạnh, mới bắt đầu quan sát tình cảnh của bản
thân. Xoa xoa trí nhờ mờ mịt, Đoàn Vũ Phi rất bình tĩnh nhặt áo trong
của mình trên mặt đất lên, từ từ mặc vào, đồng thời cũng tự hỏi tóm lại
đã xảy ra chyện gì. Trong đầu mơ mơ màng màng nhớ lại, người cuối cùng
nhìn thấy trước khi hôn mê chính là An Vân Y. Khi đó, An Vân Y mời rượu
hắn, hắn cũng không suy nghĩ nhiều, uống một hơi cạn sạch, sau đó liền
không còn tri giác.
Mình thế mà lại bị một nữ nhân tính toán.
Đây là kết luận cuối cùng mà Đoàn Vũ Phi đưa ra.
Nhìn Đoàn Vũ Phi đã mặc quần áo chỉnh tề, một màn này khiến cho An Hoằng Hàn dẫn đến nhiều suy đoán, trong lòng không nắm bắt được rốt cuộc
người này có rõ ràng về chuyện tối ngày hôm qua không. Ít nhất nếu trong tình huống hắn không biết tình hình, lúc này chẳng lẽ hắn không nên
kích động sao? Có thể bình tĩnh mặc y phục như vậy, rốt cuộc là chuyện
gì?
Tịch Tích Chi bị quấn trong chăn bông, chỉ lộ đầu ra. Cũng giống như An
Hoằng Hàn, nàng cũng cảm thấy Đoàn Vũ Phi quá mức tỉnh táo! Thậm chí có
ảo giác,khiến cho nàng hoài nghi trong âm mưu này, Đoàn Vũ Phi cũng là
đồng lõa!
“Đoàn hoàng tử, chẳng lẽ ngươi không giải thích cho trẫm chuyện gì đã xảy ra sao?”
Tay Đoàn Vũ Phi đang sửa sang vạt áo dừng lại, căn cứ vào sự tình trước
mắt, đã đoán được tình huống của mình. Giả như hắn đoán không sai, mình
đã bị người khác chơi xỏ một vố rồi, mà người đó chính là người mà hắn
vẫn ‘tâm tâm niệm niệm’ muốn cưới Thập tứ công chúa.
Nhìn Tịch Tích Chi đang được An Hoằng Hàn ôm vào trong ngực vài lần, đột nhiên, Đoàn Vũ Phi thay đổi kế hoạch dự định. Dù sao cũng đều là đón
dâu, thay vì cưới một nữ nhân quỷ kế đa đoan về, còn không bằng đưa cô
bé này về. Ít nhất cưới nha đầu trong veo như nước này, không cần đề
phòng ngươi mỗi ngày, sợ nàng gây bất lợi cho mình.
Huống chi… So với An Vân Y, dường như cô bé này được An Hoằng Hàn rất sủng ái. Dĩ nhiên, đây cũng là nguyên nhân trọng yếu nhất.
Như vậy, tương tế tựu kế.
“Sự thật như bệ hạ thấy, bản điện hạ không có gì để giải thích, nhưng
xin bệ hạ tin tưởng, nhất định bản điện hạ sẽ phụ trách đến cùng.” Vẻ
mặt thành khẩn của Đoàn Vũ Phi nhìn thấy An Hoằng Hàn, ý đồ dùng ‘thật
lòng’ đả động hắn.
Bộ dáng này trái lại không có gì khác lúc hắn theo đuổi An Vân Y.
Trong phút chốc, An Hoằng Hàn sửng sốt không ngừng, ngay cả Tịch Tích
Chi cũng ngây ngốc nhìn hắn. Còn đám đại thần, càng giống như nuốt phải
ruồi bọ, không dám tin trừng lớn mắt.
Mặt trời đã hiện lên trên bầu trời, mà giờ phút này, đám đại thần lại cảm thấy trong phòng tràn ngập khí lạnh.
Con ngươi An Hoằng Hàn lạnh lẽo bức người nhìn Đoàn Vũ Phi, cặp mắt sắc
bén từ từ nheo lại, “Đoàn hoàng tử, ngươi biết ngươi đang nói gì ở đây
không?!”
Mỗi người nghe thấy đều hiểu ý cảnh cáo trong lời nói này, rất nhiều
người nhát gan sợ tới mức hai chân như nhũn ra, không ngừng run run.
Mặc dù bệ hạ vẫn là bộ dạng lạnh như băng, nhưng ai cũng hiểu bệ hạ đang nổi nóng.
Đổi thành người bình thường, không chừng lúc An Hoằng Hàn nói ra những
lời này, đã sợ đến mức mông chảy nước tiểu. Nhưng rất rõ ràng, Đoàn Vũ
Phi không phải là người bình thường.
“Bẩm bệ hạ, bản điện hạ biết ý nghĩa lời này. Nhưng nếu bản điện hạ làm
chyện này sẽ không sợ thừa nhận, huống chi việc này liên quan đến trong
sạch của Tịch cô nương, bản điện hạ sao dám coi nhẹ.”
Tịch Tích Chi phát run, hận không thể chạy tới cắt cổ Đoàn Vũ Phi, cùng
hắn đồng quy vu tận! Tình trạng thân thể của nàng, chính nàng lại có thể không biết sao? Nhưng nếu thật sự đã bị gì kia rồi, phía dưới nhất định sẽ bị thương, mà nàng cũng chỉ là tứ chi đau nhức vô lực, cho nên nàng
khẳng định tối hôm qua chưa xảy ra chuyện gì.
Đoàn Vũ Phi nói ra lời này, rõ ràng chính là hủy hoại trong sạch của nàng, hủy danh dự của nàng.
Cảm nhận được ánh mắt khác thường của các đại thần, cả khuôn mặt Tịch
Tích Chi giận đến đỏ bừng, cùng An Hoằng Hàn một lớn một nhỏ nhìn chằm
chằm Đoàn Vũ Phi không rời. An Hoằng Hàn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống Đoàn Vũ Phi đang đứng trước mặt.
Tuy Đoàn Vũ Phi chứng kiến nhiều cảnh đời, cũng bị ánh mắt An Hoằng Hàn
ảnh hưởng đến. Nếu không phải đang có rất nhiều đại thần đứng ở đây,
không chừng hắn thật sự cho rằng An Hoằng Hàn sẽ không để ý tới mà muốn
mạng của hắn.
"Ý của Đoạn hoàng tử là, muốn cướp người từ trong tay trẫm?" An Hoằng
Hàn lập tức ôm lấy Tịch Tích Chi, bước hai bước về phía Đoạn Vũ Phi, một cỗ áp bức mạnh mẽ nhanh chóng tràn ngập giữa hai người: "Như vậy trẫm
và tiểu hài tử kia không chỉ ngủ chung với nhau một đêm, có phải trẫm
nên chịu trách nhiệm với nàng ấy, nạp nàng làm phi, lấy nàng làm hậu?"
Lời An Hoằng Hàn vừa nói ra, làm tất cả mọi người mở to hai mắt như
chuông đồng lớn, tất cả đại thần đều khẩn trương chảy mồ hôi lạnh, nâng
tay không ngừng lau mồ hôi.
Đoàn Vũ Phi lập tức á khẩu không trả lời đ
