ược.
Đoán không ra trong lòng An Hoằng Hàn đang suy nghĩ cái gì? Chẳng lẽ bệ hạ thật sự đang động tình với một tiểu oa nhi sao?
Ánh mắt dần dần chuyển sang người An Hoằng Hàn, đối mặt với lời nói mạnh mẽ của An Hoằng Hàn, trong lòng Đoàn Vũ Phi cảm thấy không yên. Trước
đây cứ tưởng An Hoằng Hàn nuông chiều đứa bé này, không thể nghi ngờ là
trưởng bối cưng chiều vãn bối, mà bây giờ hắn lại không chắc chắn rốt
cuộc là vì chuyện gì.
Nếu thật là loại tình cảm nam nữ.... ....
Chẳng phải hắn và An Hoằng Hàn sẽ trở thành tình địch sao? Tình địch gặp nhau, hết sức đỏ mắt. Mà nhìn ánh mắt của An Hoằng Hàn, thật sự là có
chuyện như vậy. Hiện tại Đoàn Vũ Phi hơi hối hận khi nãy đã nói ra như
vậy.
Tịch Tích Chi vẫn còn trong khiếp sợ, một màn trần trụi trên giýờng kia
ðã làm cho hoảng sợ, hôm nay lại bị lời nói của An Hoằng Hàn làm cho
chấn kinh! Mặt đỏ đến cổ, cũng không biết là đỏ do tức giận hay là do
xấu hổ. Dù sao ở trong đầu đều quanh quẩn câu nói "Từ nay về sau không
dám nhìn mặt người khác!"
"Theo trẫm thấy, đầu óc của Đoàn hoàng tử vẫn còn chưa tỉnh táo, cần phải yên tĩnh một mình, các vị đại thần nên trở về đi."
Từ sau khi Đoàn Vũ Phi đến Phong Trạch Quốc, đây là lần đầu tiên nghe An Hoằng Hàn nói chuyện không khách khí như vậy.
Mặc dù trước đây bệ hạ là người lạnh lùng như băng, nhưng sau khi sống
chung với hắn, đều rất có lễ tiết. Chỉ sợ là hiện tại đang tức giận
không chịu nổi, mới có thể mở miệng mắng hắn như vậy.
Nhưng dưới tình cảnh này, Đoàn Vũ Phi không có gan chống lại An Hoằng Hàn.
Các đại thần đều rất muốn tham gia náo nhiệt, nhưng vừa nhìn thấy ánh
mắt đầy lửa giận của An Hoằng Hàn đuổi tới, lập tức từ bỏ ý niệm trong
đầu. Cho dù muốn xem náo nhiệt, cũng phải tự cân nhắc xem có mạng hay
không? Một đám đại thần ảo não lui ra ngoài, biến mất trước mặt An Hoằng Hàn.
"Tiếp tục tìm kiếm Ngô Kiến Phong, trẫm cho các ngươi thời gian là ba
ngày." Không quên đầu sỏ gây nên tất cả mọi chuyện, An Hoằng Hàn quấn
Tịch Tích Chi thành cái kén, cất bước ra khỏi cửa, đi về phía điện Bàn
Long.
Cả một đêm hôm qua hắn rất lo lắng sợ hãi, lo sợ Tịch Tích Chi sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Lại không nghĩ rằng Ngô Kiến Phong dám tự mình đến đây đùa giỡn hắn như vậy, nhưng quả thật làm hắn tức điên lên. Khi hắn
nhìn thấy Tịch Tích Chi không một mảnh vải che thân nằm sấp trên người
Đoàn Vũ Phi, hắn hận khiến cả người Đoàn Vũ Phi tan thành vạn mảnh, hận
không thể móc mắt đám hạ thần kia xuống.
Cảm nhận được người bên cạnh phát ra hơi thở lạnh lẽo, Tịch Tích Chi rụt cổ lại, hận không thể nhét cái đầu nhỏ vào chăn bông.
Trong lòng nhớ kỹ việc này, sớm muộn gì cũng tìm Ngô Kiến Phong đòi lại.
Bước vào điện Bàn Long, An Hoằng Hàn cho cung nữ, thái giám bên người lui ra ngoài, phân phó người đóng cửa lại.
Nghe âm thanh của cửa điện nặng nè đóng lại. Trái tim nhỏ của Tịch Tích
Chi sợ tới mức điên cuồng đập loạn, hôm nay sợ nhất chính là ở cùng một
chỗ với An Hoằng Hàn, nàng cũng không quên ánh mắt của An Hoằng Hàn như
muốn ăn thịt người.
"Biết sợ? Vậy ngươi còn dám gây họa khắp nơi? Trẫm đã nói với ngươi bao
nhiêu lần rồi, không chắc chắn chuyện gì thì trước tiên hỏi ý trẫm, trẫm sẽ thay ngươi xử lý." Ném Tịch Tích Chi lên giường, động tác này rất
thô lỗ.
Trong chớp mắt, khi Tịch Tích Chi đụng vào chiếc giường kia, không cẩn
thận làm cho cùi chỏ cũng bị đụng vào. Ngoài ra trên người vốn có những
dấu vết bầm tím, bị va chạm như vậy, khiến nàng đau đến nhe răng trợn
mắt.
Nhìn thấy Tịch Tích Chi nhíu mày, An Hoằng Hàn hơi mềm lòng, nhưng chỉ
trong chốc lát, đáy mắt thay đổi một mảnh lạnh như băng. Đứa nhỏ này,
nên giáo huấn nàng một chút, nếu không nàng cũng không biết cái gì gọi
là "an phận."
"Ta thấy huynh bị đám công chúa kia vây quanh, cho nên không gọi huynh." Hơn nữa lúc đó đâu có nghĩ nhiều như vậy? Nếu không đuổi theo, Ngô Kiến Phong bỏ trốn cũng không thấy bóng dáng đâu. Trong Lưu Vân điện có rất
nhiều người, nàng mới mở miệng, ước chừng mọi người trong phạm vi một
vòng xung quanh đều hiểu rõ.
Sắc mặt An Hoằng Hàn khẽ dịu đi, nhưng tức giận trong lòng vẫn không tiêu tán.
Nhìn thấy Tịch Tích Chi không ngừng xoa cùi chỏ, An Hoằng Hàn bước vài
bước đến gần, ngồi bên cạnh mép giường, đưa tay kéo Tịch Tích Chi từ
trong chăn ra, để nàng nằm trong lòng mình. Vừa nhìn không biết, sau khi nhìn kỹ, An Hoằng Hàn bắt đầu thấy đau lòng. Ở trên người Tịch Tích
Chi, trên cùi chỏ hiện lên một đốm tím xanh, mà ngay cả những chỗ khác
cũng đều có vết bầm tím.
"Ngô Kiến Phong chết tiệt, sớm muộn gì trẫm cũng sẽ lột da hắn, treo ở
cửa cung." An Hoằng Hàn đứng lên đi đến tủ treo quần áo lấy một bình
thuốc.
Bình thuốc này là do lúc Từ lão đầu còn ở trong hoàng cung, bào chế
riêng cho Tịch Tích Chi, lúc ấy chính là sợ sau này Tịch Tích Chi gây
họa, đi đến đâu lại mang một thân đầy thương tích trở về.
Nhưng suy nghĩ của Tịch Tích Chi đã bay theo câu nói kia của An Hoằng
Hàn, nghĩ đến cảnh tưởng da người nhăn nheo tung bay trước gió, sợ tới
mức trên trán chảy đầy mồ hôi lạnh.
Ng
