Teya Salat
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215085

Bình chọn: 10.00/10/1508 lượt.

Y, hắn đã thấy An Vân Y cùng với Vũ Phi đi ra khỏi Lưu Vân điện.

An Vân Y chống lại cặp mắt sắc bén của hoàng huynh, có phần chột dạ, cố

gắng để biểu tình của mình nhìn qua vẫn bình thường, “Bẩm hoàng huynh,

vừa rồi Y nhi cùng Đoàn hoàng tử đi tới đình nhỏ uống rượu. Có vẻ đêm

nay hắn có việc cao hứng nên uống nhiều, say đó bị say. Y nhi nhìn hắn

đi đường không vững vì thế đã phái người đưa hắn về tẩm cung.”

Trong lòng An Vân Y sợ hoàng huynh nhìn ra sơ hở, bàn tay nắm chặt tay áo, nhưng trên mặt không có vẻ căng thẳng.

Sau một lúc, An Hoằng Hàn gật đầu với nàng, cất bước rời khỏi.

An Vân Y thở phào, tay nhỏ cũng dần dần buông ra.

Nàng vốn tưởng rằng mình ngụy trang không chê vào đâu được lại rơi vào mắt Đông Phương Vưu Dục.

Đông Phương Vưu Dục suy nghĩ một chút nhìn nàng, cảm thấy việc đêm nay không tránh khỏi quan hệ với Thập tứ công chúa.

Dường như ánh mắt hắn quá mức mãnh liệt, An Vân Y nghiêng người sang đối mặt với hắn, “Trên mặt ta có gì không? Vì sao Thái tử điện hạ lại nhìn Y nhi như vậy?”

“Không có.” Đông Phương Vưu Dục mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa, “Đêm nay bận

rộn, bản điện vẫn nên về tẩm cung nghỉ ngơi, không để bệ hạ thêm phiền

toái. Thập tứ công chúa cũng nên trở về sớm, đêm nay sẽ không yên ổn.”

Nói xong, Đông Phương Vưu Dục đi qua nàng ta, mang theo mấy người thị vệ theo.

Hoàng cũng có diện tích rất lớn, cũng không phải tùy tiện lật lên có thể tra xét xong. Dù phái đi một lượng người lớn, điều tra suốt một đêm

cũng chỉ tra xong tám phần. Mà còn lại hai cung điện, không phải là Quý

phi thì cung là Hoàng thái tử tới Phong Trạch làm khách. Muốn tra cung

điện của nhóm người này còn khó hơn tám phần kia.

Những người này đều có thân phận và địa vị cao nhất, nếu hơi có chút đắc tội với họ thì đám thái giám, cung nữ đừng mong đặt chân trong hoàng

cung.

Trong ngự thư phòng.

“Bệ hạ, cả đêm người đã không chợp mắt, hay là đi ngủ trước đi?” Lâm Ân

bận rộn cả đêm, không ngừng chỉ huy bọn thái giám phân tán đi tìm các

nơi. Trời hửng sáng, ông liền chạy về ngự thư phòng, định hầu hạ An

Hoằng Hàn thay quần áo rửa mặt dùng bữa. Cả đêm này ông đã chạy xong một phần tư hoàng cung, hiện giờ duỗi chân đều cảm thấy đau không chịu nổi.

“Không phải ngươi cũng không chợp mắt đó sao?” Trong mắt vẫn lạnh lùng, cũng không vì một đêm không ngủ mà mệt mỏi, An Hoằng Hàn đều muốn biết

dụng ý của Ngô Kiến Phong cướp đi Tịch Tích Chi, cùng với nơi bọn họ lẩn trốn.

Hắn biết từ khi Ngô Kiến Phong bị giáng cấp vẫn không cam lòng, rất muốn tìm cơ hội trả thù. Chỉ là không nghĩ tới hắn lại chọn cơ hội như vậy,

thậm chí lại đổ lửa giận lên người Tịch Tích Chi, không thể không nói

hắn đã đụng phải vảy ngược của An Hoằng Hàn.

Vật nhỏ mà ngay cả mình cũng không nỡ đánh không nỡ mắng, thậm chí lại

còn có người dám có chủ ý đánh lên nàng, chỉ có thể nói Ngô Kiến Phong

chán sống.

“Nô tài làm sao có thể so sánh với bệ hạ. Bệ hạ, lát nữa người còn phải

vào triều sớm đó.” Tối hôm qua An Hoằng Hàn cũng không trách phạt gì

ông, điều này khiến Lâm Ân cực kỳ hoảng hốt, dù sao tính nết của bệ hạ,

ông vô cùng rõ ràng.

Có vẻ nhìn thấy nghi hoặc của Lâm Ân, An Hoằng Hàn lạnh lùng nói: “Không phải trẫm không phạt ngươi, mà là có người không muốn trẫm phạt ngươi.”

Người trong miệng An Hoằng Hàn…

Lâm Ân không cần dùng đầu nghĩ cũng biết là Tịch Tích Chi.

Càng hổ thẹn hơn, Lâm Ân cúi đầu, “Tạ bệ hạ không phạt.”

“Hôm nay không lên triều.” An Hoằng Hàn đứng lên, đi ra khỏi Ngự Thư phòng.

Không lên triều? Lâm Ân không tin nổi nhìn bóng lưng bệ hạ rời đi, đây

là lần đầu tiên bệ hạ vì việc tư mà bỏ qua việc lên triều.

Trong hoàng cung đều là bóng người vội vội vàng vàng, ai cũng không quên câu nói của bệ hạ “trước khi trời sáng phải tìm thấy tung tích của Ngô

Kiến Phong! Nếu không… Cả đám các người đều mang đầu tới đây.” Nhìn thấy sắc trời dần dần sáng rõ, tim mọi người đều nhảy vọt lên cổ họng, cả

đám đều mong chóng tìm ra tung tích của Ngô Kiến Phong và Tịch Tích Chi.

An Hoằng Hàn nhìn từng đội thị vệ đi qua cung điện, trong lòng cực kì

khó chịu. Hiệu suất làm việc của nhóm người này quá thấp, dã qua ba canh giờ vậy mà vẫn chưa tìm được người!

“Vì sao không đi vào?” Thấy ở phía xa một đội Ngự Lâm quân đứng trước một cung điện, An Hoằng Hàn đi qua hỏi.

Ngự Lâm quân lập tức quỳ xuống hành lễ.

“Bẩm bệ hạ, đây là tẩm cung của Thập tứ công chúa, nghe cung nữ nói thập tứ công chúa đang ngủ.” Bọn hắn sợ đánh thức thập tứ công chúa sẽ chọc

giận nàng ta. Thập tứ công chúa chính là hòn ngọc quý trên tay được sủng ái nhất,

huống chi nam nữ khác biệt, vừa nghe thấy thập tứ công chúa còn đang

ngủ, nhóm thị vệ này cũng không dám tùy tiện xông vào.

“Mệnh lệnh của trẫm còn không để ý, các ngươi không muốn đầu…trẫm có thể thành toàn cho các ngươi.” Trong chớp mắt ánh mắt An Hoằng Hàn lạnh

lẽo, nhìn nhóm thị vệ trước mặt này, giống như nhìn vật chết.

Bị khí thế lạnh lùng vây lại, toàn bộ thị vệ đều đã sợ tới mức không dám thở mạnh.

“Thất thần làm gì, còn không đi vào lục soát cho trẫm! Nếu làm trễ nải

thời gian, t