Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215283

Bình chọn: 8.5.00/10/1528 lượt.

bay ra khỏi thân thể nàng. Đến cuối cùng. . . . . . Tịch Tích Chi nằm xuống, hôn mê bất tỉnh.

Nhìn Phong Đao với tốc độ sét đánh chói tai bắn tới, sắc mặt Ngô Kiến

Phong lập tức trở nên khó coi, mũi chân chạm đất, bay lên trời. Dù tốc

độ của hắn rất nhanh, lại chỉ tránh khỏi vài cái Phong Đao. Nhìn thấy

vài Phong Đao bắn tới phía mình, thân thể Ngô Kiến Phong khẽ ngã về phía sau, chống đất bằng nửa hình cung. Đúng lúc hắn cho rằng mình tránh

được tất cả Phong Đao, một Phong Đao lạnh lẽo im hơi lặng tiếng xuất

hiện trước mắt hắn, cách cổ hắn chỉ có một thước.

Mấy đời Ngô gia nhập ngũ, Ngô Kiến Phong đã tập võ từ nhỏ, lại từng làm

qua thị vệ bên cạnh bệ hạ, võ công không phải là tầm thường. Biết lần

này không tránh thoát, chỉ có thể chuyển động thân thể tránh ra về hướng bên kia, ít nhất sẽ không để cho Phong Đao làm thương tổn chỗ yếu.

Chớp mắt một cái, Phong Đao đã xẹt qua bên vai trái của Ngô Kiến

Phong.Lưỡi đao sắc bén xé rách xiêm y của hắn.Một vết đao dài bốn tấc ở

trên đầu vai của hắn, máu tươi phun ra ngoài, trong khoảnh khắc dính ướt xiêm áo Ngô Kiến Phong.

Ngô Kiến Phong nhìn máu thịt nhầy nhụa chung quanh vết thương, đau đến

nổi nghiến răng nghiến lợi. Nếu không phải hắn cơ trí, nhanh chóng né

tránh, không chừng Phong Đao vừa rồi không phải lướt qua bả vai của hắn

mà là cổ họng!

Hồi tưởng lại khiến cho Ngô Kiến Phong cảm thấy sợ hãi, từ từ đứng thẳng lưng lại, nhìn về phía nữ hài tử đã mất đi ý thức nằm trên đất. Cũng

may bây giờ nàng ta chỉ là một tiểu hài tử, đợi vài năm nữa nàng ta lớn

lên, nếu phải giao chiến lần nữa, mình nhất định là người thua cuộc.

Thân là thị vệ, lúc nào Ngô Kiến Phong cũng mang theo Kim Sang Dược trên người. Móc lọ thuốc từ trong túi áo ra, mở nắp lọ, Ngô Kiến Phong cắn

răng nhịn đau, xoa Kim Sang Dược lên trên vết thương.

Tối nay là thời điểm rất quan trọng của hắn và Thập Tứ công chúa, hắn

không có quá nhiều, thời gian để đi xử lí vết thương. Xé một miếng vải

nhỏ từ quần ra, băng bó sơ sài hai vòng quanh đầu vai, Ngô Kiến Phong

liền đi về phía Tịch Tích Chi.

"Như thế cũng tốt, tiết kiệm được thuốc mê." Lúc mới bắt đầu, Ngô Kiến

Phong tính toán bắt Tịch Tích Chi, sau đó cho nàng thuốc mê đã chia, để

cho nàng hôn mê bất tỉnh. Nào biết nàng đã sớm bất tỉnh, tiết kiệm được

nhiều phiền toái cho hắn.

Thừa dịp cứu binh còn chưa tới, Ngô Kiến Phong khiêng Tịch Tích Chi lên, để cho nàng nằm trên bả vai không bị thương, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi chỗ này!

Bên trong Lưu Vân điện, các vị đại thần vừa nói vừa cười.

Nhìn thấy Ngô Kiến Phong rút lui phía sau Lưu Vân điện, An Vân Y đặt

biệt ‘hào phóng’ nhường cho một đoàn công chúa đang đi tới có cơ hội

tiếp xúc với hoàng huynh. Mà chính nàng phân phó cung nữ rót rượu cho

mình lần nữa rồi thản nhiên đi về hướng Đoàn Vũ Phi.

Nàng vừa mới đến thì lập tức thu hút sự chú ý của Đoàn Vũ Phi và các vị đại thần đang đứng chung quanh hắn.

Mọi người nháy mắt ra hiệu, dường như đang nói… nhìn đi nhìn đi, Thập Tứ công chúa và Đoàn hoàng tử đã sớm vừa mắt nhau rồi. Việc hôn sự này,

nhất định không tránh khỏi.

"Đoàn hoàng tử, ngài đường xa đến đây, để Y nhi kính người một ly." An

Vân Y nâng chén mỉm cười. Từ trên người nàng ta toát ra phong cách Hoàng thất đặc biệt tôn quý, khiến nàng ta cao nhã mê hoặc lòng người.

Diễn trò đương nhiên phải diễn toàn bộ, Đoàn Vũ Phi lập tức đứng lên,

nâng ly rượu lên nói: “Thập tứ công chúa quá khách khí rồi! Trái lại,

Thập Tứ công chúa chính là nữ hài tử, nên uống ít rượu một chút.”

Trong lời nói chứa đựng tình cảm thân thiết.

Rất nhiều quan lớn đều hữu ý vô ý chú đến tình hình ở bên này.

Trên đài cao cửu cấp, An Hoằng Hàn cũng nhìn thấy động thái giữa hai người, hình như rất hài lòng.

Nhìn đám công chúa vây quanh mình không chịu đi, mặt An Hoằng Hàn lạnh

lẽo, “Tất cả không có việc gì làm sao? Chẳng lẽ các ngươi cũng muốn trẫm an bài hôn sự cho các ngươi?”

Sự lạnh lẽo vây quanh các vị công chúa, họ sợ đến mức tay đang cầm ly

rượu run rẩy không ngừng, khiến rượu muốn tràn cả ra. Thật vất vả mới gả được Thập Tứ công chúa ra ngoài, bọn họ còn chưa hưởng qua sự sủng ái

của hoàng huynh, làm sao có thể nghĩ tới chuyện bị gả ra ngoài như An

Vân Y.

Huống chi chẳng may tâm tình hoàng huynh không tốt, đưa bọn họ đến địa phương thâm sơn cùng cốc, như vậy…

Họ không dám nghĩ nữa, mỗi người lần lượt trở về chỗ ngồi cho mình.

Bên cạnh khôi phục lại yên tĩnh, tâm tình An Hoằng Hàn lập tức tỉnh táo

lại, suy nghĩ cùng dần dần bay xa, không biết hài tử kia đã ngủ chưa?

Đại khái nghĩ đến dáng vẻ ngây thơ khi ngủ say của Tịch Tích Chi, khóe

miệng An Hoằng Hàn hiện lên một tia cười nhạt, rất nhạt rất nhạt, đến

mức không ai phát hiện được bệ hạ của bọn họ đang cười.

“Đoàn hoàng tử, Y nhi có một số việc muốn thảo luận với người…” Nhìn

thấy hoàn cảnh ồn ào chung quanh một chút, An Vân Y muốn nói lại thôi,

hình như không có cách nào mở miệng.

“Có lời gì muốn nói, xin công chúa nói thẳng là được. Chỉ cần bổn điện

hạ làm được, bổn điện hạ tuyệt đối sẽ làm.” Đối mặt với ‘nữ n


Disneyland 1972 Love the old s