Pair of Vintage Old School Fru
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215261

Bình chọn: 8.00/10/1526 lượt.

ơng…” Dương như cảm thấy không chịu nổi, Lâm Ân ấp úng một hồi, mới nói: “Tịch cô nương đang tự mình đấu với Ngô Kiến

Phong, lệnh cho nô tài trở về nói với bệ hạ, cho quân cứu viện.”

Lời này vừa nói ra, xung quanh vang lên tiếng hít khí.

“Tổng quản Lâm, nói thế nào ngươi cũng là một người trưởng thành, sao có thể để một tiểu hài tử đấu với Ngô Kiến Phong!” Đây rõ ràng là muốn đứa nhỏ đi tìm chết sao? Một đứa nhỏ ngay cả tay chân còn chưa đủ lớn, làm

sao có thể một mình đấu với Ngô Kiến Phong. Cho nên sau khi Lâm Ân nói

ra, rất nhiều đại thần đều cho rằng Lâm Ân sợ chết, bỏ lại Tịch Tích

Chi, chạy trối chết.

Đại điện lại ồn ào náo động.

Tất cả các đại thần đều bất mãn và chỉ trích Lâm Ân.

Lâm Ân đỏ bừng mặt, cũng hiểu được một mình mình chạy về là cực kì không có đạo đức, yên lặng thừa nhận quở trách của những người này, không hề

giải thích cho mình. Cũng không biết hiện giờ Tịch cô nương thế nào rồi! Hiện tại trong lòng ông chỉ có một ý nghĩ muốn nhanh chóng trở về, cứu

viện Tịch Tích Chi thoát khỏi nguy hiểm.

Chỉ có một mình An Hoằng Hàn có thể hiểu được nguyên nhân rõ ràng.

Ngô Kiến Phong là người hầu bên cạnh hắn nhiều năm, thực lực của hắn thế nào làm sao An Hoằng Hàn không rõ? Nếu để Lâm Ân cùng đấu với Ngô Kiến

Phong thì phỏng chừng chỉ cần một chiêu Lâm Ân sẽ bị đánh ngã, bò không

nổi. Nhưng nếu Tịch Tích Chi ra tay mới có thể thực sự kéo dài thời

gian.

“Dẫn đường.” Sau một lúc yên tĩnh đến đáng sợ, An Hoằng Hàn phun ra hai chữ.

Lâm Ân còn thở gấp mấy cái, lại hăng hái đứng lên, chỉ đường phía trước, chạy về phía xảy ra chuyện.

Thị vệ thiếp thân bên cạnh Đông Phương Vưu Dục hỏi: “Điện hạ, chúng ta có nên đi xem không?”

Trong ấn tượng, bệ hạ Phong Trạch quốc vô cùng sủng ái bé gái kia, thật

không biết nếu đứa nhỏ xảy ra chuyện thì bệ hạ sẽ xử trí ra sao.

Ánh mắt Đông Phương Vưu Dục tối sầm lại, nhìn theo đám đại thần đang rời đi, gật đầu nói: “Theo sau.”

Cho dù là chồn Phượng Vân hay là Tịch cô nương đều khiến Đông Phương Vưu Dục thích, hắn cũng không hy vọng đối phương gặp chuyện không may.

“Người đâu? Người đâu?” Lâm Ân trừng to mắt, nhìn quanh bốn phía, nơi

này ngoại trừ lá cây bị gió cuốn thì không thấy bóng dáng một ai. Như

nghĩ tới chuyện gì, Lâm Ân lập tức bị kích thích.

“Chúng ta đến chậm, xem ra Tịch cô nương đã bị bắt đi rồi.”

Trong đám người không ai dám mở miệng nói chuyện, đều sợ hãi chọc giận

bệ hạ giận chó đánh mèo lên mình. Lúc này chỉ có Đông Phương Vưu Dục

đứng ra nói một câu, Đông Phương Vưu Dục chỉ vào đám cây cối cách đó

không xa nói: “Các ngươi nhìn bên kia, rõ ràng nơi này đã xảy ra đánh

nhau, Lâm Ân nói không sai.”

Trên cây hiện ra dấu vết bị lưỡi đao xém qua.

Trong lòng nhiều người cảm thấy lạnh một nửa.

Toàn thân An Hoằng Hàn tỏa ra khí thế âm u, đôi mắt càng lạnh như sương giá, khiến người khác không dám nhìn thẳng.

“Truyền lệnh xuống, phong tỏa cửa cung, chỉ được phép vào không được

phép ra, trước khi trời sáng nhất định phải tìm thấy tung tích của Ngô

Kiến Phong! Nếu không...cả đám các ngươi đều mang đầu tới đây.”

An Hoằng Hàn hừ lạnh một tiếng, dám cướp người của hắn, chỉ sợ Ngô Kiến

Phong đã sớm nghĩ tới hậu quả, khẳng định sau khi bắt Tịch Tích Chi sẽ

lập tức rời khỏi hoàng cung.

Món nợ này, An Hoằng Hàn nhớ kĩ.

Đây là lần đầu tiên các đại thần nhìn thấy bệ hạ vì một người mà tức

giận, trong lòng đều suy đoán Tịch Tích Chi có địa vị thế nào trong lòng An Hoằng Hàn. Chẳng qua việc cấp bách chính là tìm ra Tịch Tích Chi,

nếu không người nào ở đây cũng không có quả ngon để ăn.

Lâm Ân nâng tay áo lau khóe mắt, nếu tốc độ của ông nhanh hơn thì nói

không chừng có thể cướp Tịch Tích Chi trước Ngô Kiến Phong, ngăn cản đối phương. Lâm Ân vô cùng tự trách, nhưng ông không như vậy mà suy sụp.

Sau khi bệ hạ phân phó xong, ông lập tức mang theo một đội thái giám đi

xung quanh tìm người.

Nếu Tịch cô nương có chuyện gì, lửa giận của bệ hạ… không ai có thể chịu đựng nổi.

Sau khi bàn bach với Ngô Kiến Phong, An Vân Y vừa khéo chạy về Lưu Vân

điện, thấy một màn kia. Sau đó nàng ta làm như tự nhiên tới nơi này, một mực yên lặng nhìn tất cả. Trong lòng nàng ta lại mắng to Ngô Kiến Phong làm việc sơ xuất, lại để Lâm Ân chạy trốn, còn thông báo cho hoàng

huynh.

Có điều… dù sự tình thật sự bại lộ thì nàng ta cũng có cách đổ trách nhiệm lên Ngô Kiến Phong, sau đó tự bảo vệ mình.

Nghĩ tới chỉ cần qua đêm nay mình sẽ không cần lấy chồng ở Huynh Anh

quốc xa xôi, tâm tình của nàng nhất thời tăng cao, khóe miệng kìm không

được lộ ra nụ cười.

Mà vừa lúc nàng tới gần, Đông Phương Vưu Dục nhìn thấy nụ cười thoáng qua, cảm thấy nghi hoặc nhìn thêm mấy lần.

An Hoằng Hàn phất long bào, sải bước về phía trước.

Ngự Lâm quân, thị vệ cùng với thái giám và cung nữ đều phị phái đi tìm

người, trong hoàng cung mỗi một chỗ đều nghiêm túc điều tra, một phòng

cũng không được bỏ qua.

Lúc đi qua An Vân Y, An Hoằng Hàn mới nhớ ra mục đích cuối cùng của dạ yến, nhìn lướt qua cũng thấy bóng dáng của Vũ Phi.

“Đoàn hoàng tử đâu rồi?” An Hoằng Hàn hỏi An Vân