hân yêu
mến’, mỗi người đàn ông đều rộng lượng vô cùng.
Giống như đưa ra quyết tâm quan trọng, An Vân Y xích lại gần nói: “có
thể thỉnh thoảng Đoàn hoàng tử đi tới chỗ khác nói chuyện được không?”
Giọng nói của An Vân Y không nhỏ, khiến rất nhiều người nghe được. Mỗi
một người đều không khỏi suy đoán, lang có ý thiếp có lòng. Mấy ngày gần đây, tin đồn Thập Tứ công chúa và Đoàn hoàng tử như hình với bóng mỗi
ngày, bây giờ cùng nhau rời khỏi dạ yến, sợ rằng muốn tìm một nơi yên
lặng để nói chuyện yêu đương.
Đoàn Vũ Phi hơi sững sờ, chỉ kịp phản ứng, “Toàn bộ do công chúa an bài! Chỉ là trước khi đi, bổn điện hạ muốn chào hỏi bệ hạ một tiếng. Dù sao
bệ hạ thiết yến cũng vì có liên quan tới bổn điện hạ, nếu bỏ đi lặng lẽ
như vậy thì có vẻ không hợp lí.”
Đoàn Vũ Phi nói chuyện lễ độ, vừa không muốn để Thập Tứ công chúa thất
vọng, vừa không muốn thất lễ với người ta. Huống chi cuối cùng vấn đề có kết hôn hay không còn phải tùy theo ý kiến của bệ hạ. Cho nên có thể
đắc tội với ai, cũng không thể đắc tội với bệ hạ. Buổi dạ yến này vốn là thương nghị chuyện Thập Tứ công chúa lấy chồng ở Huy Anh quốc. Ít nhiều gì Đoàn Vũ Phi cũng nên biết tự giác, làm sao có thể bỏ đi được?
Ai ngờ sau khi An Vân Y nghe xong, ngạc nhiên mở trừng hai mắt, hình như không ngờ đối phương sẽ nói ra những lời này. Chung đụng nhiều ngày với Đoàn Vũ Phi, dĩ nhiên An Vân Y biết người này rất muốn kết hôn với
mình. Vốn cho rằng một câu nói có thể khiến hắn rời đi, sau đó thực hiện bước tiếp trong kế hoạch, hội hợp với Ngô Kiến Phong. Mà lúc này đây,
nàng ta lại thay đổi cái nhìn với người trước mắt này. Sợ rằng người này không giống như ngoài mặt, như một bình hoa sứ tuyệt mĩ, không biết chỗ sâu ở đâu. Người này tuyệt đối không phải tầm thường.
Dù sao An Vân Y cũng không phải là hiền lành. Nói đến diễn trò, trong
hoàng cung ai lại không phải bên ngoài một bộ mặt, bên trong là một bộ
mặt khác. An Vân Y mắc cỡ đỏ bừng mặt, khẽ cúi đầu, bộ dáng xấu hổ.
“Đừng… Ngàn vạn lần Đoàn hoàng tử đừng nói với hoàng huynh. Chỉ là… Quả
thật có vài lời để nói… Y nhi không tiện nói ra trước mặt mọi người. Tối hôm nay đại thần có chuyện cần thảo luận, Y nhi nghe được chữ có chữ
không, cho nên mới muốn thương lượng một chút với Đoàn hoàng tử. Chỉ là
một chút thôi, chúng ta ra ngoài đình ở gần Vân Lưu điện hàn thuyên một
lúc. Lát nữa trở lại hoàng huynh sẽ không trách tội đâu.” Dáng dấp An
Vân Y vô cùng xinh đẹp, động lòng người, hôm nay lại còn đỏ mặt thẹn
thùng, càng khiến người ta tán thưởng không dứt.
Mặc dù mẫu thân của An Vân Y là một cung nữ, nhưng dáng dấp cực kỳ xinh
đẹp, nếu không cũng không thể lọt vào mắt của tiên hoàng, leo lên giường với tiên hoàng. An Vân Y thừa kế sự xinh đẹp của mẫu thân, cho dù so
sánh với Lục công chúa có thua kém chút đỉnh, nhưng diện mạo lại vô cùng xuất chúng.
Nói đến đây, Đoàn Vũ Phi cũng không thể cự tuyệt. Đây chính là hôn sự
của hai người, trước khi cưới phải hỏi thăm ý tứ của đàn gái một chút
chứ.
“Vậy cũng được, xin công chúa dẫn đường.” Đoàn Phi Vũ kéo ghế ngồi ra, đứng lên.
An Vân Y thở phào nhẹ nhõm, coi như không lộ ra sơ hở nào.
Lại không biết bên kia Ngô Kiến Phong đã làm xong chưa?
Suy ngẫm một lát, An Vân Y cảm thấy lo lắng của mình dư thừa. Dù Tịch
Tích Chi được cưng chiều như thế nào, bất quá cũng chỉ là một hài tử
tám, chín tuổi. Đối diện với một nam tử tứ chi phát triển như Ngô Kiến
Phong thì làm sao có đủ sức để phản kháng được.
Bên trong Lưu Vân điện còn có rất nhiều người. Đoàn Vũ Phi đi theo An
Vân Y trên một con đường nhỏ ánh sáng mờ ảo ra khỏi Lưu Vân điện. Tuy
rằng có rất ít người nhìn thấy hai người, nhưng họ rất thức thời không
quấy rầy hai người bọn họ. Bởi vì ở trong mắt những người khác, từ này
về sau, thế nào hai người này cũng ở chung với nhau mà thôi. “Bệ…Bệ hạ…”
Ngoài cửa điện truyền tới một tiếng gọi không kịp thở, giọng nói yếu ớt mệt mỏi.
Ánh mắt mọi người đều nhìn qua đó.
Lâm Ân mệt mỏi nằm sấp ở cửa điện thở gấp, nước mắt không ngưng được chảy xuống, khó nhọc kêu khóc: “Bệ hạ.”
Phần lớn thời gian Lâm Ân đều vô cùng chú trọng lễ tiết, rất ít khi thấy ông có lúc thảm hại như vậy, cho nên tất cả các đại thần đều ngơ ngác
trong phút chốc mới hồi phục tinh thần, cũng không nhịn được suy nghĩ
rốt cuộc đã xảy ra chuyện lớn gì rồi? Lâm Ân tổng quản lại không để ý
hình tượng khóc lớn hô to.
An Hoằng Hàn nhất thời nhướng mày, đứng lên từ ngai vàng: “Tịch Tích Chi ở đâu?”
Lời nói rét lạnh vô tình, xung quanh An Hoằng Hàn là hơi thở lạnh lẽo
thấu xương, khiến các đại thần đều rùng mình một cái, co rút cổ lại.
Nếu không phải tiểu hài tử nào đó gặp chuyện không may thì làm sao Lâm
Ân có thể tự ý rời chỗ chạy tới đây? Nghĩ tới Tịch Tích Chi có khả năng
nguy hiểm, trong ánh mắt lạnh lùng của An Hoằng Hàn hiện lên tức giận,
mắt nhìn chằm chằm Lâm Ân, dường như muốn đông lạnh hắn.
Bị ánh mắt như vậy uy hiếp, trái tim Lâm Ân sợ tới mức run lên, trả lời
cực kì mau lẹ: “ Nô tài…Nô tài và Tịch cô nương bị trúng quỷ kế của Ngô
Kiến Phong, Tịch cô nư
