XtGem Forum catalog
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215362

Bình chọn: 7.00/10/1536 lượt.

ặt nàng hơi

kém, lập tức xác định vừa rồi nàng đã tiêu hao không ít năng lực. Nếu

hiện tại không chế ngự nàng, đợi sau khi nàng khôi phục khí lực, hắn sẽ

càng hết cách với nàng. Trong lúc vội vàng đó, vẻ mặt Ngô Kiến Phong lại nổi lên sát ý.

“Ta mặc kệ ngươi là yêu hay là người! Tối hôm nay ngươi chỉ có thể đi theo ta!”

Hắn vẫn nhớ ước định nghĩa giữa hắn và thập tứ công chúa, so với việc

trực tiếp giết chết Tịch Tích Chi, hắn lại càng muốn nhìn xem… kết quả

sau khi bệ hạ biết tiểu cô nương này phản bội hắn ta.

Hắn chưa từng quên được… Bệ hạ đã ép hắn đến mức bị trục xuất ra khỏi

nha môn, bị người khác coi thường như thế nào! Cũng không quên được… Bệ

hạ làm tất cả, đơn giản chỉ vì trút giận thay con chồn nhỏ nào đó!

Nếu như… nếu không phải vì con chồn Phượng Vân này, huynh trưởng của hắn vẫn còn sống trên đời, như vậy núi dựa vững chắc của hắn cũng sẽ không

sụp đổ. Tất cả, tất cả cũng bởi vì con chồn kia.

Hắn vốn định bắt con chồn Phượng Vân này, rút gân lột sống để trút hết

mối hận trong lòng. Nhưng đã qua bao lâu, con chồn Phượng Vân này vẫn

biệt tăm biệt tích. Siết chặt nắm đấm, Ngô Kiến Phong khẽ cười lạnh, nếu không tìm được con chồn kia, thì cứ dùng người trước mặt thay thế thôi… Dù sao người này cũng được bệ hạ nâng niu trong lòng bàn tay.

Tiếng cười lạnh của hắn khiến sống lưng Tịch Tích Chi lạnh run.

Sau một hồi tranh đấu làm tay chân nàng vô lực, Tịch Tích Chi cắn chặt

răng, không cam lòng rơi vào trong tay hắn. Bất luận như thế nào, nàng

đều phải ra sức liều mạng, cho dù phải dùng hết nguồn linh lực cuối

cùng!

Rắc…rắc… Tiếng gió dần dần vang lên, cây cối xung quanh bị thổi cho đổ nghiêng ngả.

Lấy Tịch Tích Chi làm trung tâm, từng đợt gió liên tục lao tới từ bốn phương tám hướng.

Ngô Kiến Phong nhìn thấy cảnh tượng này, trừng to mắt, cắn răng mắng:

“Quả nhiên là một yêu vật! Khó trách bệ hạ lại sủng ái ngươi đến dường

này, chắc chắn là vì ngươi sử dụng yêu thuạt.”

Hắn giơ tay che trước mặt, sợ bị cát do gió cuốn tới bay vào mắt. Hai

chân trùng xuống thành trung bình tấn, ổn định trọng tâm của mình để

tránh bị gió thổi đi. Miệng hắn không ngừng mắng người.

Cả đời này, Tịch Tích Chi ghét nhất là bị người khác dùng ánh mắt nhìn

yêu vật để nhìn mình. Người nông cạn mà, chẳng lẽ không biết yêu quái

cũng có thể tu tiên sao? Nếu nàng thật sự là yêu vật thì sao có thể ở

bên cạnh An Hoàng Hàn?

Linh lực từ từ bị sử dụng cạn kiệt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tịch Tích Chi càng ngày càng tái nhợt. Cuồng phong thoát ra ngoài, đột nhiên ngưng tụ thành những lưỡi đao giữa không trung, ước chừng có hơn mười cái.

Ngô Kiến Phong sợ đến mức trợn to mắt, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy

những chuyện vượt quá sức tưởng tượng. Những ngọn gió đó sắc bén như

những lưỡi dao thật sự, không thể nghi ngờ nó có thể chém sắt như chém

bùn. Sau khi nhận thức được thực lực của tiểu hài tử nào đó, Ngô Kiến

Phong cũng chẳng dám xem thường đối phương nữa, tập trung hết mười phần

tinh thần.

Tối nay hắn đã xông ra ngoài, nếu như không bắt được Tịch Tích Chi, như

vậy mình sẽ liên lụy đến một cái mạng, cũng sẽ không lấy được kết quả

mình mong đợi. Nhìn gò má yếu ớt của tiểu hài tử nào đó, khóe miệng Ngô

Kiến Phong nâng lên một tia cười lạnh lẽo hung tàn, đại khái nàng ra

cũng chỉ là giả vờ mạnh mẽ chống đỡ mà thôi! Chỉ cần mình cố gắng vượt

qua trận công kích Phong Đao này, đến lúc đó Tịch Tích Chi tuyệt đối sẽ

không trốn thoát được!

Vừa nghĩ đến đây, Ngô Kiến Phong liền phấn chấn tinh thần. Tuyệt đối bắt được nàng trước khi Lâm Ân đưa cứu binh tới!

Cuồng phong dần dần dừng lại, từng luồng gió nhỏ chui vào trong Phong

Đao, khiến Phong Đao tăng thêm lực lượng. Tịch Tích Chi khống chế linh

lực, dẫn đạo phong khống chế lưỡi đao. Nàng biết. . . . . . Nếu như

Phong Đao công kích không thành công, tối nay mình sẽ phải nằm trong tay Ngô Kiến Phong.

Thật vất vả mới nhặt được mạng từ trong lôi kiếp, nàng còn chưa sống đủ, bất luận như thế nào, nàng sẽ không cho Ngô Kiến Phong được như ý. Mà

lỡ như tiếp theo, bọn họ muốn làm chuyện bất lợi sau lưng An Hoằng Hàn,

đây mới chính là nổi lo lắng lớn nhất trong lòng của Tịch Tích Chi.

Hai cánh tay trắng nõn nà từ từ nâng lên, đôi môi bị nàng cắn trắng

bệch, cánh tay nâng lên cũng hơi run. Hình như vận dụng pháp thuật này

phải tốn rất nhiều sức lực. Tịch Tích Chi rất cẩn thận khống chế linh

lực, phòng ngừa linh lực không bị khống chế bay ra ngoài.

Tập trung ánh mắt nhìn về phía Ngô Kiến Phong, nàng không lên tiếng, giơ tay lên thì một loạt Phong Đao bắn về phía Ngô Kiến Phong.

Tốc độ Phong Đao cực nhanh, mà nhãn lực của Tịch Tích Chi đã khóa phương hướng của Ngô Kiến Phong, cự li giữa các Phong Đao như đã dùng thước đo để đo, giống nhau như đúc. Mới vừa bắn Phong Đao không lâu, thân thể

Tịch Tích Chi giống như bị rút đi khí lực, ngã quỵ xuống đất.

Mí mắt nặng nề không mở ra được, tay tê chân đau không dứt. Tịch Tích

Chi biết lúc này không được ngã cũng không được ngủ, nhưng mà mặc dù đầu nàng lặp lại rất nhiều lần những từ này, ý thức vẫn dần dần