Snack's 1967
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215542

Bình chọn: 8.00/10/1554 lượt.

còn nhớ rất rõ vẻ mặt không cam lòng đó, sự thay đổi một trời

một vực khiến Tịch Tích Chi khó tiếp thu ngay được, trong lòng vẫn có

cảm giác An Vân Y có âm mưu nào đó không thể để người khác biết.

“Thông suốt rồi?” An Hoằng Hàn chỉ hỏi ba chữ, lạnh lùng tựa như châu ngọc rơi xuống nước.

An Vân Y cắn răng nói: “Nghĩ thông suốt rồi, có thể vì Phong Trạch quốc xuất ra chút tài mọn là chuyện Y nhi nên làm.”

Nàng là công chúa cao quý của Phong Trạch quốc, cả đời nàng nhất định

không chịu sự sắp xếp, người khống chế tất cả chính là nam nhân ngồi

trên ngai vàng kia.

Sau khi nghe xong những lời này, An Hoằng Hàn liền nâng chén rượu hướng về phía An Vân Y, một hơi cạn sạch.

An Vân Y cũng không dám chần chừ, nâng chén lên uống một ngụm rượu. Đúng lúc này, nháy mắt với Ngô Kiến Phong, ý bảo hắn nhanh chóng đi làm

việc.

Cái khó ló cái khôn, Ngô Kiến Phong nhìn xung quanh vài lần, hình dáng

từ từ biến mất trong bóng đêm. Động tác của hắn vô cùng cẩn trọng, mà

hiện tại, đại đa số ánh mắt đều đặt trên người của An Hoằng Hàn và An

Vân Y, cho nên cũng không ai chú ý tới bóng hình của hắn dần dần biến

mất.

Chỉ duy nhất một người nhìn thấy, đó là Tịch Tích Chi đang ở cách Ngô Kiến Phong không xa.

Tịch Tích Chi ngừng gặm đùi gà, khó hiểu nháy nháy mắt… Sao Ngô Kiến

Phong có thể bỏ đi giữa chừng? Đâu có nghe thấy An Hoằng Hàn giao nhiệm

vụ cho hắn! Bởi vì trước kia Ngô Kiến Phong phạm phải đủ thứ chuyện,

cùng với cảnh hắn bắn chết huynh trưởng kia, lưu lại ấn tượng sâu sắc

cho Tịch Tích Chi. Cho nên sâu trong thâm tâm Tịch Tích Chi, nàng vẫn

luôn để mắt tới hắn, đề phòng hắn.

Thấy hắn rời đi, nàng lập tức cảm thấy có chút kỳ lạ.

Tịch Tích Chi vừa định cất bước đuổi theo, còn chưa đi được một bước, cánh tay đã bị An Hoằng Hàn giữ chặt.

Tịch Tích Chi ngáp hai cái: “Ta… ta mệt rồi, muốn về đi ngủ.”

Ánh mắt sáng rực, đâu có chút nào mơ màng buồn ngủ đâu!

Dĩ nhiên An Hoằng Hàn không tin, nhưng theo hiểu biết của hắn, tiểu hài

tử nào đó thật sự không thích dạ yến xã giao. Giống như thường ngày, món ăn trên bàn đều bị Tịch Tích Chi ăn hết bảy tám phần. Sau khi ăn uống

no nê, người này sẽ vứt bát xuống rồi chạy về Bàn Long điện, cho nên An

Hoằng Hàn cũng chẳng hề nghi ngờ.

“Lâm Ân, đi theo nàng.”

Mi mắt Tịch Tích Chi nảy lên, rất nhanh liền trở lại trạng thái bình

tĩnh. Có Lâm Ân đi theo cũng không tệ, ít nhất có thêm người phối hợp,

đúng không? Mặc dù Ngô Kiến Phong hữu dũng vô mưu, nhưng sức lực chắc

chắn mạnh hơn mình. Có Lâm Ân đi cùng, trong lòng Tịch Tích Chi càng

thêm yên tâm.

Bước nhanh theo hướng Ngô Kiến Phong biến mất. Dọc đường Tịch Tích Chi chậm rãi theo sau Ngô Kiến Phong.

Lâm Ân tuân theo lệnh của An Hoằng Hàn, không rời Tịch Tích Chi nửa

bước, vẫn theo sát Tịch Tích Chi. Lúc đi đến lối rẽ đầu tiên, thấy Tịch

Tích Chi chạy về một hướng khác, ông liền hắng giọng hô: “Tiểu tổ tông,

bên này mới là hướng trở về Bàn Long điện!”

Tịch Tích Chi làm ngơ, bởi vì nàng phát hiện đã không thấy bóng dáng của Ngô Kiến Phong nữa!

Lâm Ân thấy nàng chẳng những không dừng lại, ngược lại còn chạy càng lúc càng nhanh liền nhấc quần đuổi theo. Tuổi tác lớn rồi, tay chân đều

không nghe sai bảo, ra sức chạy, gắng gượng lắm mới không bị Tịch Tích

Chi bỏ lại quá xa.

Đường đi trong hoàng cung rắc rối phức tạp, sau khi xuyên qua từng con

đường mòn, hai người Tịch Tích Chi càng đi càng vắng vẻ. Cuối cùng, ở

một đoạn đường kia, bọn họ chẳng còn thấy bóng người đâu nữa.

May mà lúc Tịch Tích Chi còn là con chồn nhỏ, bị An Hoằng Hàn ép thuộc

bản đồ hoàng cung, nên sau nhiều vòng luẩn quẩn như thế, Tịch Tích Chi

vẫn có thể xác định rõ vị trí của bản thân. Nàng không khỏi thầm nghĩ,

vẫn là An Hoằng Hàn có khả năng tiên đoán! Nếu không, sau khi bị Ngô

Kiến Phong dẫn loạn bảy tám vòng, ngay cả đông nam tây bắc nàng cũng

không thể phân biệt được.

Tội nghiệp đại thúc Lâm Ân chạy theo phía sau, liên tục thở hồng hộc,

cũng không dám dừng bước nghỉ ngơi. Thấy bóng người phía trước cuối cùng cũng dừng lại, Lâm Ân mặc kệ tất cả, dựa vào núi giả thở hổn hển.

Bởi vì ông chạy theo Tịch Tích Chi, cso vài lần suýt nữa Tịch Tích Chi

đã biến mất khỏi tầm mắt ông. Cho nên, Lâm Ân không hề biết cảnh tượng

trước mặt Tịch Tích Chi. Thế nhưng, thông minh lanh lợi như ông cũng

đoán được, chắc chắn Tịch Tích Chi đang đuổi theo cái gì đó. Thở dốc mấy hơi, ông vẫn còn lo lắng, bước đôi chân nặng như đổ chì ra, đi đến gần

Tịch Tích Chi.

“Tiểu… Tiểu Tổ Tông, người… Người đuổi theo cái gì… Đuổi nhanh như thế?” Lâm Ân vừa nói mấy chữ đã liên tục thở gấp. Thời tiết hơi lạnh, cho nên khi ông nói chuyện, trong miệng đều tỏa ra khí nóng.

So với dáng vẻ chật vật đến không chịu nổi của Lâm Ân, thì Tịch Tích Chi lại thoải mái hơn nhiều. Cái đó có lẽ là liên quan với chuyện An Hoằng

Hàn luôn ép nàng chạy bộ! Thế nhưng bất luận là có chuyện gì, An Hoằng

Hàn đều có dự liệu trước!

Lau đi mồ hôi trên trán, ánh mắt Tịch Tích Chi vẫn nhìn chằm chằm vào

người đứng phía trước. Quay đầu ‘suỵt’ một tiếng của Lâm Ân, ý bảo ông

nhỏ tiến