ta điều hành tổ chức từ thiện tên là Quỹ Quicksilver.”
“Vậy sao em lại chưa từng gặp hắn?”, anh căn vặn.
“Bởi vì ông ấy luôn có những cuộc hẹn cấp bách khác”, cô trả miếng. “Ông ta là người bận rộn.”
“Như lúc này hả”, Connor mỉa mai. “Thật thú vị.”
Cà phê bắn toé ra mặt bàn khi cô dằn mạnh tách của mình xuống. “Anh muốn ám chỉ cái chết tiệt gì hả, Connor?”
“Em có biết bất kỳ người nào từng quen bết hắn không?”
Cô mím chặt môi. “Tôi biết vài người trong các tổ chức nghệ thuật được tài trợ từ ông ta. Chỉ cần điều đó là đủ.”
“Không, như thế vẫn chưa đủ. Lần này em không thể đi được, Erin.”
Cô đứng phắt dậy, khiến đùi va mạnh vào bàn đau điếng. “Sao lại không? Tôi đang phải chật vật xoay xở, Connor. Khách hàng này là điều tốt đẹp nhất dến với tôi trong suốt sáu tháng qua. Tôi sẽ không để công việc bị ảnh hưởng chỉ vì chứng hoang tưởng của anh đâu.”
“Erin, Novak đang lởn vởn đâu đó ngoài kia”, Connor nói. “Tôi đã theo dõi hắn rất nhiều năm và biết rõ mùi của hắn. Hiện giờ tôi đang ngửi thấy nó. Hắn sống là để huỷ hoại mọi người. Em là con gái của Ed Rigss. Em đã từng lọt vào tầm ngắm của hắn, hắn sẽ không bao giờ quên em đâu. Hãy nhớ điều đó.”
Erin gnooif phịch xuống ghế. “Mueller không thể có gì dính líu tới Novak”, cô lạnh lùng nói. “Khi ông ta rời khỏi viện thì Novak vẫn đang bị giam trong một nhà tù an ninh. Mueller bắt đầu thuê tôi từ bốn tháng trước. Chúng tôi đã lên kế hoạch gặp nhau hai lần một ở San Diego và một ở Santa Fe.”
“Nhưng không lần nào hắn xuất hiện.”
Cô vênh mặt lên. “Ông ấy có việc đột xuất.”
“Tôi cá là vậy”, Connor đáp. “Tôi sẽ phải tìm hiểu về gã này.”
“Sao anh dám?” Cô nổi giận đùng đùng. “Thậm chí đừng có nghĩ đến chuyện làm rối tung điều tốt đẹp nhất cuối cùng của tôi có được. Tất cả mọi thứ trong đời tôi dã biến thành địa ngục. Anh cho rằng thế vẫn chưa đủ sao?”
Môi Connor mím chặt thành một đường thẳng dữ tợn. Anh đặt tách xuống, và đứng dậy, đi thẳng ra cửa. Khó có thể nhận ra dáng đi khập khễnh của anh, chỉ hơi cứng nhắc ở chân. Nhưng nó vẫn khiến tim cô đau nhói.
“Connor”, cô gọi với theo. “Đợi đã.”
Anh đẩy cửa ra và chờ đợi, bất động.
“Tôi xin lỗi vì đã nói thế.” Cô đứng lên, tiến một bước về phía anh. “Tôi biết đó không phải là lỗi của anh. Đó là… khoảng thời gian vô cùng tồi tệ.”
“Phải.” Anh quay lại và nhìn thẳng vào cô. “Tôi hiểu điều em muốn nói.”
Đó là sự thật. Anh biết rõ nó tồi tệ thế nào. Cô nhìn thấy điều đó trong mắt anh. Anh đã bị phản bội và suýt chết. Anh đã mất đi cộng sự, Jesse. Anh đã chìm trong hôn mê nhiều tháng trời, chịu đựng cái chân bị tàn tật và các vết bỏng.
Trong sự việc khủng khiếp này, Connor mất mát hơn cô rất nhiều.
Một thôi thúc từ sâu bên trong khiến cô tiếp tục bước đến trước mặt anh. Mùi hương của anh pha trộn giữa xà bông và thuốc lá, nhừa nhựa và ngọt ngào. Mùi gỗ thông, mùi củi cháy và mùi mưa bão. Cô nhìn thẳng vào mặt anh, theo cách cô luôn khao khát, hít hà mùi hương của anh. Erin đắm đuối ngắm nhìn khuôn mặt anh, say sưa chiêm ngưỡng từng chi tiết trên đó. Bộ râu lấp lánh phản chiếu ánh đèn vàng từ hành lang. Nét tối tăm ẩn sâu trong đôi mắt thông minh, gò má nhỏ cao sắc gọn. Cái miệng kia làm sao có thể vừa lạnh lùng lại vừa gợi cảm đến vậy?
Và đôi mắt sắc sảo của anh đã nhìn thấu tâm hồn cô.
Cô đánh mất mình trong đó. Cô muốn chạm vào mặt anh, muốn lần theo từng đường nét nam tính và cảm nhận hơi ấm trên làn da anh. Cô muốn ghì chặt thân hình cao gầy, vững chắc của anh. Cô thầm ước mình có sẵn ít đồ ăn để mời anh dù anh đói hay không.
Connor nhoài người ra sau, đóng sầm cửa, vẫn không rời mắt khỏi cô. Cô mong muốn đến vô cùng có người thấu hiểu nỗi cô đơn, mất mát của cô. Mẹ cô đã bị nhấn chìm trong tuyệt vọng. Còn bạn bè thì hầu hết đều lảng tránh cô. Cô nghĩ là do họ đang rất lúng túng chứ không phải vì họ tàn nhẫn. Nhưng sự an ủi đó chẳng giúp cô vơi bớt cô đơn.
Connor biết tất cả và anh không bối rối. Ánh mắt anh không lảng tránh cô. Cô cũng không từ chố khi anh chạm vào cô.
Sự đụng chạm của anh rất thận trọng và dịu dàng, cô không thể tin điều này lại xảy ra. Nước mắt cô chợt tuôn rơi. Anh nhẹ nhàng dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má cô và ôm chặt cô trong vòng tay mình.
Anh ép chặt khuông mặt cô vào lớp vải thô trên áo khoác của anh. Tay anh vuốt ve dọc theo sống lưng cô như thể cô được làm từ thuỷ tinh. Anh ấn đầu cô dưới cằm mình. Hơi thở anh phả ra sưởi ấm đỉnh đầu cô.
Cô nhắm nghiềm mắt. Anh cũng đã từng ôm cô trước đây, trong bữa tiệc mừng cô tốt nghiệp, trong những buổi tụ họp cùng nhau, nhưng không giống thế này. Nhanh chóng, không cảm xúc, như anh em, nhưng chỉ thế thôi cũng đã khiến trái tim cô đập rất nhanh và mạnh, gần như nổ tung khỏi lồng ngực. Cơ thể to lớn của anh mạnh mẽ hơn cô nhớ, các cơ bắp cứng như thép.
Anh đã phải tập trung vào bản chất trong sáng, mạnh mẽ của mình.
Cô băn khoăn không biết những gì cô nghĩ về anh có hiện trên mặt mình không. Anh ôm cô thật dịu dàng, run run vì căng thẳng. Có lẽ anh sợ làm tổn thương đến cảm xúc
