, nhưng để con gái nghi ngờ bà đã đập vỡ cổ vật gia truyền… thì không thể tưởng tượng được. Thề có Chúa, nếu bà đập vỡ đồ gia truyền của gia đình Riggs thì chắc chắn bà sẽ nhớ rất rõ.
Erin tựa vào khung cửa dẫn ra ngoài hiên nhà. Tim Barbara thắt lại bởi cái nhìn tê tái, lo lắng trên gương mặt con gái.
“Mẹ nghĩ mình sẽ dọn dẹp đống bừa bộn này”, bà ngượng nghịu nói.
Trông Erin có vẻ nhẹ nhõm hơn. “Ý kiến rất hay.”
“Mẹ chỉ xếp bát đĩa vào máy và bấm công tắc. Có lẽ chúng ta nên hâm nóng hai suất Budget Gourmets(7) bằng lò vi sóng ? Con đã ăn gì chưa?”
(7) Một kiểu đồ ăn làm sẵn, đóng gói và bảo quản lạnh, chỉ cần hâm nóng trước khi ăn.
“Con phải về. Con cần đóng gói đồ đạc cho chuyến đi ngày mai. Con làm một suất cho mẹ nhé.” Erin săm soi tủ lạnh. “Bít tết Thuỵ Sĩ và gà kiểu Nhật là món ăn ưa thích của mẹ nhỉ?”
Nghĩ đến thức ăn dạ dày Barbara chợt nhộn nhạo, khó chịu. “Để chúng lại đó, cưng. Mẹ sẽ ăn sau. Con đi đâu thế?”
“Con sẽ đến bờ biển. Một vụ tư vấn nữa cho Mueller.”
“Ồ, tuyệt vời! Con thấy chưa? Dù có gì xảy ra thì ý tưởng hay sẽ sớm được chú ý thôi. Con sẽ làm rất tốt, con yêu.”
“Chúng ta sẽ làm tốt, mẹ ạ”, Erin nói. “Nhưng mẹ phải để mắt tới đống thư từ gửi cho mẹ, chúng ta cần đưa ra kế hoạch thanh toán các hoá đơn. Và mẹ, ừm, nên uống ít Vicodin thôi. Mẹ cần phải tỉnh táo hơn. Nếu… Nếu có ai đó vào nhà.”
Barbara gật đầu, và cố mỉm cười. “Tất nhiên.”
“Con sẽ cố hết sức giúp mẹ, nhưng con không thể làm một mình được.” Giọng Erin run run.
“Được, mẹ biết”, Barbara hấp tấp nói. “Mẹ xin lỗi đã làm con sợ, con yêu. Mẹ sẽ cố gắng, chúng ta sẽ ổn. Rồi con sẽ thấy.”
“Cả Cindy nữa. Cs lẽ chúng ta nên tới gặp uỷ ban xét duyệt học bổng, thuyết phục họ cho nó thêm một cơ hội nữa. Nó không thể bỏ học được. Tối nay con sẽ gọi cho nó.”
“Được. Con gọi cho nó đi. Em con trông cả vào con đấy”, Barbara khuyến khích. “Mẹ rất biết ơn con, cưng ạ. Mẹ thực sự biết ơn.”
Erin với lấy chiếc áo khoác, lưỡng lự nhìn mẹ với đôi mắt mở to, lo lắng. “Mẹ chắc là sẽ ổn chứ?”
“Hơn cả chắc chắn.” Barbara trấn an cô. “Con về chuẩn bị đồ đạc đi. Chúc con có chuyến đi thành công nhé. Hãy gọi cho mẹ khi con đến đó, được chứ?”
“Con không thể”, Erin đáp. “Điện thoại của mẹ bị cắt rồi.”
Barbara ngập ngừng. “Ôi, Chúa ơi. À, đừng lo, con yêu. Mẹ sẽ đăng ký lại ngay lập tức.”
“Con sẽ làm khi về”, Erin đề nghị. “Con không ngại đâu.”
“Đừng lo. Cứ về chuẩn bị đi. Ngày mai con cần phải thật hoàn hảo”, Barbara thúc giục.
Erin ôm bà thật chặt hồi lâu, hôn tạm biệt rồi ra về.
Barbara nhìn qua cửa sổ và quan sát Erin nhanh nhẹn, duyên dáng bước xuống vỉ hè. Cô rẽ ở góc đường và biến mất.
Barbara đứng thẳng người, nhìn xung quanh với ý chí mới. Bà giật phắt tấm phủ được móc bằng kim thêu ra khỏi chiếc sôpha đôi, cất nó vào đúng chỗ, rồi xếp đặt lại những tấm ảnh trên mặt lò sưởi. Bà thu gom đống thư từ và liếc nhanh qua các phong thư với vẻ sắc sảo ngày xưa, rồi lắc đầu với tất cả các thông báo quá hạn.
Đã đến lúc dừng việc than thở và ngược đãi bản thân. Dừng việc khiến con gái lo lắng rằng bà bị bệnh. Vì Chúa.
Bà nhìn chằm chằm vào cái tivi với ánh mắt thù địch, rồi cuối cùng quỳ xuống, cắm lại phích điện, kết nối lại cáp, và đẩy nó vào vị trí cũ sát tường. Bà run rẩy cầm điều khiển và giơ ra trước mặt như cầm vũ khí, thách thức màn hình trống không. Nắm chặt chồng thư nhàu nát trước ngực bằng bàn tay còn lại cũng run rẩy không kém.
Quá ngu ngốc. Những thứ bà nhìn thấy là hậu quả của việc uống quá nhiều thuốc an thần. Và chẳng có gì đáng ngại khi xem tin tức buổi tối.
Bà bật tivi.
Những cơ thể trần trụi, sáng bóng, những tiếng hổn hển và rên rỉ… bộ phim chập chờn, nhưng các hình ảnh thì rõ ràng khủng khiếp. Chồng bà. Nhân tình của ông. Bà nhấn vào điều khiển. Chiếc tivi vẫn tiếp tục chạy. Bà ấn vào nút tắt trên thân tivi. Chẳng tác dụng gì. Chiếc tivi như bị ma ám.
Bà đập nó xuống sàn nhà, nhưng các thân thể vẫn đang rên rỉ và hổn hển, dâm đãng và đồi bại. Tiếng cười khúc khích ma quái vang lên trong đầu. Bà lao tới chộp lấy que cời lò bằng sắt đâm mạnh vào màn hình. Nó toé lửa rồi nổ bốp một tiếng, đám kính vỡ rơi rào rào xuống thảm. Chiếc tivi quỷ quái cuối cùng cũng im lặng.
Barbara nhìn đăm đăm vào phần que cời lò nhô ra từ màn hình tan nát của chiếc tivi. Rồi ôm lấy mặt. Đống thư bay tung toé quanh bà như những bông tuyết bị lãng quên.
Bà quỳ sụp xuống. Một tiếng khóc lớn bật ra. Những mảnh kính sắc nhọn trên sàn đâm vào đầu gối. Bà hầu như không còn cảm giác. Tim bà đạp thình thịch. Phổi của bà dường như không có chút không khí. Bà đang bị xé ra từng mảnh. Từng mảnh.
Nỗi kinh hoàng tràn ngập tâm trí như luồng khói đen, nhấn chìm bà. Chiếc xe phanh kít ngay sát cạnh Erin. Cô nhảy dựng, co rúm người cạnh bức tường đá phủ kín dây thường xuân đến khi nghe thấy giọng nói của Connor phát ra từ bên trong chiếc xe tối om. “Là tôi đây.”
Lòng tự trọng, cơn giận hòa lẫn sự thích thú kêu réo trong bụng cô. Cô lờ chúng đi, cố vuốt ve lòng tự trọng của mình. “Anh làm tôi giật mình.”
“Ph