XtGem Forum catalog
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324595

Bình chọn: 7.00/10/459 lượt.

ảm thấy mình như bị lột trần khỏi chiếc quần jean và áo thun. “Em gầy hơn đấy”, anh nhận xét.

Theo bản năng cô muốn lùi lại, nhưng cái bồn rửa áp sát sau lưng. Căn phòng trở nên nhỏ bé khủng khiếp với sự hiện diện của anh. “Tôi à, đã không còn cảm giác ngon miệng từ mấy tháng trước”, cô nói.

“Nói cho tôi nghe đi”, anh thì thầm.

Edna cong lưng, kêu gừ gừ trong tay anh, thật kỳ quặc. Edna vốn là một con mèo hoang nhút nhát và nhạy cảm. Nó không cho bất kỳ ai ngoài Erin chạm vào người, lúc này lại hoàn toàn phó thác vào cảm giác trên lưng. Cựa quậy sung sướng bởi cái vuốt ve từ các ngón tay dài của Connor.

Erin dời mắt khỏi cảnh tượng đáng lo ngại đó. “Đây là lần đầu tiên trong đời tôi có thể giảm cân mà không cần phải cố gắng”, cô lắp bắp. “Và tôi quá căng thẳng nên không có thời gian để tận hưởng.”

“Tại sao em phải cố gắng giảm cân? Vóc dáng em rất đẹp.”

Giọng nói của anh không có vẻ tâng bốc hay tán tỉnh, hoàn toàn chỉ là một câu hỏi bình thường. “À, tôi, ừm… Tôi luôn thấy mình hơi…”

“Hoàn hảo.” Anh duyên dáng đứng lên, vẫn tiếp tục chiêm ngưỡng cơ thể cô. “Em luôn hoàn hảo, Erin. Em không cần phải giảm cân. Không bao giờ. Đừng cố giảm thêm chút nào nữa.”

Cô vô cùng bối rối. “À… Được.”

Nụ cười vô cùng ngọt ngào thoáng qua làm biến đổi khuôn mặt gầy gò của anh lúc anh ngồi xuống chiếc ghế vừa được cô dọn dẹp. Edna lập tức nhảy vào lòng anh.

Tay Erin run run khi cô xúc cà phê vào máy pha. Bận rộn, bận rộn, bận rộn….

“Erin, tôi có thể hỏi em một câu hỏi riêng tư không?”

Cô cảm giác như bị kim châm bởi giọng điệu của anh. “Còn tuỳ thuộc vào câu hỏi.”

“Mùa thu năm ngoái. Tại núi Crystal. Georg. Hãy nói thật với tôi. Em đã lên giường với gã phải không?”

Cô chết đứng trong sự im lặng đau đớn, quay lưng về phía anh. “Tại sao chuyện đó lại quan trọng với anh?” GIọng cô nhỏ, căng thẳng.

“Rất quan trọng.”

Câu hỏi của anh đã mang tất cả những nỗi hổ thẹn bỏng rát ùa về. Cô quay lại, hất cằm lên. “Nếu tôi nói là phải thì anh sẽ không còn tôn trọng tôi nữa, đúng không?” Cô ném những lời này vào anh.

“Không”, anh nhẹ nhàng đáp. “Mà là khi tôi tóm được hắn, rồi bắt đầu đánh hắn tới chết và lần này tôi sẽ kết thúc công việc đó.”

Ấm nước bắt đầu kêu lên. Cô không thể tắt bếp. Cô đã bị tê liệt bởi sự lạnh lẽo dữ dội trong đôi mắt anh. Ấm nước réo inh ỉ.

Connor hất cằm về phía nó.

Erin cầm chiếc ấm bằng đôi tay run rẩy. “Tôi nghĩ tốt nhất anh nên về”, cô nói. “Ngay lập tức.”

Giọng nói của cô hổn hển, tắc nghẹn. Hoàn toàn không có chút uy lực nào.

Ánh mắt Connor không nao núng. “Em đã mời tôi một tách cà phê.”

Vẻ mặt anh cương quyết. Anh sẽ chỉ đi khi nào thích hợp. và không nhượng bộ. Còn cô không thể trách ai ngoài bản thân vì đã mời anh vào nhà.

Connor dịu dàng đặt Edna xuống sàn. Rồi đứng dậy, lơ đãng đi về phía bàn làm việc của cô, ngắm nghía những bức ảnh và thẻ gắn trên tấm bảng giấy(1). Lịch bay cùng bản in email của Mueller nằm trên mặt bàn ngay tầm mắt. Anh cầm lên xem xét. “Định đi đâu hả?”

(1) Một tấm bảng bằng giấy dùng để dán ảnh, hoặc các đồ trang trí.

“Vì công việc thôi.”

Anh nhíu mày. “Chẳng phải em nói bị mất việc rồi mà.”

“Hiện tôi làm việc độc lập. Tôi đã bắt đầu công việc tư vấn của riêng mình.”

“Em thu hoạch được gì chưa?” Anh quét ánh mắt khắp căn phòng nhỏ, tồi tàn.

“Tôi cũng không khuyến khích bản thân tự kinh doanh”, cô cứng rắn nói. “Tôi chỉ đang cố trang trải cuộc sống thôi. Nhưng giờ tôi đang có nhiều hy vọng.”

Anh cầm bản in email lên gần bóng đèn và đọc nó.

“Xin thứ lỗi, Connor, nhưng đó là giấy tờ cá nhân, và tôi không yêu cầu anh đọc chúng.”

Anh phớt lờ cô và dán mắt vào tờ giấy. “Vậy là cuối cùng Claude cũng rất sung sướng được gặp em, hử?” Anh nhẹ nhàng nói. “Claude là ai?”

“Không phải chuyện của anh. Đặt nó xuống. Ngay tức khắc.”

Anh ngước lên, nhìn thấy tách cà phê nóng trên tay cô. Ánh mắt anh lập tức quay lại với lá thư, lơ đãng nói, “Tôi uống cà phê đen.”

“Đặt những giấy tờ đó xuống, Connor.” Cô cố gắng thể hiện giọng nói của mình có vẻ đanh thép và ra lệnh. Tuy nhiên nó chỉ cho thấy sự sợ hãi.

“Ông bạn Claude này cảm giác là đã từng gặp gỡ em. Đáng yêu nhi!” Anh đặt chúng xuống mặt bàn, đi về phía bàn ăn, nheo mắt nhìn cô đăm đăm. “Vậy gã Claude này, em chưa từng gặp hắn à?”

Cô đặt tách cà phê xuống trước mặt anh. “Ông ta là một khác hàng của tôi. Không phải chuyện của anh.”

“Thẩm định tác phẩm nghệ thuật à?”

“Xác thực”, cô chữa lại. “Gần đây Mueller rất hứng thú với các hiện vật của người Celtic thuộc thời kỳ Đồ sắt, và đó lại là chuyên môn của tôi.”

Anh nhấp một ngụm cà phê, băn khoăn. “Từ khi nào?”

“Tôi chưa bao giờ hỏi ông ấy về chuyện đó”, cô đáp. “ Nó không phải…”

“Em biết gì về hắn không, Erin?”

Giọng điệu khiêu khích của anh khiến cô nổi giận. “Tất cả mọi thứ tôi cần phải biết. Ông ta coi tôi là chuyên gia. Ông ta trả công hậu hĩnh và đúng hạn.”

“Nhưng em chưa bao giờ gặp hắn, đúng không?” Ánh mắt anh dò xét cô một cách tàn nhẫn.

“Tôi đã gặp các nhân viên quản lý của ông ta”, cô nói. “Ông