XtGem Forum catalog
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324102

Bình chọn: 7.00/10/410 lượt.

thẩm mĩ của con hơi mệt.”

Mẹ tôi cười hắc hắc “Cho nên vẫn là Chân Tâm nhà ta có ưu thế, nhìn sẽ không cảm thấy mệt đi.”

Trần Diệu Thiên chỉ cười không nói gì.

“Mẹ đã nói rồi mà, người yêu trong mắt chính là Tây Thi. Chân Tâm, con xem đi, nhiều cô gái xinh đẹp phong tình như vậy Tiểu Thiên đều cảm thấy không bằng con. Con ở trong mắt nó chính là Tây Thi đí, con đối với bản thân có gì không hài lòng nữa.” Mẹ tôi lại tiếp tục câu chuyện đầy cẩu huyết. Mẹ già ơi, mẹ cuối cùng muốn con mất mặt đến mức nào mới bằng lòng bỏ qua cho con.

Trần Diệu Thiên vẫn cười như cũ, không nói gì. Tôi thảm hại dứng một bên.

“Được rồi, giờ mẹ đi chuẩn bị bữa tối, hai đứa cứ nói chuyện đi.” Nói xong mẹ tôi khẩn cấp rời khỏi phòng, thậm chí còn đem cửa phòng đóng lại. Tôi nghĩ trong lòng mẹ chắc chỉ hận không thể khoá cả phòng vào cũng nên.

Trong phòng một mảng yên tĩnh, mà trước mắt tôi chỉ có Trần Diệu Thiên, tôi xấu hổ không biết nên nói gì cho tốt.

Tôi yên lặng lùi dần, ngồi vào bên giường, không nói gì. Anh cũng không nói chuyện, lặng lẽ châm một điếu thuốc.

Không khí yên tĩnh khiến người khác cảm thấy ngột ngạt.

Thật lâu sau, tôi quyết định đánh vỡ sự trầm mặc, tôi cười cười nói “Chúc mừng anh a.”

“Chúc mừng gì?” Anh tiếp lời.

“Chuyện đính hôn đó.”

Anh ngẩng đầu, xuyên qua màn khỏi bình tĩnh nhìn tôi, không nói gì. Phút chốc anh bỗng cười cười giễu cợt, cúi đầu “Là anh nên chúc mừng em đi.” Thanh âm lạnh lùng truyền đến.

Đây là chuyện gì? Anh đi đính hôn cùng Lưu Tuệ sao lại muốn chúc mừng tôi?

“Anh sẽ không còn làm phiền em nữa, Lưu Tuệ cũng không quấn lấy Lí Minh Ngôn nữa, đối với em đây không phải chuyện đáng mừng sao. Chuyện này không phải chuyện em muốn nhất sao? Em chắc cũng nên cảm ơn anh chứ?” Anh thả khỏi, khóe môi mang theo ý cười trêu chọc nhìn tôi nói.

Tôi không đáp lại, anh lại tự giễu cười rộ lên, tựa lên ghế, hai mắt bình tĩnh cười nói “Muốn em báo đáp đúng là chuyện vô cùng khó khăn, bất luận làm cho em cái gì… cho dù dốc hết gan ruột, em cũng chỉ coi như đống rác mà ném đi…”

Anh nâng tay, mu bàn tay đặt lên trán, che khuất cái trán, hồi lâu không nói gì.

Đột nhiên anh ho khụ khụ, thân thể đổ qua một bên, kịch liệt ho. Tôi vội vàng chạy đến, vỗ lên lưng anh hỏi “Anh làm sao đấy?” Khi anh quay đầu nhìn… trong nháy mắt hiện lên vẻ mặt… yếu ớt… giống như không chịu nổi đả kích. Nhưng anh lập tức cười vô vị, biểu tình lạnh lùng thản nhiên.

Khoảng cách gần gũi như thế tôi mới phát hiện, bộ dạng anh thật sự rất tiều tuỵ, giống như một người mệt mỏi lâu ngày, hoặc là một người mắc bệnh trong người.

Trong lòng tôi không khỏi giật mình sợ hãi hỏi “Anh không sao chứ?”

Anh đan hai tay vào nhau, cười “Anh không sao! Anh rất vui, cái gì bỏ đã bỏ, cái gì chơi đã chơi, muốn làm gì thì làm, chỉ cần ném một đống tiền ra liền có một đống mỹ nhân lao vào lòng anh. Em nói xem chuyện này có gì khác với cuộc sống chốn thần tiên.” “Đi đi đi, anh đi đi.” Tôi bỏ tay, trong lòng bỗng cảm thấy có chút không thoải mái, vì thế mà ngữ khí cũng trở nên ngang bướng.

“Còn em?” Anh nhíu mày hỏi lại, ngữ khí mơ hồ, ánh mắt mờ ám “Làm bạn gái Lí Minh Ngôn cảm giác thế nào?”

“Tốt, thật sự rất tốt.” Tôi rõ ràng trả lời, nhưng sao nghe cứ như đang giận lẫy vậy. Anh không nói gì, tôi lại bồi thêm một câu “Điều không tốt chính là lúc anh xuất hiện trước mặt em, vô cùng đáng ghét.”

Vừa vặn lúc này mẹ tôi ở dưới lầu gọi

xuống ăn cơm, tôi ném cho anh một cái nhìn xem thường, dùng sức mở cửa

phòng phăm phăm đi xuống lầu. Trần Diệu Thiên theo sau tôi, cũng xuống

lầu.

Trên bàn cơm mẹ tôi năm lần bảy lượt gắp thức ăn cho anh, quả thực so với con đẻ còn quan tâm hơn, tôi chỉ biết khóc trong lòng.

Bà mẹ già này không hiểu sao vẫn quyết

đem anh trở thành con rể sao? Tôi rõ ràng đã nói với mẹ tôi là tôi không muốn rồi sao. Làm như là tôi không có ai ngó ngàng đến ấy, thế nào mà

phải như đang cầu xin anh vậy. Bộ dạng tốt thì giỏi lắm sao? Có tiền tốt vậy sao? Cũng không nhìn thấy người đàn ông này có đức hạnh gì! Anh cho dù có mang cả núi vàng núi bạc đến tôi cũng không thèm!!

Tôi mạnh mẽ buông đũa, đẩy bát ra, lạnh lùng nói “Con ăn xong rồi.”

Nói xong tôi đứng dậy, đi thẳng ra phía cửa, mẹ tôi ở phía sau truy vấn “Ăn nhanh thế sao? Con còn muốn đi đâu?”

Tôi mở cửa, đi giày, bỏ lại bốn chữ “Con đi hẹn hò.” Đạp tung cửa, chạy lấy người.

Sau khi ra ngoài, trong lòng tràn đầy

bực tức cũng biến mất chút ít, nhưng tôi vẫn buồn chán, giờ biết đi đâu? Không lẽ một mình đứng giữa đường cái sao?

Tôi lững thững đi về ngã tư phía trước,

mặt trời đã xuống núi, khí hậu tháng tư đã có chút oi bức, tôi đá mấy

viên đá dưới chân, trong lòng hậm hức tiến về phía trước.

Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng còi

xe, tôi quay đầu thấy Trần Diệu Thiên ngồi trên chiếc Ferrari thượng

hạng của anh, nhàn nhạt cười nói “Em đi hẹn hò ở đâu? Anh đưa em một đoạn.”

“Không cần.” Mặt tôi không chút thay đổi từ chối anh, tiếp tục quay đầu bước đi.

Nhưng anh cũng không bỏ đi, không nhanh

không chậm chạy theo bên người tôi, người qua đường càng lúc càng