ra ngoài, nói “Đi thôi!”
“Ôi chao, anh………. Anh………” mặt thấy khăn tắm trên người sắp rớt ra rồi, không ngừng ngay không dám lộn xộn.
Sau khi vào phòng anh buông tôi ra, hai
tay lại đặt bên hông tôi, loại hành động có tính xâm lược này làm cho
tôi không biết làm sao, kinh ngạc nhìn anh. Anh cúi đầu, ở bên tai tôi
cố ý hạ giọng nói, “Tin tưởng anh, trước khi em không muốn, anh đảm bảo
không có cử chỉ vượt rào nào!” Nói xong anh nhẹ nhàng hôn lên má tôi.
Ngẩng đầu, nhìn tôi ôn nhu cười.
Tuy rằng anh cam đoan như mặt của tôi không hiểu sau lại tự nhiên đỏ lên.
Xem ra anh cũng là vừa mới tắm rửa xong.
Trên người còn man mác hương thơm, dung nhan tuấn tú, da thịt trắng
noãn. Trong ánh đèn này lại càng trở nên nổi bật hơn, nhưng đối mặt với
hình ảnh mĩ nam này, tôi lại không có tâm để thưởng thức, tôi cười gượng hai ba tiếng, nói, “Anh muốn gán gẫu cái gì đâu……….”
Anh kéo tôi đi đến bên giường, quyết đoán đem tôi đặt trên giường, còn anh cũng theo lên giường.
Anh kéo chăn, đắp cho cả hai, nắm cả tôi
nằm xuống, cười cười nói, “Em không mang thẻ phòng cũng không thể về
phòng được! Để cho chị em nghỉ ngơi đi, em ở trong này theo giúp anh
ngủ!”
“Em……….. anh………” tôi bị một loạt hành động của anh làm cho ngu ngơ, cơ hồ là không thể nói được tiếng nào.
Đây…… đây là Lý Minh Ngôn sao….. đây……..
cái này…….. anh có phải uống sai thuốc rồi hay không vậy, làm sao mà mấy ngày nay giống như là đổi tính, vô cùng thân thiện với tôi vậy?!
“Em cảm thấy mình ngủ ở đây không thích
hợp!” Nói xong tôi ôm gối muốn đi xuống, anh đột nhiên túm tay tôi lại,
anh tì người vào phía trên tôi, “Khó mà có được. Em cùng anh ngủ!” Nhìn
vẻ mặt này là thái độ không tha cho kháng cự.
“Được rồi…. không còn sớm……” tôi nuốt nước miếng, trong lòng khẩn trương vô cùng, “Chúng ta nhanh chóng ngủ thôi!”
“Trước khi ngủ phải có hôn ngủ ngon!”
Thanh tuyến của anh đột nhiên ép tới cực thấp, hơi khàn khàn, tự nhiên
có ái muộn nhè nhẹ. Anh cúi đầu, tôi bị bao phủ dưới hơi thở của anh,
tay chân cứng ngắc, ngay cả tư duy cũng như đình chỉ, …….. Một khắc khi
môi của anh chạm vào môi tôi, di động của tôi đột nhiên vang lên. Tôi
giật mình, vội vàng nghiêng đầu xoay người xuống giường.
Tôi cầm lấy di động trên sofa, mở ra.
…………. Là Trần Diệu Thiên gửi tin nhắn đến.
Là Trần Diệu Thiên gửi tin nhắn đến…………
Tay tôi tự nhiên không hiểu sao lại có chút run run, âm thầm hít sâu một hơi mới mở tin nhắn.
“Em làm tổn thương tình cảm của anh. Làm tổn thương trái tim của anh. Vì sao em không xóa đi trí nhớ của anh?”
“Anh nguyện ý cho em tình yêu nhiều nhất
trên đời này, vì sao em không cần? Anh muốn thương em, sủng em, cho em
kiêu ngạo cho em ương ngạnh, vì sao em không chịu? Anh có thể cho em rất nhiều tiền, anh có thể đem tất cả của anh đều cho em, vì sao tất cả em
đều không cần……….”
Di động lại vang lên, là một tin nhắn mới đến.
Tôi theo bản năng xoay người, đưa lưng về phía giường, dùng ngón tay khẽ run mở máy.
“Anh nhớ đến Tiểu Trư tự ti khiếp nhược trước kia, có thể bị anh sủng thành công chúa tự cao tự đại….”
Trái tim không hiểu sao lại cảm thấy nhói đau, nước mắt không chịu khống chế rơi xuống.
Tôi buông di động, lặng lẽ lau nước mắt.
Vì sao tôi không tin mình sẽ trở thành công chúa?
Vì sao sau khi lớn lên, tôi cũng không dám ảo tưởng nữa?
“Làm sao vậy?” Sau lưng truyền đến giọng
nói của Lí Minh Ngôn, tôi vội vàng thu hồi cảm xúc, xoay người, cúi đầu
cười, “Một người bạn, anh ta luôn muốn làm cho em tin truyện cổ tích là có thật. Em cảm thấy rất buồn cười, nhưng mà lại thấy cảm động….. nhưng em lại không thể tin được anh ta. Anh nói xem em có phải mâu thuẫn lắm
không?”
“Lúc trước không phải em đã nói với anh
là chỉ cần có niềm tin là có thể được sao?” Anh nhìn tôi, lẳng lặng mỉm
cười, “Nếu ngay cả tin tưởng cũng không dám, làm sao có thể nhìn thấy cổ tích tồn tại?”
“Anh tin sao?” Tôi nhìn con ngươi sâu thẳm của anh, “Anh tin là trong thế giới thật sự còn có thể có cổ tích sao?”
“Trước kia không tin!” Anh cười cười, “Nhưng mà hiện tại thì tin!”
“Vì sao?”
“Bởi vì em đó. Ánh mắt em đơn thuần sáng ngời, giống như cổ tích!” Anh không hề chớp mắt nhìn tôi, trong mắt tràn đầy ôn nhu.
Tôi ngượng ngùng cúi đầu xuống, muốn nói gì lại không thể nào mở miệng.
Đêm đó, hai chúng tôi nằm ở hai mép
giường. Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của tôi, ở giữa còn chất vào cái gối
gối đầu. Trong đầu tôi tất cả đều xoay quanh những tin nhắn mới lúc nãy
của Trần Diệu Thiên, trong lòng lại nảy lên từng đợt chua xót khôn kể.
Trong lúc ngủ mơ, cảm giác có một vòng
tay ôm lấy tôi, cái ôm này mang theo chút cảm giác mát, cảm giác không
phải thoải mái nhưng tự nhiên mang theo chút cô đơn, tôi vô lực kháng
cự.
Ngày hôm sau, bốn người đến sân bay, chị
làm thủ tục, đêm đó mua vé máy bay trở về. Tôi cùng Lí Minh Ngôn cũng
mua vé về đêm. Khi chia tay, chị kéo tay tôi, “Em gái, em nhớ kĩ là một
người đàn ông hoặc là có thể cho em rất nhiều tiền, hoặc là có thể cho
em rất nhiều tình yêu, em mới có thể suy nghĩ về anh ta. Trăm ngàn lần
đừng là