ần Diệu Thiên gọi điện hỏi em có tới tìm anh hay không. Anh mới
biết thì ra em đang ở đâu đó một mình.”
“Vì thế anh mới đi tìm bạn học cũ để hỏi?” Tôi hỏi.
“Đúng.” Anh gật đầu.
“Vì sao anh lại đến đó?” Khi tôi ngồi ở đấy, thật sự không hề nghĩ anh sẽ xuất hiện trước mặt tôi.
“Không vì gì, chỉ là cảm giác.” Anh cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng đều, bỗng nhiên khẽ vuốt tóc tôi, cười nói “Hoặc là đây là do chúng ta có thần giao cách cảm giữa những người yêu nhau.”
Thần giao… cách cảm giữa những người yêu nhau sao?
Nhưng sao tôi lại không cảm thấy chúng tôi đag giống như những người yêu nhau…..
Tôi quyết định thẳng thắn nói cảm giác của mình cho Lí Minh Ngôn. Tôi nói “Quả thật em mệt mỏi lắm… mệt đến mức không nhận rõ được phương hướng. Có
đôi khi em cũng hỏi bản thân, có phải em đã đi sai đường? Có lẽ em không nên theo đuổi anh như thế…. Không nên cố chấp ôm lấy cảm giác trong quá khứ…” Tôi ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi mắt trong suốt của anh “Em đã không thể xác định được tâm ý của mình. Em nghĩ, chúng ta nên chia…”
“Không.” Anh chặn lại
lời tôi, ánh mắt trầm xuống. Anh lấy một loại khí thế bức người nhìn tôi nói “Là em nói thích anh trước, cũng là em theo đuổi anh. Em phải chịu
trách nhiệm về những lời em đã nói.”
Tôi đột nhiên cảm thấy Lí Minh Ngôn lúc
này không giống với Lí Minh Ngôn dịu dàng thường ngày, thậm chí tôi còn
cảm thấy hơi sợ hãi. Giống như trước đây khi anh làm lớp trưởng, khi anh giận dữ quát tháo các bạn trong lớp, khí thế bức người đó lan đến mọi
ngóc ngách trong lớp, mọi thứ tĩnh lặng đến mức cả tiếng một cái kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
“Không cần nói lên hai chữ chia tay này, anh không muốn nghe. Còn nữa, không được đi lung tung nữa.” Áp lực siêu lớn trong không khí chính là vì thanh âm trầm thấp và
nghiêm túc của anh tạo nên. Tôi kinh ngạc nhìn anh, nửa ngày không nói
nên lời. Tôi hình như đang diễn một vai diễn một người lính đảo ngũ.
Khi đó mỗi khi anh hiệu lệnh mọi người,
tôi luôn ngồi trong góc yên lặng nghe theo sự chỉ huy của anh, chỉ dám
nhìn trộm anh chứ hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào anh.
Sắc mặt anh bỗng nhiên hoà hoãn hơn, mỉm cười vuốt tóc tôi, kéo tôi vào lòng “Chân Tâm, anh đột nhiên cảm thấy được, người anh luôn đợi chờ chính là em.
Về sau em sẽ không bao giờ… không bao giờ cần phải đuổi theo hình bóng
anh nữa, bởi vì anh từ nay sẽ đối xử với em thật tốt, thật tốt.” Anh nâng mặt tôi lên, môi nhẹ nhàng ghé vào tai tôi, nhẹ giọng nói “Hãy tin anh.”
Anh nâng khuôn mặt tôi lên, môi nhẹ nhàng chạm vào tai tôi, nhẹ giọng nói “Hãy tin anh.”
Tôi chỉ có thể trầm mặc, không phải giả vờ trầm mặc, mà thật sự không biết phải nói gì.
Một lát sau anh vỗ vỗ đầu tôi, cười nói “Không còn sớm, ngủ đi.”
Đêm nay Lí Minh Ngôn đúng là quân tử,
anh để tôi ngủ trong phòng anh, còn anh thì đến ngủ trên chiếc giường
nhỏ trong thư phòng. Đến nửa đêm tôi vẫn trằn trọc không ngủ được. Suy
nghĩ một lúc lâu, tôi ngồi dậy, nhìn khắp phòng. Nơi này, mỗi một tấc
đều mang theo hơi thở của Lí Minh Ngôn.
Đừng ở không gian thuộc về anh tôi lại không cảm thấy hạnh phúc như đã tưởng tượng, ngược lại tôi lại cảm thấy buồn bã.
Không hiểu vì sao lại cảm thấy buồn bã mất mát…
Sớm hôm sau tôi đã tỉnh lại, lúc này
trời vẫn chưa sáng hẳn. Đi ngang qua thư phòng, phát hiện trong phòng có ánh đèn, không lẽ anh cũng đã dậy?
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn thấy Lí
Minh Ngôn vẫn đang ngủ say, anh tựa vào ghế sô pha, hình như là mệt lắm
nên mới thiếp đi, màn hình máy tính trước mặt vẫn đang phát ra ánh sáng
huỳnh quang.
Tôi nhẹ nhàng lay lay anh tỉnh dậy “Anh, đi lên giường ngủ đi.” Anh mở hai mắt nhập nhèm nhìn tôi cười yếu ớt, nâng tay day day trán, giọng nói mang theo chút ủ rũ “Không nghĩ anh lại ngủ như vậy.”
“Sao anh lại liều mạng như vậy.” Tôi có chút đau lòng nói.
Anh cười cười “Đang có gắng kiếm tiền cưới em.”
Trong bụng đang có một lô một lốc những
câu phản bác lại anh, kết quả bị một câu này của anh làm cho câm điếc,
tôi nghẹn họng, mặt đỏ lên, nhìn nụ cười như hồ li của anh hơn nửa ngày
mới nói một câu “Anh mau đi nghỉ ngơi đi, em phải đi học.”
“Anh đưa em đi.” Anh lập tức đứng lên, hơi nhíu mi.
“Không cần không cần.” Tôi lập tức ngăn cản anh “Xin anh đi, anh làm ơn chú ý bản thân một chút, điều này còn làm em vui hơn là anh đưa em đi đấy.” Tôi kéo anh về phía giường, đẩy anh xuống giường.
Anh nhìn tôi cười dịu dàng “Khi nào tan học, anh đón em.”
“Đến lúc đó hãy nói. Anh nghỉ ngơi đi, đừng có làm gì nữa đấy.” Nhìn thấy anh nằm xuống tôi mới an tâm đi rửa mặt.
Rời căn hộ của Lí Minh Ngôn, tôi đi xe
đến lớp. Bầu trời hôm nay hơi âm u, mang theo một chút mưa bụi khiến tầm nhìn bị thu hẹp. Từng đợt lạnh kéo đến, tôi không tránh khỏi ôm chặt
cánh tay.
Tới trưa khi buổi học kết thúc thì cơn mưa cũng ngừng. Bạn học chọc tôi “Chân Tâm, con rùa vàng của bạn hôm nay lại đến đón bạn sao.” “Không phải còn một con khác nữa chứ.” “Bạn phải cẩn thận a…” “Người đàn ông như vậy
rất khó giữ.” “Không bằng để chúng mình gặp mặt một lần, xác định giúp
bạn người đó