Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323721

Bình chọn: 8.00/10/372 lượt.

lo líu ra líu ríu. Tôi chỉ nghe

được Lí Minh Ngôn dùng giọng điệu thản nhiên nói, “Tôi không hỏi anh.”

Kế tiếp, tôi liền đem chuyện lúc nãy tất cả đều nói cho anh. Anh chỉ lẳng

lặng nghe tôi nói, sắc mặt tĩnh như nước, nhìn không ra biến hóa gì. Khi tôi dừng lại, anh vỗ nhẹ nhẹ vai tôi, nhìn tôi cười trấn an. Lí Minh

Ngôn xoay người đối mặt với tên khoán đầu, không nóng không lạnh nói,

“Cô gái kia là bạn học cũ của tôi, anh động vào cô ấy, chính là động vào tôi.”

“Chúng tôi không gây chuyện với cô ấy a!” Người nọ lập tức vẻ mặt vô tội nói.

“Lưu Quảng, chuyện hôm nay như vậy quên đi.” Giọng nói của anh vô cùng

bình tĩnh, nói ra thì đó là câu mệnh lệnh không thể khiến cho người ta

chối từ.

“Ông chủ Lý, buổi sáng bọn họ làm chuyện không phúc hậu a, hơn nữa. . . . . .” Vẻ mặt của hắn giống như bị táo bón, xoa xoa tay nói, “. . . . . . Được, được rồi, coi như chuyện hôm nay quên đi, nhưng sau này xây lầu

cao hơn, bọn họ lại tìm mọi cách làm khó dễ thì xử lý như thế nào? Tôi

là người đi theo người ta kiếm cơm ăn, cũng không có cách nào khác a. . . . . .”

“Ông chủ Lý, buổi sáng bọn họ làm chuyện không phúc hậu a, hơn nữa. . . . . .” Vẻ

mặt của hắn giống như bị táo bón, xoa xoa tay nói, “. . . . . . Được,

được rồi, coi như chuyện hôm nay quên đi, nhưng sau này xây lầu cao hơn, bọn họ lại tìm mọi cách làm khó dễ thì xử lý như thế nào? Tôi là người

đi theo người ta kiếm cơm ăn, cũng không có cách nào khác a. . . . . .” Lí Minh Ngôn giương mắt nhìn công trình đang xây phía trước, nói, “Đây là công trình của Vạn Lợi?”

“Vâng!” Hắn lập tức gật đầu, “Cho nên ngài cũng biết. . . . . .”

“Chuyện này anh tạm thời không cần xen vào. Về sau có thể tiếp tục nghe bọn họ.”

“Thành! Có những lời này của ông chủ Lý tôi an tâm!” Hắn tươi cười rạng

rỡ, lập tức chạy tới trước mặt Lí Minh Ngôn, vẻ mặt ân cần thân thiện

nói, “Đầu năm nay làm ăn không tốt a, kiếm tiền vất vả như vậy còn bị

đánh vỡ đầu, ông chủ Lý có hạng mục nhớ mang theo huynh đệ a.” Lí Minh

Ngôn rút điếu thuốc, cười cười, thản nhiên nói, “Chúng tôi cũng làm ăn

cũng không tốt a.”

Bởi vì buổi sáng người chúng tôi đánh người bọn họ, buổi chiều người bọn họ đánh người chúng tôi, cho nên không ai phụ trách tiền thuốc men của

ai.

Dần dần mọi người đều tản ra về nhà, Lí Minh Ngôn hỏi tôi, “Ăn cơm

chưa?” Tôi lắc đầu. Hôm nay một ngày rối rắm như vậy, làm gì có thời

gian mà nhớ tới ăn với chả cơm.

Anh đi đến trước mặt mẹ tôi, cười tao nhã lễ phép, giống như trong nháy mắt từ một thương nhân khôn khéo lõi đời biến thành một học sinh có tri thức hiểu lễ nghĩa, anh nói, “Chào dì, cháu muốn mời Chân Tâm đi ăn một bữa cơm, được không ạ?”

Mẹ tôi phản ứng sẽ không dùng lời nói, bà chỉ hận không thể lấy cái chổi đuổi tôi đi cùng Lí Minh Ngôn ăn cơm. [Sun: mamy này xì tin quá >_<'>

Khi Lí Minh Ngôn cùng tôi đi đến nhà hàng tôi mới có cơ hội nhắm nhìn bộ dáng hôm nay của anh, một thân tây trang giày da, một chiếc áo

ba-đờ-xuy màu xám, một cái khăn quàng cổ sọc ca-rô màu đen, khuôn mặt

tuấn lãng thường mỉm cười. Anh tuấn tú lịch sự có thể nói là điển hình

của tinh anh kinh doanh, tôi không khỏi nghĩ đến người giống anh cho dù

không bị này tiểu thư thiên kim đài các phát hiện, cũng sẽ bị những

người quyền cao chức trọng chọn làm ‘con dâu’ a. Vậy anh cần coi mắt làm chi a? Huống chi tôi như vậy, một cái đứa con gái không giàu không có

của cải, hai không có tướng mạo xinh đẹp, ba không bằng cấp cao? Càng

nghĩ càng cảm thấy chẳng thể nào hiểu nổi, chuyện này thật sự rất khó

giải thích .

Lí Minh Ngôn trầm ngâm một lát, nói với tôi, “Chuyện của em lúc nãy có

chút phiền toái. Vạn Lợi rất có thực lực, ông tổng Vạn Hoa là người rất

có thế lực. Nói như thế, nếu xây ít một tầng sẽ tổn thất hơn một ngàn

vạn, bọn họ có thể bỏ qua sao? Những cổ đông đầu tư cũng sẽ không gật

đầu.”

“Nhưng mà bọn họ làm vậy trái pháp luật mà! Bọn họ tước đoạt chiếu sáng quyền của nhà em!” Tôi có chút oán giận nói.

“Khuôn sáo là chết, chỉ có người mới là sống.” Lí Minh Ngôn nhợt nhạt

cười, khóe môi khẽ nhếch một độ cung có hương vị trào phúng. Nhưng lập

tức nụ cười của anh có chút bất đắc dĩ cùng xin lỗi nhìn tôi nói, “Anh

theo chân bọn họ cùng đi, mỗi nghề đều có quy tắc của mình. Lấy lập

trường của anh, việc này anh thật sự không tiện tham gia.”

“A, không sao đâu.” Tôi thấp giọng nói. Dù sao đây cũng không phải là vụ kiện nhỏ là đánh chó hay đánh mèo, tôi cũng không muốn để anh giải

quyết.

“Bất quá, có một người có thể giúp em.” Lí Minh Ngôn dừng một chút, nói, “Nếu cậu nguyện ý giúp thì chắc ok.”

“Ai vậy?” Tôi kinh ngạc hỏi.

“Trần Diệu Thiên.”

“Vì cái gì là hắn?” Tôi không hiểu trừng lớn mắt.

“Uhm.” Anh gật gật đầu, “Cậu ta có thể giúp em. Hiện tại cũng chỉ có cậu ta là có thể giúp em. Nếu không anh giúp em liên hệ cậu ta nhé?”

“Này. . . . . . Hay là thôi đi. . . . . . Như vậy phiền toái hắn cũng

không hay lắm. . . . . .” Lấy chuyện như vậy đi nhờ vả người không

thường xuyên lui tới thì ngượng ngùng lắm a. Hơn nữa, chỉ cần vừa tưởng

tượng đến Trần Diệu Thiên