đặt di ảnh đó, em ở đó."
"Được, Ân Ân, nghe này, đợi sau khi gác máy, coi như chuyện gì cũng
chưa từng xảy ra, mẹ anh cũng không hề biết em gọi cuộc điện thoại này,
sau khi đi ra ngoài gọi người đến thì trở về trong phòng, đem cửa phòng
khóa trái, đợi bác sĩ đến đây, bọn họ sẽ không chú ý đến trên em." Nam
Dạ Tước một lần nữa khởi động động cơ, ngay lập tức chuyển hướng trên
đường cái rộng rãi, Dung Ân liên tục ghi nhớ, sau khi cúp điện thoại,
bước ra phòng khách để gọi người.
Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay dính đầy mồ hôi, vừa khẩn trương lại vừa phấn khởi, tóc ngắn màu nho tím tung bay tứ phía trong
gió đêm, có vẻ bừng bừng khí thế, vẻ u ám và chán chường trước đó đã bị
quét sạch, xe thể thao màu trắng bạc giống như mũi tên nhọn phóng đi vun vút.
Đã tròn bốn tháng.
Anh dùng sức nện vào tay lái, trong tiếng kèn sắc bén nét mặt sa sầm lại, thật không thể ngờ, Dung Ân đang ở ngay trước mắt anh.
Một đoàn người tràn vào trong phòng khách, người giúp việc, bảo vệ,
còn có bác sĩ tư nhân, Sở Mộ được khiêng lên lầu, Dung Ân làm theo sự
dặn dò của Nam Dạ Tước lên lầu một mình, rồi đem cửa phòng khóa trái
lại, người giúp việc bình thường chịu trách nhiệm đưa cơm cho cô thấy
thế, cũng không nghi ngờ, trực tiếp theo Sở Mộ vào trong phòng.
Cô một phút cũng không nghỉ ngơi, sau khi mở rèm cửa sổ ra, hai mắt không hề chớp mà nhìn chằm chằm ra phía ngoài.
Sở Mộ bị ngã lần này cũng không nhẹ, mất máu quá nhiều, vết thương
sau ót rất lớn, Dung Ân đứng ở bên trong có thể nghe được trên hành lang truyền đến từng tiếng bước chân dồn dập, mà ngay cả lòng của cô cũng
theo đó mà thắt lại.
Sắc trời từ từ tối lại, giữa lúc không ngừng chờ đợi, bầu trời từ từ nổi lên sắc xám của bình minh.
Âm thanh phía ngoài vẫn như cũ không biến mất, thỉnh thoảng, lúc đi
ngang qua trước cửa còn có người cố ý giảm nhẹ tiếng bước chân, Dung Ân
cả đêm không ngủ, thật vất vả, chờ đến khi tiếng động máy bay trực thăng hạ xuống.
Cả người cô bổ nhào đến phía trước cửa sổ, trước mắt, dường như có
thể cảm giác được gió mạnh lạnh thấu xương, cô dùng sức đẩy ra, nhưng
làm thế nào cũng không đẩy được cửa sổ có chất liệu đặc biệt này, lúc
Nam Dạ Tước bước xuống, một đôi giày bốt màu đen, áo sơ mi màu trắng
nhét bên hông, thân hình to lớn hoàn mỹ cũng không ở lâu trên chiếc máy
bay trực thăng, tóc ngắn có chút rối, nhưng không làm tổn hại chút nào
đến khí thế của vị vương giả đang đi đến này.
Anh sải bước đi về phía trước, khi sắp bước lên thêm đá, đôi mắt ngước lên, nhìn về phía căn phòng mà Dung Ân ở.
Bốn mắt chạm nhau, Dung Ân cho rằng mình sẽ tinh thần kích động,
nhưng khi tới thời điểm này, lại trầm mặc đến ngay cả bản thân cô cũng
không tin nổi, Nam Dạ Tước khóe miệng câu lên, chân mày giương nhẹ, đã
bước chân vào phòng khách.
Không bao lâu, thì nghe thấy từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vàng, cùng với tiếng người cản trở, "Tước thiếu... "
"Cút ngay!"
Người dường như là bị đá lăn trên mặt đất, Nam Dạ Tước tính tình vẫn
nóng nảy như cũ, hai tay Dung Ân đặt trên tay nắm cửa, bàn tay người đàn ông dán chặt lấy cánh cửa, tay vỗ nhẹ hai cái, "Ân Ân."
Dung Ân mất rất nhiều sức mới mở cửa ra được, khi khe hở từ từ được
mở ra thì gương mặt ngoài cửa dần dần hiện ra rõ ràng, vẫn như cũ hăng
hái như vậy, ánh mắt Nam Dạ Tước đặt cố định trên mặt Dung Ân, cô, gầy
đi.
"Ân Ân..."
Hai tay Dung Ân vòng qua sau lưng Nam Dạ Tước, thân thể dính sát vào
nhau, cho đến lúc này, người đàn ông mới phát hiện bụng cô hơi nhô ra,
anh khó tin kéo Dung Ân ra, ánh mắt không khỏi nhìn xuống. Quần áo ộng
thùng thình vẫn không che được bụng đang bắt đầu to lên, Dung Ân kéo một tay anh qua, đặt nó lên bụng của mình, cô khẽ tựa vào bờ vai người đàn
ông, nước mắt không kiềm được, liền mở miệng ra, dùng sức cắn lên bả vai anh.
Lần này, thực sự dùng sức.
Bàn tay kia của Nam Dạ Tước khẽ xoa đỉnh đầu cô, "Xin lỗi, Ân Ân."
"Dạ, cũng chưa muộn, còn mấy tháng nữa, cũng đủ đền bù cho khoảng
thời gian trống khi anh không ở đây, anh biết không, em thật sự cho
rằng, sẽ không còn được gặp lại anh nữa..." Hai tay Dung Ân vòng qua sau lưng của anh, mười ngón tay dùng sức nhéo vào phía sau lưng anh, "Vẫn
còn may, vẫn còn may mắn..."
Tâm trạng Nam Dạ Tước dần dần bình phục, cảm giác mất rồi lại được
luôn cảm thấy không được chân thực, anh kéo tay Dung Ân ra khỏi phòng,
"Chúng ta trở về."
"Nhưng mà, bác gái bây giờ còn đang hôn mê..."
Một tay người đàn ông nắm cả bả vai của cô, "Chúng ta đi."
"Dạ," hai tay Dung Ân kéo cổ tay của anh, "Đây là những việc em nên
trả lại, có lẽ đổi lại là em, em cũng sẽ làm như vậy, lúc trước là em
hại anh thiếu chút nữa mất mạng, đó là sự thật..."
Trong lòng Sở Mộ từ trước đến giờ cũng không cách nào cởi bỏ khúc mắc này, chính là cái này.
Nam Dạ Tước không nói gì thêm, trên đầu Sở Mộ may vài mũi, khi tỉnh
lại, đầu vẫn còn có chút đau, sau khi ánh mắt mê ly ngắm nhìn xung
quanh, mới rõ ràng đây là phòng ngủ của mình. Người giúp việc cùng bác
sĩ cũng đã đi ra ngoài, bà giật giật cánh ta
