g
dù chỉ là một phần nhỏ.
“Ta từng nghĩ tới trăm ngàn thứ, một lần kia, hắn nếu không
phải quyết tuyệt bỏ đi như vậy, hắn nếu quay đầu lại nhìn ta cho dù chỉ
là một cái liếc mắt, ta cũng sẽ không hận hắn như vậy, nhưng một biểu
hiện nhỏ đều không có, với hắn mà nói, ta bất quá chỉ là một người mà
hắn nhanh chóng muốn ném đi.” Khi nói tới đây, ánh mắt của nàng cuối
cùng ngưng tụ, nổi lên vài phần hận ý, tuy chỉ là chợt lóe lên, nhưng
lại rất mãnh liệt.
Ta kinh ngạc không thốt được lên lời, chỉ có lẳng lặng nghe nàng nói.
“Có lẽ dứng ở trên lập trường nào đó, ta cũng không có quyền
để oán ngươi, dù sao tình yêu là ích kỷ, nhưng là ta cũng là người ích
kỷ, cho nên đứng ở lập trường của ta, ta rất oán ngươi.” Khi nói chuyện, nàng ngước mắt nhìn ta, thản nhiên nói: “Lập trường bất đồng, nếu ngươi không phục cũng là tất nhiên, đó là chuyện của ngươi, ta cũng không
quyền quản. Nhưng là oán ngươi là chuyện của ta, ngươi cũng không có
quyền can thiệp”
“Cẩm Hoàng, nếu lúc trước ta thật sự là người như vậy. Như
vậy ta sẽ không can thiệp vào chuyện của ngươi, nếu một ngày nào đó,
ngươi thật sự muốn trả thù ta, ta cũng sẽ không thủ hạ lưu tình, nhưng
ta nếu thật sự thua ở dưới tay của ngươi, ta cũng sẽ không hận ngươi.”
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng, đem hết thảy đều nói rõ ràng.
Cẩm Hoàng không cần nói dối, ta lúc trước tất nhiên là thật
sự sẽ nói như vậy, làm chuyện như vậy, cho dù lý do trong đó là gì, ta
giờ phút này cũng không biết.
Nhưng là ta có thể khẳng định, chắc chắn không phải bởi vì ta thích Cảnh Tiêm Trần.
“Liễu Lăng, ta cũng hiểu được ngươi không giống như loại
người sẽ làm loại việc này, nhưng là nếu như thật sự yêu. Như vậy có lẽ
lý trí đều không còn.” Cẩm Hoàng hít một tiếng, nói: “Ta mặc dù oán
ngươi, nhưng cũng không phủ nhận chính mình thưởng thức ngươi. Ta thật
tiếc hận chúng ta đúng là vẫn không thể trở thành bằng hữu.”
“Cẩm Hoàng, có lẽ là do chúng ta cuối cùng gặp lại quá muộn.” gặp gỡ sai thời điểm, chung quy cũng chỉ có thể gặp thoáng qua.
Ta cùng Cẩm Hoàng trong lúc đó cũng chỉ có thể có kết cục như vậy.
Cẩm Hoàng đem mọi chuyện đều nói cho ta, cũng coi như là đã tín nhiệm ta.
Mà sau này, thật sẽ không lưu tình chút nào sao?
Trong giây phút ngắn ngủi động vào, lại chung cũng là cảm
nhận được có ngọn lửa chân thành. Không phải vĩnh viễn, nhưng cũng từng ở trong phút chốc đạt được vĩnh hằng.
“Cũng có lẽ là chúng ta gặp lại quá sớm.” Cẩm Hoàng thì thào mà nói.
Ta kinh ngạc nhìn phía nàng, nhưng là nàng lại xoay người đi vào trong phòng, chỉ còn lại một câu thản nhiên vọng lại.
Gặp lại quá sớm sao?
Ta lắc lắc đầu, nhếch mép cười chua xót, cuối cùng cũng không quay đầu lại ly khai Mặc Minh cư.
Có lẽ ta hiểu được ý tứ của Cẩm Hoàng.
Khi từ Mặc Minh cư đi ra, sắc trời đã về chiều tối.
Một mình ta đi lại không có mục đích ở trên ngã tư đường, lại không biết chính mình giờ phút này rốt cuộc nên đi đâu.
Không nghĩ quay lại Chiến Hậu phủ, bởi vì một khi trở về, Mị
nhất định sẽ làm cho ta rời đi, mà ta cũng còn chưa nghĩ ra nên nói với
hắn như thế nào về những chuyện mà Cơ Lưu Hiên vừa kể với ta.
Không nghĩ quay lại phòng trọ của Truy Phong ở Ninh Việt
thành, bởi vì Truy Phong đã sớm được ta phái đi theo Cảnh Tiêm Trần cùng Sở Ngọc, bắt hắn âm thầm bảo hộ cho Sở Ngọc, đem hành tung của bọn họ
báo lại cho ta biết, mà Tu La vốn là sẽ không nói chuyện, cùng hắn ở một chỗ cũng tương đối nhàm chán.
Ta là một người không thể chịu nổi sự yên tĩnh, cho nên tình
nguyện đi lại ở trên ngã tư đường, ít nhất nơi này còn có người đi
đường, còn có ồn ào náo động.
Tu La luôn quỷ mị như vậy, có đôi khi ta thậm chí không biết
được có phải hắn đang đi theo phía sau ta hay không nữa, nhưng là ta có
thể khẳng định là hắn sẽ không để cho ta bị thương tổn.
Cho nên ta mới thật sự không chút sợ hãi nào mà ở trên ngã tư đường đi lại lung tung.
“Liễu Lăng…” Một giọng nói quen thuộc lại xa lạ đột nhiên gọi ta lại.
Ta không tự chủ được quay đầu lại, trước mặt là một bóng đen
đang tiến đến gần ta, ta còn chưa kịp thấy rõ, liền đã bị hắn ôm vào
trong lòng, đem ta bay ở giữa không trung.
Vài cái lên xuống, thẳng đến chỗ hẻo lánh, người nọ mới dừng lại cước bộ, cũng buông ta bị hắn ôm chặt vào trong ngực ra.
Ngẩng đầu nhìn lại, người đứng ở dưới đèn đuốc lưu ly chính là người ta không nghĩ đến nhất, lại tựa hồ sớm nên dự đoán được.
Ta nghe thấy chính mình thản nhiên cười nói: “Ngươi là ai, ta đã gây nên chuyện gì mà bắt ta đến đây?”
Ta nghĩ đến Cơ Lưu Tiêu hẳn phải đã quay lại Đông Hải quốc
rồi mới đúng, nhưng là lại không nghĩ rằng hắn vẫn còn ở lại nơi này.
Hơn nữa thời gian lâu như vậy, người của Tây Việt quốc thế nhưng không
có phát giác ra được.
Hắn hôm nay, lần đầu tiên không có mặc hồng y xinh đẹp, mà là một kiện y phục dạ hành màu đen, không có trang sức gì, đơn điệu thuần
túy, chỉ có lộ ra khuôn mặt đầy mị hoặc làm điên đảo chúng sinh như cũ,
mái tóc đen được búi cao tung bay trong gió, vài sợi tóc bay bay trong
không trung, vài sợi lại chạm vào má, mang theo